Trọng Sinh Trước Đêm Bắt Gian

Chương 3



Hắn chắc chắn rằng ta đã sớm mơ tưởng hắn nhiều năm, nhân lúc yến tiệc mùa xuân mà hạ dược bày cục, hủy hoại nhân duyên của hắn.

Đêm tân hôn, hắn một cước đá đổ chén rượu hợp cẩn, cười lạnh nói: “Tô Cẩm Thư, ngươi đúng là có thủ đoạn, đáng tiếc đời này ngươi cũng đừng mong ta nhìn ngươi thêm một lần.”

Ta từng giải thích.

Ta nói ta không có, ta cũng là người bị hại.

Hắn lại khinh thường cười nhạt: “Nhụy nhi đối đãi với ngươi như tỷ muội ruột thịt, ngươi lại cắn ngược nàng ấy một cái, bây giờ còn muốn kéo nàng ấy vào? Đồ tiện nhân.”

Gả vào phủ họ Cố ba năm, ta chịu đựng suốt ba năm.

Cố Trường Phong không cho ta bước ra khỏi chính viện, không cho ta qua lại với khách bên ngoài.

Mùa đông không cấp than, mùa hè không cấp băng, bệnh cũng không cho mời đại phu.

Đêm ta s /ảy th /ai m/á/u chảy không ngừng, hắn cũng chưa từng tới nhìn lấy một lần.

Đám hạ nhân thấy gió trở chiều mà hành động, thấy ta không được sủng ái, ai ai cũng có thể giẫm lên ta một cước.

Ta sống còn không bằng c/h/ế/t.

Thứ cuối cùng g/iết c/h/ế/t ta chính là tin tức Tô Liên Nhụy qua đời.

Đêm hôm đó.

Cố Trường Phong đá tung cửa phòng ta, cả người đầy mùi rượu, hai mắt đỏ ngầu.

Hắn b /óp cổ ta rồi đè mạnh xuống đất, gào lên nói chính ta đã hại c/h/ế/t Tô Liên Nhụy.

Nói rằng nếu không phải ta chiếm tổ chim khách, Nhụy nhi của hắn sẽ không phải gả vào Vương phủ, sẽ không phải tranh sủng với người khác, càng sẽ không khó sinh mà c/h/ế/t.

“Đều là tại ngươi! Đ /ộc phụ nhà ngươi! Xuống dưới chôn cùng nàng ấy đi!”

Lúc hắn ép ta uống chén rượu đ /ộc xuyên ruột kia, ta không hề giãy giụa.

Ba năm bị chà đạp hành hạ, thân thể của ta từ lâu đã suy sụp rồi.

Cổ tay gầy yếu giống như cành cây khô, làm sao giằng nổi một nam nhân đã phát điên.

Rượu đ /ộc trôi xuống cổ họng, đ /au như l /ửa th /iêu vậy.

Khổ sở như thế, nếm trải một lần là đủ rồi.

Đời này, ta tuyệt đối sẽ không mặc cho người khác ch /ém g /iết.

“Cố Trường Phong, ta cũng nói cho ngươi biết, ta không có bất kỳ hứng thú nào với ngươi, ngươi muốn cưới ai thì cưới người đó, không liên quan tới ta.”

Ném lại câu nói ấy, ta quay đầu rời đi không chút lưu luyến.

13

Những ngày tiếp theo trôi qua vô cùng yên ổn.

Hôn sự giữa Tô Liên Nhụy và Cố Trường Phong được chuẩn bị vô cùng gấp gáp.

Canh thiếp đã trao đổi, ngày thành thân cũng đã định xong.

Thế nhưng lúc hợp bát tự, lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Người ta nói bát tự của hai người tương khắc, nếu thành thân, trong vòng ba năm nam phương nhất định sẽ gặp tai họa đổ m/á/u, nhẹ thì gãy chân, nặng thì mất mạng.

Người hợp bát tự là đạo trưởng do Liễu di nương tìm tới.

Là một vị đạo trưởng của Bạch Vân quán ngoài thành, ở kinh thành có danh vọng cực lớn.

Ta phái người đi điều tra một chút.

Vị đạo trưởng này quả thực rất nổi danh.

Nhưng người càng nổi danh, chưa chắc đã không thể mua chuộc.

Thế nhưng Cố Trường Phong lại không tin mấy chuyện này, bất kể thế nào hắn cũng nhất quyết muốn cưới Tô Liên Nhụy.

Hôn sự vẫn tiếp tục được tiến hành như thường.

Nhưng rồi lại xảy ra chuyện thứ hai.

Cố Trường Phong tới phủ đưa lễ tiết.

Lúc đi ngang qua hoa viên, một con mèo hoang đột nhiên từ trên giả sơn lao xuống, bổ thẳng về phía hắn.

Hắn tránh không kịp, trực tiếp ngã xuống hồ sen.

Lúc bò lên được, cả người vô cùng chật vật, trên chân còn bị va rách một đường lớn, m/á/u chảy không ngừng.

Tin đồn trong ngày hôm đó đã lan truyền khắp nơi.

