Trọng Sinh Trước Đêm Bắt Gian

Chương 5



Thấy không có tác dụng, Liễu di nương vậy mà lại bắt chước con gái, lao đầu đâm thẳng vào cây cột.

Đám nha hoàn bà tử hoảng hốt vội vàng xông lên ngăn cản.

Trán bà ta bị va rách một mảng da, m/á/u chảy hơn nửa khuôn mặt, nhìn qua quả thực vô cùng dọa người.

“Nếu ngài thật sự muốn ép Nhụy nhi c/h/ế/t, vậy bây giờ ta sẽ dẫn nó đi ngay!”

Bà ta ôm chặt lấy cây cột, khóc đến mức thở không ra hơi.

Chân mày phụ thân nhíu chặt thành hình chữ Xuyên.

Ta và mẫu thân vẫn cầm chén trà trong tay, ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên.

Cứ nháo đi, nháo càng lớn càng tốt.

22

Đúng lúc ấy, nha hoàn của Tô Liên Nhụy lăn lộn bò vào trong.

“Lão gia, Nhị cô nương nàng ấy… nàng ấy không chịu ăn cơm, đã hai ngày rồi!”

Hai ngày?

Rõ ràng buổi chiều ta còn nhìn thấy nha hoàn trong phòng nàng ta bê ra một đĩa bánh quế đã ăn sạch không còn chút nào.

Cuối cùng phụ thân cũng mở miệng, thanh âm trầm xuống đáng sợ.

“Nó đi Bạch Vân quán dâng hương, sao lại trùng hợp tới mức gặp được Ninh Vương? Đường núi nhiều như vậy, vì sao chỉ riêng xe ngựa của nó bị lật?”

Tiếng khóc của Liễu di nương lập tức khựng lại.

“Người của phủ Ninh Vương tới cầu thân, ta đã từ chối, kết quả sáng hôm sau cả kinh thành đều tràn ngập lời đồn về Cố Trường Phong, trên đời này thật sự có chuyện trùng hợp như vậy sao?”

Phụ thân vốn không phải kẻ ngu ngốc, chỉ là trước kia ông ép mình không nghĩ theo hướng đó mà thôi.

Bây giờ Liễu di nương nháo loạn đòi đi như vậy, ngược lại khiến phụ thân dần tỉnh táo trở lại.

Trong chính sảnh đột nhiên yên tĩnh trong thoáng chốc.

Sắc mặt Liễu di nương trắng bệch.

Không biết từ lúc nào Tô Liên Nhụy đã được người dìu vào trong.

Nàng ta gầy đi một vòng lớn, môi trắng đến không còn chút huyết sắc, nhìn qua quả thực rất giống người đang bệnh nặng.

Thế nhưng nàng ta còn chưa kịp mở miệng, bên ngoài cửa đã truyền tới tiếng thông báo.

Người của phủ Ninh Vương lại tới nữa rồi.

Người tới cười tươi đưa lên danh sách sính lễ, nói rằng phụng mệnh Vương gia tới cầu cưới Nhị cô nương phủ họ Tô làm trắc phi.

Nếu Tô tướng quân không đồng ý, vậy Vương gia sẽ đích thân tới cửa.

Sắc mặt phụ thân triệt để đen xuống.

Sau khi người kia rời đi, trong chính sảnh yên tĩnh như c/h/ế/t.

Phụ thân nhìn chằm chằm Tô Liên Nhụy: “Con và Ninh Vương, từ sớm đã quen biết?”

Môi Tô Liên Nhụy run rẩy, một câu cũng không nói ra được.

“Lần trước ở Hoán Hoa Khê rơi xuống nước, có phải con muốn để Ninh Vương cứu mình không?” Thanh âm của phụ thân càng lúc càng lạnh, “Chuyện tránh mưa trong miếu hoang, có phải cũng là do con tính kế từ trước? Ngay từ đầu con đã không muốn gả cho Cố Trường Phong, mà muốn gả cho Ninh Vương?”

“Ot/cay thế nhờ, không rõ thì thôi, rõ thì rõ đến mồn một…otcay lên bài duy nhất tại b’anh/m`y/o’t.”

