Trọng Sinh Trước Đêm Bắt Gian
Chương 4
Ta nhìn thấy Cố Trường Phong vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Hắn nhìn chằm chằm theo bóng lưng của Tô Liên Nhụy, các khớp ngón tay siết chặt đến phát ra tiếng ken két.
17
Sau khi trở về phủ, Tô Liên Nhụy bắt đầu phát sốt cao.
Một trận b/ệnh này kéo dài suốt bảy ngày.
Cố Trường Phong ngày nào cũng tới thăm bệnh, mặc cho mưa gió chưa từng gián đoạn.
Ta lại nhớ tới kiếp trước.
Đêm ta sảy thai m/á/u chảy không ngừng, hắn cũng chưa từng tới nhìn ta lấy một lần.
Ha.
Hôn sự của hai người lại lần nữa được đưa lên lịch trình.
“Ot/cay hai tra nam nữ này có thoát cũng không thoát được nhau…hihi, bài chính chủ của ot/cay search google chưa có, vì có otcay sẽ bỏ qua làm bài chưa có, otcay duy nhất tại b’anh.m`y.o’t, chỉ lên truyện hot hay và mới toanh xà banh.”
Dù sao lúc Tô Liên Nhụy rơi xuống nước đã được Cố Trường Phong ôm vào trong lòng, y phục cả hai đều ướt đẫm, trước mắt bao người, coi như đã có tiếp xúc da thịt.
Nếu không gả cho hắn, sau này cũng khó nói tới nhà khác.
Cho dù Cố lão phu nhân có không muốn đến đâu, cuối cùng cũng chỉ có thể nhịn xuống mà đồng ý.
Ngày thành thân được định lại, chính là mùng tám tháng sau.
Điều ngoài dự liệu chính là, sau khi bệnh khỏi, Tô Liên Nhụy vậy mà lại trở nên an phận.
Ngày ngày ở trong viện thêu giá y, ngoan ngoãn đến mức khác thường.
Thế nhưng ta không tin nàng ta sẽ dễ dàng cam lòng như vậy.
Quả nhiên, nửa tháng sau đã xảy ra biến cố.
18
Nửa tháng sau.
Tô Liên Nhụy tới Bạch Vân quán ngoài thành dâng hương, nói là muốn cầu phúc cho chuyện xuất giá.
Biến cố cũng chính là xảy ra trong chuyến đi dâng hương này.
Hôm đó nàng ta không trở về phủ.
Lúc tin tức truyền về thì trời đã tối hẳn.
Trên đường đột nhiên đổ mưa lớn, xe ngựa lật giữa đường núi, vừa hay Ninh Vương đi ngang qua nên cứu được nàng ta.
Thế nhưng mưa quá lớn, căn bản không thể tiếp tục lên đường.
Hai người tìm được một ngôi miếu hoang để tránh mưa, mãi tới sáng hôm sau mới trở về thành.
Cô nam quả nữ, nơi hoang sơn dã lĩnh, ở cùng nhau trọn vẹn một đêm.
Tin tức truyền đi còn nhanh hơn cả gió.
Ngay chiều hôm đó, phủ Ninh Vương đã phái người tới cửa, nói muốn cưới Tô Liên Nhụy làm trắc phi.
Phụ thân đương nhiên không đồng ý.
Trước mặt người của phủ Ninh Vương, ông đặt mạnh chén trà xuống bàn.
Sắc mặt trầm xuống nói rằng tiểu nữ đã có hôn ước từ trước, hôn nhân đại sự sao có thể coi như trò đùa, ý tốt của phủ Ninh Vương phủ họ Tô xin ghi nhận trong lòng.
Người của phủ Ninh Vương ngược lại cũng không dây dưa thêm, vô cùng khách khí cáo từ rời đi.
Thế nhưng chuyện này giống như ném một hòn đá xuống mặt hồ, từng vòng từng vòng gợn sóng lan ra, thế nào cũng không thể dừng lại được.
Những lời đồn trong kinh thành ta đã nghe không ít.
Không ngoài chuyện nói Nhị cô nương phủ họ Tô bát tự khắc phu, thật ra chuyện ấy vốn cũng chẳng tính là gì.