Nhị cô nương phủ họ Tô bát tự khắc Cố công tử, còn chưa thành thân đã xuất hiện tai họa đổ m/á/u.

Nếu thật sự thành thân, chẳng phải sẽ xảy ra án mạng sao?

Thế nhưng Cố Trường Phong lại kéo theo cái chân quấn đầy băng vải tự mình tới cửa.

Nói rằng hắn không để tâm tới cái gì mà tai họa đổ m/á/u, nhất định phải cưới.

Phụ thân lộ ra vẻ mặt vô cùng vui mừng.

Nhưng lời còn chưa dứt, mẫu thân của Cố Trường Phong đã từ ngoài cửa lao vào.

Một lão phụ tóc bạc hoa râm, vừa vào cửa đã quỳ sụp xuống, khóc đến mức thở không ra hơi.

Bà ta nói mình thủ tiết hai mươi năm, khó khăn lắm mới nuôi con trai khôn lớn, không thể trơ mắt nhìn hắn nhảy vào hố lửa.

Lại nói bà ta đã tìm rất nhiều tiên sinh tới hợp bát tự, ai ai cũng nói cuộc hôn sự này phạm xung, e rằng sẽ đoạn tử tuyệt tôn.

Cố Trường Phong nghển cổ muốn phản bác.

Lão thái thái trực tiếp khóc đến ngất lịm đi.

Tô Liên Nhụy nghe tin vội vàng chạy tới, vừa khóc vừa đỡ người dậy.

“Bá mẫu nói đúng, bá mẫu cũng chỉ muốn tốt cho Trường Phong ca ca, muội không thể ích kỷ như vậy được…”

Cuối cùng Cố Trường Phong vẫn không thể cãi lại mẫu thân hắn.

Hôn sự bị tạm gác lại.

Phụ thân cũng không nói tới chuyện từ hôn, chỉ bảo tạm thời chậm lại một thời gian.

Nhưng vừa chậm lại như vậy, tất cả mọi người đều hiểu điều đó có ý nghĩa gì.

Thanh xuân của nữ nhi vô cùng quý giá, không thể cứ mãi kéo dài không xuất giá được.

Lúc rời đi, Cố Trường Phong nhìn thấy ta đứng ở cửa.

Sự căm hận trong đôi mắt ấy gần như sắp tràn ra ngoài.

“Tô Cẩm Thư, ngươi đúng là có thủ đoạn.”

Đây là lại tính sổ lên đầu ta sao?

Ta lười chẳng buồn để ý tới hắn.

Ta không có nghĩa vụ ấy.

14

Mùa xuân dần trở nên đậm hơn, yến tiệc trong kinh thành cũng nhiều lên.

Đại khái là vì thời tiết đã ấm áp, hoa cũng nở rồi, các phủ các gia đều muốn tìm một cái cớ để náo nhiệt một phen.

Thiệp mời giống như những bông tuyết không ngừng bay tới.

Mẫu thân đã từ chối hơn phân nửa, nhưng tiệc thưởng hoa của Trưởng công chúa thì lại khó lòng từ chối.

Yến tiệc được tổ chức bên bờ Hoán Hoa Khê ở ngoại thành, dựng sát mặt nước, hai bên bờ đào lý tranh nhau khoe sắc, phong cảnh cực kỳ đẹp.

Vốn dĩ ta không muốn đi.

Nhưng mẫu thân nói rằng, cứ mãi ở trong phủ không ra ngoài, ngược lại sẽ khiến người ta bàn tán.

Ta nghĩ lại, cũng đúng.

Trước lúc ra cửa lại vừa hay gặp Liễu di nương đang tiễn Tô Liên Nhụy lên xe ngựa.

Liễu di nương cười vô cùng dịu dàng: “Đại cô nương hôm nay ăn mặc thật đẹp, Nhụy nhi, con nhìn tỷ tỷ của con xem.”

Tô Liên Nhụy cúi đầu, thanh âm mềm nhỏ: “Tỷ tỷ trời sinh xinh đẹp, sao muội có thể so được.”

Ta nhìn nàng ta một cái, không tiếp lời.

Hôm nay nàng ta mặc một bộ sam váy màu xanh nước nhạt, càng tôn lên làn da trắng nõn, xem ra đúng là đã bỏ không ít tâm tư.

Phong cảnh bên bờ Hoán Hoa Khê quả thực rất đẹp.

Hai bên bờ đào hoa nở rực rỡ, cánh hoa rơi xuống mặt suối, theo dòng nước chậm rãi xoay tròn.

Các nữ quyến ngồi trong đình uống trà ngắm cảnh, nam khách ở bên kia uống rượu ngâm thơ.

Ở giữa chỉ cách nhau một hàng rào hoa, ngược lại càng thêm hài hòa.

Lúc này ta đang đứng bên bờ suối thả thuyền giấy.

Không biết từ lúc nào Tô Liên Nhụy đã đi tới bên cạnh ta, trong tay còn bưng một đĩa thức ăn cho cá, nói là muốn cho cá ăn.

Nàng ta nhích sát lại gần ta thêm vài phần.

Ta muốn tránh đi, nhưng đã không còn kịp nữa.