Tô Liên Nhụy quỳ trên mặt đất: “Cha, nữ nhi… nữ nhi không có…”

“Không có?” Phụ thân đột nhiên hất tung bàn án, vật trên bàn theo đó bay tứ tung: “Vậy con nói cho ta biết, chuyện ở yến tiệc mùa xuân lần trước, có phải do con sắp đặt hay không? Chuyện tỷ tỷ con và Cố Trường Phong bị nhốt trong sương phòng, có phải là chuyện tốt do con làm không?”

Nước mắt của Tô Liên Nhụy không ngừng tuôn rơi, nhưng lại không thể thốt ra nổi một chữ “không”.

Liễu di nương nhào tới ôm lấy chân phụ thân, khóc gào đến xé lòng: “Lão gia! Tất cả đều là chủ ý của thiếp! Là thiếp ham mê phú quý, là thiếp xúi giục Nhụy nhi! Ngài muốn phạt thì phạt thiếp đi, Nhụy nhi nó vẫn còn nhỏ, nó cái gì cũng không hiểu…”

Phụ thân một c/ước đ/á văng Liễu di nương ra, sắc mặt xanh mét.

Ông chỉ vào Tô Liên Nhụy, đầu ngón tay cũng đang run lên: “Con có biết hiện nay hoàng thượng con nối dõi ít ỏi, còn Ninh Vương là ấu tử của tiên hoàng, từ nhỏ đã được nuôi trong cung, dã tâm cực lớn hay không? Cha con ta nắm binh quyền trong tay, vì tránh hiềm nghi, nhiều năm như vậy chưa từng kết giao với hoàng tử vương tôn. Vậy mà con thì giỏi rồi, lại còn thay ta nối dây với Ninh Vương!”

“Con có biết nếu để hoàng thượng biết được chuyện này, ngài ấy sẽ nghĩ thế nào không? Ngài ấy sẽ cho rằng phủ họ Tô chúng ta đã đứng về phe Ninh Vương, cho rằng ta muốn phò tá Ninh Vương đoạt vị! Đây là trọng tội tr/u d/i cửu t/ộc!”

23

Tô Liên Nhụy quỳ trên mặt đất, cả người run lẩy bẩy.

Ta nhìn dáng vẻ ấy của nàng ta, trong lòng không có lấy nửa phần thương cảm.

Kiếp trước, sở dĩ Tô Liên Nhụy có thể gả vào phủ Ninh Vương, là bởi khi đó vị hôn phu của nàng ta đã đổi sang cho ta.

Phụ thân vì cảm thấy có lỗi với nàng ta, cho nên cuối cùng mới mềm lòng đồng ý.

Thế nhưng cho dù là như vậy, về sau hoàng thượng vẫn nổi lên lòng nghi kỵ.

Phụ thân bị minh thăng ám giáng, binh quyền trong tay cũng bị tước mất.

Cũng chính vì vậy, địa vị của Tô Liên Nhụy trong phủ Ninh Vương mới tụt dốc không phanh, cuối cùng rơi vào kết cục khó sinh mà c/h/ế/t.

Hiện giờ tình hình đã khác rồi.

Hôn ước giữa nàng ta và Cố Trường Phong vẫn còn đó.

Nếu phụ thân cứng rắn từ hôn để gả nàng ta vào phủ Ninh Vương, vậy chắc chắn sẽ dẫn tới nghi kỵ.

Ta nhẹ giọng lên tiếng: “Phụ thân, nữ nhi có vài lời, không biết có nên nói hay không.”

Phụ thân nhìn ta một cái, hít sâu một hơi: “Nói đi.”

“Ninh Vương muốn cưới muội muội, là vì đã để mắt tới binh quyền trong tay phụ thân. Liễu di nương được phụ thân sủng ái nhiều năm, cũng sẽ bị Ninh Vương lợi dụng, ở trước mặt phụ thân thổi gió bên gối, xúi giục người ủng hộ Ninh Vương.”

Phụ thân siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay phát ra tiếng ken két.

Ta tiếp lời: “Nữ nhi cho rằng, thay vì giữ muội muội và di nương ở lại trong phủ, để sau này bị Ninh Vương lợi dụng, chi bằng… đuổi bọn họ ra khỏi phủ, đoạn tuyệt quan hệ. Như vậy hoàng thượng nhất định sẽ hiểu rõ lòng trung thành của phụ thân, tuyệt đối sẽ không nghi ngờ phụ thân có qua lại với Ninh Vương.”