Nhưng nàng ta lại cùng Ninh Vương ở trong miếu hoang suốt một đêm, danh tiếng lần này coi như hoàn toàn hỏng rồi.
Cố lão thái thái đương nhiên không chịu chấp nhận, con dâu còn chưa bước qua cửa đã xảy ra loại chuyện này, đổi lại là nhà ai cũng không nuốt trôi cục tức ấy.
Nhưng Cố Trường Phong thì khác.
Ngày hôm sau hắn đã tới Đại tướng quân phủ.
Lúc hắn bước vào phủ, ta vừa hay đang đi dạo bên trong.
Vốn định tới hoa viên cắt vài nhành hải đường mang về cắm bình, ai ngờ vừa đúng lúc đi ngang qua Đông viện nơi Tô Liên Nhụy đang ở.
Từ xa đã nhìn thấy Cố Trường Phong đứng trước cổng viện, thần sắc có chút hoảng loạn.
Bước chân ta vô thức chậm lại.
Ta vòng ra phía ngoài tường viện, mượn khung cửa hoa để nhìn vào bên trong.
Ta thật sự rất tò mò muốn xem Tô Liên Nhụy sẽ diễn vở kịch này thế nào.
19
Bên trong trước tiên là một trận trầm mặc.
Sau đó Cố Trường Phong lên tiếng.
“Nhụy nhi, chuyện hôm qua ta đều đã nghe nói rồi, ta không để tâm, chỉ cần nàng nguyện ý, ta vẫn sẽ cưới nàng, hôn kỳ không thay đổi, tất cả đều sẽ không thay đổi.”
Thanh âm của Tô Liên Nhụy nhỏ yếu mềm mại, còn mang theo tiếng khóc.
“Trường Phong ca ca, huynh đừng nói nữa, muội đã không còn xứng với huynh rồi, danh tiếng của muội đã hỏng mất, nếu huynh cưới muội, huynh cũng sẽ bị người đời chê cười thôi… muội không muốn liên lụy tới huynh, huynh đi đi.”
Giọng nói của Cố Trường Phong lập tức trở nên gấp gáp: “Ta sẽ không đi! Ta đã nói rồi, ta không để tâm, những lời đồn đại ấy ta hoàn toàn không quan tâm, chỉ cần nàng ở bên cạnh ta, ta sẽ không sợ bất cứ điều gì!”
“Trường Phong ca ca, huynh đối với muội thật tốt… nhưng mà, huynh thật sự vẫn chưa hiểu sao?”
Rõ ràng Cố Trường Phong vẫn chưa hiểu.
Tô Liên Nhụy khẽ thở dài: “Bây giờ muội đã bị Ninh Vương để mắt tới rồi, hắn còn phái người tới cầu thân, phụ thân tuy đã từ chối, nhưng huynh cũng biết quyền thế của phủ Ninh Vương lớn đến mức nào… nếu hắn đem cơn giận trút lên đầu huynh thì phải làm sao? Muội không muốn huynh xảy ra chuyện.”
Thanh âm của Cố Trường Phong trầm thấp nhưng kiên định: “Ta không sợ Ninh Vương. Nàng là vị hôn thê của ta, là người ta đường đường chính chính cưới hỏi, không ai có thể cướp nàng khỏi tay ta.”
Tô Liên Nhụy im lặng rất lâu.
Một lúc sau, nàng ta xoay người đưa lưng về phía hắn, thanh âm cũng hạ thấp xuống: “Trường Phong ca ca, huynh trở về đi, muội không đáng để huynh làm như vậy.”
Nắm tay của Cố Trường Phong siết chặt rồi lại buông ra, buông ra rồi lại siết chặt.
Hắn đột nhiên mở miệng, giọng nói khô khốc khó nhọc: “Có phải… nàng không muốn gả cho ta không?”
Bờ vai của Tô Liên Nhụy khẽ run lên.
Nàng ta quay người lại, nước mắt đầy mặt: “Trường Phong ca ca, huynh đừng ép muội.”
“Ta hỏi nàng, có phải nàng không muốn gả cho ta nữa rồi không?”
“… Phải.”
Cả người Cố Trường Phong cứng đờ.
