Trọng Sinh Trước Đêm Bắt Gian
Chương 2
Tô Liên Nhụy khựng lại trong chốc lát: “Trước đó tỷ tỷ nói y phục bị ướt, muốn tới sương phòng phía sau thay đồ, muội có hỏi hạ nhân, bọn họ nói tỷ ấy đi về phía này.”
“Hạ nhân nào?”
Sắc mặt Tô Liên Nhụy lập tức cứng đờ.
Lúc này Ninh Vương phi mới lên tiếng, giọng điệu thong thả không nhanh không chậm: “Cố công tử, lời này của ngươi hỏi thật kỳ quái, Nhị cô nương phủ họ Tô quan tâm tỷ tỷ, dẫn chúng ta tới xem thử, có gì không ổn sao? Trái lại là ngươi, vì sao lại ở chỗ này?”
“Vương phi thứ tội.” Cố Trường Phong hành lễ: “Tại hạ tửu lượng không tốt, muốn tới phía sau tìm một nơi thanh tĩnh nghỉ ngơi một lát, không ngờ lại mạo phạm chư vị, thật sự xin lỗi.”
Lời này nói ra không hề có nửa phần chột dạ.
Con người Cố Trường Phong này, bản lĩnh khác thì không có, nhưng giả vờ giả vịt lại là hạng nhất.
Nhưng lúc này sự phối hợp của hắn quả thực chính là điều ta cần.
Bởi vì chỉ cần hắn không nói trong phòng còn có người khác.
Vậy thì chuyện này sẽ không còn nửa phần liên quan tới ta.
Tô Liên Nhụy bắt đầu hoảng loạn.
“Vậy tỷ tỷ của muội đâu? Y váy của tỷ ấy bị ướt, nói muốn đi thay y phục, vậy người đâu rồi?”
Ta đứng dậy khỏi khóm hoa.
Phủi phủi lớp bùn đất dính trên váy, sải bước đi trở về.
Hảo muội muội, đừng khóc nữa, tỷ tỷ trở về rồi đây.
7
“Muội muội, muội đang tìm ta sao?”
Thanh âm của ta từ phía sau đám đông truyền tới.
Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn lại.
Sắc mặt Tô Liên Nhụy lập tức trắng bệch.
Đúng là một màu sắc rất đẹp, còn trắng hơn cả hoa lê trong tiết xuân.
“Tỷ tỷ… sao tỷ lại ở bên ngoài?”
Ta xuyên qua đám nữ quyến, từng bước từng bước đi tới trước mặt nàng ta.
“Ta đi thay y phục, đi được nửa đường mới phát hiện túi thơm đánh rơi trong hoa viên, cho nên lại quay trở về tìm.”
“Sau đó vô ý trẹo chân trong hoa viên, nên ngồi nghỉ bên cạnh khóm hoa một lát.”
“Có chuyện gì vậy? Nhụy nhi, hình như muội rất thất vọng?”
Tô Liên Nhụy rất nhanh đã điều chỉnh lại biểu cảm, vành mắt đỏ hoe, bày ra dáng vẻ vô cùng tủi thân.
“Tỷ tỷ, sao tỷ có thể nói muội như vậy? Muội lo cho tỷ, sợ tỷ xảy ra chuyện, cho nên mới mời Vương phi tới đây…”
“Lo cho ta? Muội dẫn theo nhiều người như vậy xông vào sương phòng, trong miệng còn hô lên rằng ‘tỷ tỷ sao có thể làm ra chuyện như vậy’, vậy xin hỏi ta đã làm chuyện gì?”
Nàng ta há miệng, nhưng không nói nên lời.
Phía sau đã có người bắt đầu nhỏ giọng bàn tán.
“Chuyện này đúng là thú vị thật, tỷ tỷ ở bên ngoài, muội muội lại dẫn người xông vào trong phòng…”
“Nhị cô nương phủ họ Tô vừa vào cửa đã nói những lời như vậy, cứ như sớm biết bên trong có chuyện gì vậy.”
“Cố công tử chẳng phải nói say rượu nghỉ ngơi sao? Căn phòng này vốn dĩ là để khách nghỉ chân, có gì đáng phải kinh ngạc.”