Liễu di nương đột ngột ngẩng đầu lên: “Lão gia! Ngài không thể làm vậy được! Thiếp đã theo ngài bao nhiêu năm nay, vì ngài sinh con dưỡng cái, ngài không thể đối xử với thiếp như thế!”

Tô Liên Nhụy cũng hoảng loạn: “Cha, nữ nhi biết sai rồi, nữ nhi sau này không dám nữa, xin người đừng đuổi nữ nhi đi…”

Phụ thân nhìn bọn họ, tia ôn tình cuối cùng trong mắt cũng hoàn toàn biến mất.

Ông trầm mặc rất lâu.

Cuối cùng mới đưa ra quyết định: “Ta, họ Tô này, trung quân ái quốc, từ trước tới nay chưa từng kết bè kết phái. Liễu thị, ngươi sau lưng ta cấu kết với Ninh Vương, tính kế hôn sự của chính con gái mình, còn suýt nữa kéo cả phủ họ Tô của ta rơi vào chỗ vạn kiếp bất phục, ta không thể giữ ngươi lại.”

“Còn ngươi…”

Ông nhìn Tô Liên Nhụy một cái: “Nếu ngươi đã một lòng muốn gả cho Ninh Vương, vậy ta không ngăn cản ngươi, nhưng từ hôm nay trở đi, ngươi không còn là nữ nhi của phủ họ Tô nữa.”

“Mẹ con các ngươi lập tức dọn ra khỏi Đại tướng quân phủ, từ nay về sau không còn bất kỳ quan hệ gì với phủ họ Tô!”

Liễu di nương thét lên lao tới, nhưng bị gia đinh giữ chặt lại.

Tô Liên Nhụy ngã ngồi xuống đất, thần sắc hoảng hốt thất hồn lạc phách.

24

Ba ngày sau.

Một cỗ kiệu nhỏ xám xịt được khiêng vào phủ Ninh Vương từ cửa hông.

Không phải trắc phi, mà chỉ là thiếp thất.

Vốn dĩ Ninh Vương tính toán rất hay.

Hắn muốn thông qua Tô Liên Nhụy mà nắm lấy binh quyền trong tay phụ thân ta, lại để Liễu di nương ở trong phủ ngày ngày thổi gió bên gối.

Bây giờ mẹ con họ đã bị quét sạch ra khỏi phủ.

Đối với hắn mà nói, Tô Liên Nhụy chỉ còn là một quân cờ phế bỏ, ngay cả nhìn thêm một cái hắn cũng lười.

Chưa tới ba tháng, trong một yến tiệc ở kinh thành, ta đã nghe người khác nhắc tới nàng ta.

Nói rằng thiếp thất trong phủ Ninh Vương sống còn không bằng nha hoàn.

Mùa đông không có than sưởi, mùa hè không có băng giải nhiệt, bệnh cũng chẳng có ai mời đại phu.

Những lời ấy nghe thật quen tai.

Kiếp trước ở phủ họ Cố, ta cũng từng chịu đựng như vậy mà sống qua ngày.

Nàng ta từng gửi thư về Đại tướng quân phủ cầu cứu, nhưng đều bị người gác cổng nguyên vẹn trả trở về.

Có lẽ đã bị ép tới đường cùng, nàng ta vậy mà lại nhớ tới Cố Trường Phong.

Đúng là nghiệt duyên.

Từ sau khi bị từ hôn, quan lộ của Cố Trường Phong nơi nơi đều không thuận lợi.

Lại thêm những lời đồn đại bên ngoài đổ dầu vào lửa.

Tiền đồ vốn rộng mở cuối cùng hóa thành bọt nước, hắn ngày ngày chỉ biết mượn rượu giải sầu.

Tô Liên Nhụy sai người đưa cho hắn một bức thư, cũng không biết trong thư viết gì.

Tóm lại, hai người bọn họ lại dây dưa với nhau.

Lén lút tư thông suốt hơn nửa năm, vậy mà không ai phát hiện.

Nhưng số lần nhiều rồi, cuối cùng cũng xảy ra chuyện.

Hôm đó không biết vì sao Ninh Vương lại sớm trở về phủ, lúc đi ngang qua thiên viện thì nghe thấy động tĩnh bên trong.