Thân thể nàng ta nghiêng đi, cả người trực tiếp ngã xuống dòng suối.

15

“A!”

Theo một tiếng “ùm”, nước bắn tung tóe khắp nơi.

Chỗ Tô Liên Nhụy rơi xuống nước cách bờ không xa, nước sâu nhiều nhất cũng chỉ tới ngực.

Thế nhưng nàng ta lại cố tình làm ra dáng vẻ như đang chìm nước, hai tay điên cuồng đập loạn mặt nước, tiếng kêu thảm thiết đến xé lòng.

Hai bóng người gần như đồng thời lao xuống nước.

Một người là Cố Trường Phong.

Người còn lại là Ninh Vương.

Cố Trường Phong ở gần hơn, thủy tính cũng tốt hơn, chỉ vài ba cái đã vớt được người.

Tô Liên Nhụy được hắn ôm vào lòng, nhưng lại liều mạng giãy dụa sang phía bên cạnh.

Cánh tay vươn về phía Ninh Vương, đôi mắt cũng gấp đến đỏ hoe.

Thế nhưng cuối cùng Ninh Vương vẫn chậm một bước, chỉ có thể đứng sững trong nước, vẻ mặt đầy lo lắng nhìn nàng ta.

Cố Trường Phong kéo người lên bờ.

Toàn thân Tô Liên Nhụy ướt sũng, bị gió thổi đến run rẩy.

Ánh mắt lại chỉ chăm chăm đặt trên người Ninh Vương, đôi môi run run như muốn nói điều gì đó.

“Nhụy nhi! Nàng thế nào rồi?” Cố Trường Phong sốt ruột đến mức thanh âm cũng thay đổi.

Lúc này Tô Liên Nhụy mới thu hồi ánh mắt, nhìn hắn một cái, nơi đáy mắt thoáng qua một tia chán ghét.

Biểu cảm ấy người khác không chú ý, nhưng ta lại nhìn thấy rõ ràng.

Thú vị thật.

Vở kịch này cuối cùng ta cũng hiểu rõ rồi.

Rơi xuống nước là giả, để Ninh Vương anh hùng cứu mỹ nhân mới là thật.

Ai ngờ được Cố Trường Phong lại cướp trước một bước, phá hỏng kế hoạch của nàng ta.

Ninh Vương lên bờ, nha hoàn lập tức vội vàng khoác đại áo choàng lên người hắn.

Hắn cũng chẳng để tâm tới bản thân, trực tiếp đi tới trước mặt Tô Liên Nhụy: “Nhị cô nương phủ họ Tô đã bị kinh sợ rồi, mau truyền thái y tới xem.”

Sắc mặt Cố Trường Phong lập tức trầm xuống.

“Nàng ấy là vị hôn thê của ta, không cần Vương gia bận tâm.”

Hắn giơ tay chắn trước người Tô Liên Nhụy, giọng điệu lạnh đến mức như được ngâm trong băng.

Ninh Vương nhướng mày nhìn hắn một cái, không nói gì thêm, xoay người rời đi.

16

Ta còn đang nhìn thì Cố Trường Phong đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như d /ao đ /âm thẳng về phía ta.

“Tô Cẩm Thư!”

“Vừa rồi lúc Nhụy nhi rơi xuống nước, ngươi đứng ngay bên cạnh, có phải ngươi đã đẩy nàng ấy không? Muội muội ruột rơi xuống nước mà ngươi đứng trên bờ thờ ơ lạnh nhạt, ngay cả kéo một tay cũng không chịu? Đúng là lòng dạ rắn rết!”

Ánh mắt của mọi người xung quanh đều bị thu hút tới, tiếng xì xào bàn tán nổi lên khắp nơi.

Ta chậm rãi cười.

“Cố Trường Phong, lời này của ngươi thật thú vị, mắt nào của ngươi nhìn thấy là ta đẩy nàng ta? Bên bờ suối có nhiều người như vậy, vì sao ngươi lại khăng khăng là ta? Huống hồ…”

Ta dừng lại một chút, đầy ẩn ý liếc nhìn Tô Liên Nhụy một cái.

“Có khi nàng ta cũng không cần ta cứu đâu.”

Cố Trường Phong khựng người tại chỗ, chân mày từ từ nhíu chặt lại.

Lúc này mới nhớ tới dáng vẻ vừa rồi của Tô Liên Nhụy khi ở dưới nước, liều mạng giãy dụa về phía Ninh Vương.

Thanh âm của Tô Liên Nhụy run rẩy: “Không liên quan tới tỷ tỷ, là tự muội trượt chân…”

Lời là nói với Cố Trường Phong.

Thế nhưng lúc nói, nàng ta lại theo bản năng nhìn về phía Ninh Vương một cái.

Sắc mặt Cố Trường Phong trong nháy mắt khó coi tới cực điểm.

Môi hắn khẽ động đậy một chút, cuối cùng vẫn không nói thêm lời nào nữa.

Trưởng công chúa sai người mang y phục sạch tới, lại dìu Tô Liên Nhụy vào noãn các nghỉ ngơi.

Lúc mọi người dần tản đi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...