“Im lặng một chút, Vương phi vẫn còn ở đây đấy.”
Những tiếng xì xào bàn tán chui hết vào tai Tô Liên Nhụy.
Sắc mặt nàng ta càng lúc càng trắng bệch.
“Được rồi được rồi.”
Ninh Vương phi vỗ nhẹ lên vai Tô Liên Nhụy, giọng điệu ôn hòa nhưng không cho phép nghi ngờ: “Nhị cô nương phủ họ Tô cũng chỉ là vì quá lo lắng nên mới hoảng hốt nói sai mà thôi, con là tỷ tỷ, cần gì phải chấp nhặt với muội ấy? Đều chỉ là hiểu lầm, nói rõ ra là được rồi.”
“Vương phi nói rất đúng.”
Ta thuận theo bậc thang mà lui xuống, khóe môi vẫn còn mang theo ý cười: “Muội muội quan tâm tới ta, ngược lại là ta không biết tốt xấu rồi.”
8
Trò nháo kịch này cứ như vậy mà tan đi.
Tô Liên Nhụy vẫn còn đứng nguyên tại chỗ, các khớp ngón tay siết chặt khăn tay đến trắng bệch.
Lúc này e rằng nàng ta sắp tức đến phát điên rồi.
Mưu tính lâu như vậy, cuối cùng lại bị ta lật ngược thế cờ, đổi lại là ai cũng phải hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng có một chuyện ta nghĩ mãi không thông.
Yến tiệc mùa xuân của phủ Ninh Vương, phòng bị nghiêm ngặt đến nhường nào.
Muốn sớm đốt mê hương trong sương phòng, còn phải dẫn riêng ta và Cố Trường Phong tới đó.
Chuyện này cần bản lĩnh lớn tới mức nào?
Phủ Ninh Vương đâu phải gia thế bình thường.
Trong phủ nô bộc đông như mây.
Người ngoài đừng nói tới việc động tay động chân bên trong, chỉ cần đi nhiều thêm vài bước thôi cũng sẽ bị tra hỏi.
Một cô nương còn chưa xuất giá như Tô Liên Nhụy, chỉ dựa vào bản thân nàng ta mà có thể sắp xếp được tất cả chuyện này trong Vương phủ sao?
Không thể nào.
Trừ phi có người đang giúp nàng ta.
Mà người này ở trong phủ Ninh Vương còn có quyền lực không nhỏ.
Ánh mắt ta bất động thanh sắc lướt qua người Ninh Vương phi.
Hôm nay bà ta đã nhiều lần giúp đỡ Tô Liên Nhụy.
Đường đường là Vương phi, lại để tâm tới một thứ nữ như vậy.
Quả thực quá không hợp lẽ thường.
9
Trở về Đại tướng quân phủ.
Chính sảnh đèn đuốc sáng trưng.
Chuyện xảy ra trong yến tiệc mùa xuân hôm nay, e rằng đã sớm truyền về rồi.
Ta bước vào đại sảnh.
Quả nhiên phụ thân đang đen mặt ngồi ở vị trí chủ tọa.
Mẫu thân ngồi bên cạnh, sắc mặt cũng vô cùng khó coi.
Ta nghiêm mặt lên tiếng: “Phụ thân, trong yến tiệc mùa xuân hôm nay, có người đã đốt hương t/ình trong sương phòng, dẫn riêng con và Cố Trường Phong vào trong phòng, sau đó còn khóa cửa từ bên ngoài.”
“Nếu không phải nữ nhi kịp thời phát hiện rồi trèo cửa sổ rời đi, lúc này phủ họ Tô đã sớm mất sạch thể diện. Sau đó muội muội còn canh đúng thời gian dẫn người tới bắt gian, cũng không biết có phải chỉ là trùng hợp hay không.”
Chân mày của phụ thân lập tức nhíu chặt thành hình chữ Xuyên.
“Con nói Liên Nhụy?”
“Vâng.”
Lời vừa dứt, bên ngoài cửa đã truyền tới một tràng tiếng khóc vụn vặt.
Không biết từ lúc nào Liễu di nương đã tới đây.
Bà ta mềm nhũn người quỳ xuống ngoài ngưỡng cửa, nước mắt lập tức tuôn rơi.