“Những lời vừa rồi nàng nói, không phải vì sợ liên lụy tới ta, mà là căn bản không muốn gả cho ta nữa, đúng không?”
Hắn nhìn chằm chằm nàng ta, vành mắt dần đỏ lên.
Tô Liên Nhụy cuối cùng cũng không giả vờ nữa.
Nàng ta lau nước mắt, lạnh lùng mở miệng:
“Cố Trường Phong, huynh nhất định muốn muội phải nói thẳng ra như vậy sao?”
“Huynh chỉ là một viên quan lục phẩm, lấy gì để cưới muội?”
“Nếu muội gả cho huynh, cả đời sẽ phải sống trong cái sân nhỏ hai gian ấy, ra ngoài ngay cả một chiếc xe ngựa tử tế cũng không có, đi tới đâu cũng phải nhìn sắc mặt người khác mà sống.”
“Muội không muốn.”
Nàng ta từng câu từng chữ nói ra vô cùng rõ ràng.
Sắc mặt của Cố Trường Phong từng chút từng chút một rút sạch.
Hắn há miệng, rất lâu sau mới khó khăn thốt ra được thành tiếng: “Vậy nên… chuyện lần trước ở yến tiệc mùa xuân, ta và Tô Cẩm Thư bị nhốt trong sương phòng, là do nàng sắp đặt?”
Tô Liên Nhụy không nói gì.
“Lúc hợp bát tự, vị đạo trưởng mà mẫu thân nàng tìm tới, cũng là do nàng sắp xếp?”
“Chuyện ta ngã xuống hồ sen, con mèo hoang kia… còn cả chuyện nàng rơi xuống nước, chuyện nàng đi dâng hương…”
“Những chuyện này đều không phải trùng hợp, đúng không?”
Cuối cùng nàng ta cũng lên tiếng, giọng điệu vô cùng bình thản: “Huynh đã đoán ra rồi, còn hỏi làm gì nữa.”
20
Cả người Cố Trường Phong giống như bị rút cạn hết sức lực, lảo đảo lùi về phía sau hai bước.
Hắn lui tới bên ngưỡng cửa, thanh âm khàn đặc: “Vậy ra từ đầu tới cuối, nàng đều chỉ đang lừa gạt ta.”
Tô Liên Nhụy không đáp lời, chỉ cầm chén trà lên nhấp một ngụm.
Ta nhìn Cố Trường Phong đứng ch /ết lặng tại chỗ như thể vừa bị l /ột m /ất một tầng d /a, trong lòng vậy mà không sinh nổi nửa phần thương cảm.
Kiếp trước lúc hắn ép ta uống rượu đ /ộc, thủ đoạn t /àn nh /ẫn đến nhường nào.
Bây giờ bị chính người trong lòng tự tay đ /âm cho một nhát, cũng coi như báo ứng.
Sau một hồi lâu, hắn đột nhiên bật cười lạnh một tiếng.
“Nàng muốn gả cho Ninh Vương? Được thôi.”
“Nhưng ta sẽ không chủ động từ hôn, ta Cố Trường Phong không muốn mang tiếng bỏ vợ bỏ con, nếu nàng muốn gả cho hắn, vậy thì tự mình nghĩ cách từ hôn đi!”
Nói xong hắn xoay người rời đi.
Tiếng bước chân dồn dập hướng thẳng về phía cổng viện.
Ta tránh không kịp, trực tiếp đụng mặt hắn.
Bốn mắt nhìn nhau.
Hắn ngẩn người nhìn chằm chằm vào ta, khàn giọng hỏi: “Nàng đều đã nghe thấy rồi sao?”
Ta không đáp, xoay người muốn rời đi.
“Tô Cẩm Thư.” Hắn một tay kéo lấy ống tay áo ta: “Ngày ở yến tiệc mùa xuân, nàng nói là do nàng ấy sắp đặt… là ta đã không tin nàng.”
Ta rút tay áo trở về, nhìn hắn một cái.
“Vậy thì sao?”
Môi Cố Trường Phong run rẩy hai cái, thanh âm thấp tới mức gần như không nghe thấy: “Xin lỗi.”
Ta suýt nữa bật cười thành tiếng.