Hắn một cước đá tung cửa phòng, liền nhìn thấy hai người y phục không chỉnh tề đang quấn lấy nhau trên giường.

Cố Trường Phong có quan chức trong người, không tiện tự mình xử lý, cho nên bị trói lại đưa thẳng tới Thuận Thiên phủ.

Quyến rũ nữ quyến quan gia, làm loạn phủ Vương gia.

Cuối cùng bị tước bỏ công danh, lưu đày ba ngàn dặm, vĩnh viễn không được quay về kinh thành.

Còn Tô Liên Nhụy thì bị đ /ánh c/h/ế/t ngay tại chỗ.

Đêm hôm đó, Liễu di nương cũng g /ieo mình xuống g /iếng ở trang tử.

Mẹ con hai người, cùng c/h/ế/t trong một ngày.

25

Tin tức truyền về Đại tướng quân phủ.

Phụ thân ngẩn người rất lâu, một câu cũng không nói, xoay người đi vào thư phòng.

Chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi, tóc nơi hai bên mai đã bạc đi quá nửa, cả người giống như bị rút cạn tinh khí thần, ngay cả lúc đi đường cũng lảo đảo không vững.

Mẫu thân nhìn thấy mà sốt ruột đến mức ăn không ngon ngủ không yên, ban đêm trằn trọc mãi không ngủ được.

Ta bưng một bát cháo yến vào trong phòng.

Mẫu thân khoát tay nói rằng không ăn nổi.

Ta đặt bát cháo xuống bàn, ngồi xuống bên mép giường.

“Mẫu thân đau lòng cho phụ thân, vậy người đã từng nghĩ tới chưa, lúc đôi mẹ con kia còn ở trong phủ, phụ thân luôn thiên vị bọn họ, chỉ cần Liễu di nương thổi vài câu gió bên gối, phụ thân đã lạnh nhạt với người biết bao nhiêu lần? Những uất ức mà người từng chịu đựng, thật sự đều đã quên hết rồi sao?”

Mẫu thân khựng người.

Bàn tay đang siết góc chăn cũng chậm rãi buông lỏng.

Rất lâu sau, bà khẽ thở dài một hơi, cầm lấy bát cháo yến uống sạch.

Ngày hôm sau liền khôi phục dáng vẻ như bình thường.

Nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ, không còn vì phụ thân mà hao tâm tổn thần nữa.

26

Hai năm sau.

Ta gả cho Thiếu tướng quân Thẩm Hoài dưới trướng phụ thân.

Chàng trầm mặc ít nói, cũng không hiểu phong hoa tuyết nguyệt.

Thế nhưng ban đêm sẽ cẩn thận đắp lại chăn cho ta, mùa xuân sẽ vì ta mà trồng đầy một viện hải đường.

Năm nữ nhi lên bảy tuổi, Thẩm Hoài phụng chỉ đi trấn thủ biên cương, ta cùng chàng đồng hành.

Trên đường đi ngang qua vùng đất lưu đày, đột nhiên có người lao tới.

Ta ghìm cương ngựa lại.

Người nọ y phục rách nát, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, nhưng đôi mắt lại sáng rực đến đáng sợ.

“Tô Cẩm Thư!”

Tên cai ngục quất xuống một roi, nhưng hắn giống như không cảm thấy đau đớn, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm vào ta.

“Nàng tới tìm ta đúng không? Ta biết trong lòng nàng vẫn luôn có ta…”

Ta nhìn rất lâu mới nhận ra người trước mặt chính là Cố Trường Phong.

“Mẫu thân!”

Nữ nhi cưỡi ngựa nhỏ đuổi theo tới nơi, kéo lấy áo choàng của ta làm nũng: “Mẫu thân, phụ thân nói phía trước có chợ, muốn dẫn con đi mua kẹo hồ lô!”

“Được.”

Ta thu hồi ánh mắt, dẫn theo nữ nhi rời đi.

Phía sau truyền tới tiếng gào khàn đặc, rất nhanh đã bị gió cát cuốn mất.

Cách đó không xa, Thẩm Hoài cưỡi ngựa tiến lại.

Ta khẽ cong khóe môi.

Đời này, cuối cùng cũng có được viên mãn.

-HẾT-

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

QR Code
Chương trước
Loading...