Trên người bà ta mặc một bộ y phục trắng thuần, trên đầu chỉ cài duy nhất một cây trâm bạc, càng làm cả người trở nên yếu đuối đáng thương.
“Lão gia, Đại cô nương đây là muốn oan uổng c/h/ế/t Nhụy nhi rồi!”
Liễu di nương quỳ gối tiến lên trước mặt phụ thân, khóc đến mức thở không ra hơi.
“Đứa nhỏ Nhụy nhi ấy thế nào chẳng lẽ ngài còn không rõ sao? Nó nhìn thấy con kiến còn chẳng nỡ giẫm c/h/ế/t một con, làm sao có thể làm ra loại chuyện táng tận lương tâm như vậy được!”
“Đại cô nương, ta biết từ trước tới nay cô nương luôn không vừa mắt mẹ con chúng ta, nhưng Nhụy nhi là muội muội ruột của cô nương mà, sao cô nương có thể hắt nước bẩn lên người nó như vậy!”
Tô Liên Nhụy quỳ phía sau Liễu di nương, nước mắt giống như chuỗi ngọc bị đứt dây không ngừng rơi xuống.
Thần sắc của phụ thân rõ ràng đã dao động.
Liễu di nương là cô nhi được phụ thân cứu trên chiến trường.
Bao năm mưa gió nơi biên quan, bà ta đã ở cạnh phụ thân suốt bảy tám năm, tình cảm đương nhiên không tầm thường.
Phụ thân nhiều lần trọng thương suýt mất mạng, đều là Liễu di nương ngày đêm không cởi áo chăm sóc bên giường.
Phần tình nghĩa này, cho dù mẫu thân và phụ thân là thanh mai trúc mã, cũng khó lòng vượt qua được.
10
Ta vốn không trông mong phụ thân sẽ tin ta.
Nhưng những điều nên nói, ta nhất định phải nói rõ.
Ta nhàn nhạt lên tiếng: “Nữ nhi chưa từng nói là Nhị muội làm, chỉ là thuật lại sự thật mà thôi, vì sao di nương vừa mở miệng đã lập tức chụp tội danh lên đầu Nhị muội? Hay là trong lòng di nương đã sớm có đáp án rồi?”
Liễu di nương cứng người trong thoáng chốc, sau đó lại khóc càng dữ dội hơn: “Lão gia ngài nghe xem, Đại cô nương đây là đang nghi ngờ thiếp cùng Liên Nhụy đấy! Thiếp theo ngài nhiều năm như vậy, khi nào từng làm loại chuyện không lên được mặt bàn này?”
Ngay sau đó Tô Liên Nhụy cũng lên tiếng.
Nàng ta ngẩng đầu lên, nước mắt phủ kín cả khuôn mặt: “Tỷ tỷ… muội chỉ là quá lo lắng cho tỷ mà thôi, nếu tỷ tỷ cho rằng chuyện này là do muội làm, vậy… vậy muội nguyện lấy c/ái c/h/ế/t để chứng minh trong sạch!”
Lời vừa dứt, nàng ta lập tức đứng bật dậy, lao đầu về phía cây cột.
Liễu di nương hét lên một tiếng rồi nhào tới giữ nàng ta lại.
Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau khóc thành một đoàn.
Trong lòng ta cười lạnh.
Giả tạo đến cực điểm.
Nhưng chiêu này, đối với phụ thân lại cực kỳ hữu dụng.
“Đủ rồi! Chuyện có lớn bao nhiêu đâu mà hết đòi sống lại đòi c/h/ế/t!”
Phụ thân đích thân đỡ mẹ con Liễu di nương đứng dậy.
Sau đó lại nhìn về phía ta, giọng điệu cũng dịu xuống vài phần: “Cẩm Thư, chuyện hôm nay quả thực có nhiều điểm kỳ lạ, nhưng bên phủ Ninh Vương đã phái người truyền lời, nói rằng chỉ là một hiểu lầm, nếu còn tiếp tục truy cứu không buông, ngược lại sẽ khiến chúng ta có vẻ nhỏ nhen.”