Kiếp trước ta từng quỳ trước mặt hắn cầu xin hắn tin ta, hết lần này tới lần khác giải thích rằng mình bị oan, vậy mà hắn lại đ/á v/ăng ta ra, mắng ta là tiện nhân.
Bây giờ chân tướng đã bày ra trước mắt, chỉ một câu xin lỗi mà muốn mọi chuyện xóa sạch sao?
“Cố Trường Phong, lời xin lỗi của ngươi đáng giá được bao nhiêu?”
Ta không nhìn hắn thêm nữa, trực tiếp xoay người rời đi.
Thế nhưng trong lòng lại đang nghĩ tới một chuyện.
Tô Liên Nhụy muốn gả cho Ninh Vương, vậy thì nhất định phải trước tiên hủy bỏ hôn sự với Cố Trường Phong.
Nàng ta sẽ làm thế nào đây?
21
Ngày hôm sau, đáp án đã tới.
Khắp các trà lâu tửu quán trong kinh thành đều đang truyền tai nhau một chuyện.
Cố Trường Phong vốn đã có hôn ước với Nhị cô nương phủ họ Tô, vậy mà lại mơ tưởng sắc đẹp của Đại cô nương phủ họ Tô, trong yến tiệc mùa xuân ở phủ Ninh Vương còn có ý đồ bất chính trong sương phòng, may mà Nhị cô nương phủ họ Tô kịp thời dẫn người tới mới chưa gây ra đại họa.
Nhị cô nương phủ họ Tô vì nghĩ tới tình tỷ muội nên vốn định nhẫn nhịn chịu đựng.
Thế nhưng Cố Trường Phong lại được voi đòi tiên, vậy mà còn muốn khinh bạc Đại cô nương phủ họ Tô bên bờ Hoán Hoa Khê, Nhị cô nương phủ họ Tô vì cứu tỷ tỷ mà vô ý rơi xuống nước.
Đúng là đổi trắng thay đen tới cực điểm.
Đây rõ ràng là muốn giẫm Cố Trường Phong xuống bùn, đồng thời biến bản thân thành một liệt nữ trinh tĩnh vì cứu tỷ tỷ mà hy sinh.
Như vậy, từ hôn cũng trở nên danh chính ngôn thuận.
Còn có thể thuận nước đẩy thuyền kiếm thêm mỹ danh.
Lúc lời đồn truyền về Đại tướng quân phủ, mọi người đang dùng bữa.
Phụ thân đập mạnh đôi đũa xuống bàn, sắc mặt xanh mét.
“Cố Trường Phong đâu? Gọi hắn tới gặp ta!”
Cố Trường Phong tới rất nhanh, vừa bước vào cửa đã quỳ một gối xuống đất.
“Bá phụ, những lời đồn đại ấy vãn bối hoàn toàn không để tâm, chỉ cần nhanh chóng hoàn thành hôn sự, lời đồn tự nhiên sẽ tự sụp đổ.”
Phụ thân nhìn hắn, trong mắt lộ ra vẻ hài lòng.
“Được!” Phụ thân đích thân đỡ Cố Trường Phong đứng dậy: “Không cần chờ tới mùng tám nữa, ba ngày sau thành thân luôn!”
Trong lòng ta âm thầm thắp cho Tô Liên Nhụy một nén nhang.
Hiệu quả này, e rằng nàng ta có nằm mơ cũng không ngờ tới.
Quả nhiên.
Tô Liên Nhụy không thể ngồi yên nữa.
Ngay trong đêm hôm đó, Liễu di nương đã diễn một màn kịch lớn ở chính sảnh.
Bà ta quỳ dưới đất, một tay kéo tung mái tóc, khóc đến xé lòng xé dạ.
“Lão gia, Nhụy nhi đã ở cùng Ninh Vương trong miếu hoang suốt một đêm, danh tiếng từ lâu đã hỏng rồi! Ngài còn muốn gả nó cho Cố Trường Phong, sau này bảo nó sống thế nào đây? Đám người bên ngoài mỗi người nhổ một ngụm nước bọt thôi cũng đủ dìm c/h/ế/t nó rồi!”
Phụ thân không nói lời nào.