“Còn chuyện điều tra… đồ vật trong Vương phủ, đâu phải muốn tra là tra được? Chuyện này dừng ở đây đi, sau này không ai được nhắc lại nữa.”
Mẫu thân không nhịn được lên tiếng: “Lão gia, Cẩm Thư là đích nữ của ngài, nó ở bên ngoài suýt chút nữa đã bị người khác tính kế, vậy mà ngài ngay cả điều tra cũng không chịu sao?”
Sắc mặt phụ thân trầm xuống: “Ta đã nói rồi, chuyện này dừng ở đây.”
Mẫu thân siết chặt khăn tay trong lòng bàn tay, cuối cùng vẫn không nói thêm điều gì nữa.
Chuyện này cứ như vậy mà không giải quyết được gì.
Nhưng khi ta nhìn thấy lúc Tô Liên Nhụy cúi đầu, khóe môi nàng ta thoáng hiện lên một nụ cười như có như không, đột nhiên lại cảm thấy như vậy cũng chẳng có gì không tốt.
Không điều tra ra được, chưa chắc đã là chuyện xấu.
Nếu bọn họ còn dám có lần sau, vậy thì ta cứ chờ là được.
11
Ngày hôm sau.
Cố Trường Phong tới phủ.
Phụ thân đích thân ra tiền sảnh nghênh đón hắn.
Lúc ta đi ngang qua hành lang, vừa hay nghe thấy bên trong truyền ra tiếng cười nói.
Thanh âm của Cố Trường Phong trong trẻo sáng sủa, nói rằng muốn đưa hôn sự giữa hắn và Tô Liên Nhụy lên sớm hơn, xin phụ thân chọn một ngày lành để sang nạp sính.
Phụ thân lập tức đồng ý, trong lời nói đều là sự hài lòng đối với vị chuẩn nữ tế này.
Khen hắn gia thế trong sạch, xuất thân khoa cử.
Tuổi còn trẻ mà đã ngồi tới chức quan lục phẩm, tiền đồ vô lượng.
Ta dừng bước chân, định chờ bọn họ nói chuyện xong rồi mới rời đi.
Thế nhưng hết lần này tới lần khác lại trùng hợp như vậy, lúc Cố Trường Phong từ trong sảnh đi ra, vừa hay đụng mặt ta.
Hắn nhìn thấy ta, bước chân khựng lại, ánh mắt lập tức lạnh xuống.
Ta chuẩn bị vòng đường khác rời đi.
“Tô Cẩm Thư.”
Hắn gọi ta lại.
“Chuyện hôm qua ta đã hỏi rõ Nhụy nhi rồi, không liên quan tới nàng ấy, là chính ngươi tự đi nhầm phòng, nàng ấy chỉ lo lắng cho ngươi mà thôi. Trái lại là ngươi, trước mặt bao nhiêu người lại câu nào câu nấy cũng cố kéo nàng ấy vào!”
Trong lòng ta cười lạnh, ngoài mặt lại bất động thanh sắc.
“Vậy ngươi cứ coi như là ta đi nhầm phòng đi.”
Ánh mắt Cố Trường Phong càng lạnh thêm vài phần, khóe môi kéo ra một nụ cười đầy mỉa mai: “Ta mặc kệ ngươi có tâm tư gì, ta chỉ nói cho ngươi biết, Nhụy nhi là người ta yêu nhất đời này, trong lòng ta ngoài nàng ấy ra sẽ không còn ai khác, ngươi đừng tiếp tục ở giữa gây chuyện nữa!”
Hắn ngừng lại một chút, nơi đáy mắt dâng lên một tầng tiếc nuối mà ta vô cùng quen thuộc.
“Hôn sự giữa ta và Nhụy nhi khó khăn lắm mới có lại được, tuyệt đối sẽ không để bất kỳ kẻ nào phá hoại.”
Ta nhìn ánh mắt của hắn.
Kiếp trước, mỗi lần uống say, lúc nhìn bức họa của Tô Liên Nhụy, hắn cũng dùng loại ánh mắt này.
Hóa ra hắn cũng đã trọng sinh rồi.
12
Sau khi gả vào phủ họ Cố ở kiếp trước, Cố Trường Phong hận ta đến tận xương tủy.