Trọng Sinh Trước Đêm Bắt Gian

Chương 1



Trong yến tiệc mùa xuân, ta cùng vị hôn phu của thứ muội bị b /ắt g /ian tại giường.

Chỉ sau một đêm, ta trở thành quý nữ v /ô l /iêm s /ỉ nhất kinh thành.

Thứ muội khóc đến lê hoa đái vũ, nói rằng nguyện ý thành toàn cho chúng ta.

Cuộc hôn sự ấy cuối cùng đổi sang cho ta.

Còn nàng ta thì tái giá vào phủ Ninh Vương, trở thành trắc phi.

Sau khi thành thân, Cố Trường Phong luôn tin rằng ta đã sớm có lòng mơ tưởng hắn, cho nên mới tự hủy danh tiết, bày ra cục diện này.

Từ đó về sau, hắn đối với ta lạnh nhạt vô tình, mặc sức ch /à đ /ạp nhục nhã, chưa từng dành cho ta dù chỉ nửa phần ôn nhu.

Cho đến khi tin tức thứ muội khó sinh qua đời truyền tới.

Cố Trường Phong đích thân ép ta uống cạn chén rượu đ /ộ/c.

“Hạc chiếm tổ chim khách, ngươi hại c/h/ế/t Nhụy nhi của ta, đáng lẽ nên xuống dưới chôn cùng nàng ấy.”

Rượu đ /ộ/c xuyên ruột, ta ôm hận mà c/h/ế/t.

Đến khi mở mắt lần nữa, toàn thân nóng rực mềm nhũn, nơi chóp mũi quanh quẩn một mùi hương ngọt ngấy.

Ta đã quay trở về căn sương phòng khiến ta vạn kiếp bất phục năm đó.

1

Giường gỗ chạm hoa, rèm sa đỏ thẫm.

Lò đồng nơi góc phòng đang lượn lờ nhả ra từng làn khói xanh.

Ngoài cửa sổ thấp thoáng truyền tới tiếng đàn sáo quản huyền.

Quả nhiên chính là căn sương phòng ấy.

Không kịp suy nghĩ nhiều.

Ta cố gắng chống đỡ cơn nóng rực đang cuồn cuộn dâng lên trong cơ thể, vừa lăn vừa bò từ trên giường ngã xuống.

Một tay hất tung chiếc lò đồng kia.

Tro hương văng tứ phía, mùi hương ngọt ngấy cuối cùng cũng nhạt đi đôi chút.

Ta chỉnh lại y váy, lảo đảo đi về phía cửa.

Đẩy hai lần, cánh cửa vẫn không nhúc nhích.

Then cửa đã bị khóa từ bên ngoài.

Tim ta trầm xuống.

Cánh cửa gỗ vừa dày vừa nặng, với sức lực của ta căn bản không thể phá mở.

Mê hương đã hít vào trước đó vẫn còn phát tác.

Ý thức từng trận từng trận choáng váng.

Ta cắn mạnh đầu lưỡi, lúc này mới tỉnh táo hơn được vài phần.

Ta bước nhanh tới bên cửa sổ, cửa sổ không khóa.

Ta đẩy hé ra một khe nhỏ, bên ngoài là một con hẻm hẹp, lúc này không một bóng người.

Chỉ cần trèo ra ngoài, nhân lúc màn đêm còn phủ xuống là có thể vòng trở lại tiền sảnh.

2

Đang nghĩ như vậy, phía sau đột nhiên truyền tới một tiếng thở dốc nặng nề.

Ta cứng đờ người.

Quay đầu lại.

Rèm sa khẽ lay động, thấp thoáng có thể nhìn thấy một bóng người đang nghiêng ngả ngã bên trong mép giường.

Y phục xộc xệch, sắc mặt đỏ bừng, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Là Cố Trường Phong.

Hắn trúng dược còn nặng hơn ta, cả người đã thần trí mơ hồ.

Ta vén rèm giường lên, đối diện với đôi mắt đỏ rực như thiêu đốt của hắn.

Hắn theo bản năng bổ nhào tới.

Ta nghiêng người tránh sang một bên, rút cây trâm bạc trên búi tóc xuống.

Nhắm thẳng vào đùi hắn, không chút nương tay đâm mạnh xuống.

Cơn đau dữ dội khiến Cố Trường Phong nghẹn ra một tiếng rên thấp, đột nhiên mở choàng mắt.

Nhìn thấy là ta, trong mắt hắn lập tức lóe lên vẻ chán ghét, nghiến răng gằn ra từng chữ: “Tô Cẩm Thư, quả nhiên là ngươi! Ngươi vậy mà dám…”

Ta lười phí lời với hắn.

“Cố Trường Phong,” ta lùi về sau một bước, nói cực nhanh, “ngươi nghe cho rõ, ta không có thời gian giải thích quá nhiều với ngươi, căn sương phòng này đã bị người ta đốt hương t/ình, cửa cũng bị khóa từ bên ngoài, ngươi và ta đều bị người khác tính kế đưa vào đây.”

Hắn đè lên vết thương, khóe miệng kéo ra một nụ cười đầy châm chọc: “Không phải ngươi?”

“Là Tô Liên Nhụy.” Ta nói thẳng.

Ánh mắt Cố Trường Phong khựng lại.

Ta nhìn hắn, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:

“Hôm nay là yến tiệc mùa xuân, y váy của ta vô tình bị làm ướt, cho nên mới tới căn sương phòng này thay y phục. Sau khi vào đây, ta ngửi thấy một mùi hương ngọt ngấy, khiến cả người nóng rực vô lực, đầu óc mê man.”

“Ngươi cũng thử nghĩ xem, rốt cuộc bản thân đã đi vào căn phòng này bằng cách nào?”

“Mọi chuyện đều là vì Tô Liên Nhụy không muốn gả cho ngươi, cho nên mới bày ra màn kịch này. Chỉ cần thêm nửa chén trà nữa thôi, nàng ta sẽ dẫn người tới mở cánh cửa này ra, đến lúc đó tất cả mọi người đều sẽ nhìn thấy cô nam quả nữ chúng ta cùng ở chung một phòng.”

Đồng tử của Cố Trường Phong hơi co rút lại, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào ta.

“Ngươi không tin?”

Ta cười lạnh một tiếng: “Ngươi tự sờ lương tâm mình mà nghĩ xem, Tô Cẩm Thư ta đã gặp ngươi được mấy lần? Nói với ngươi được bao nhiêu câu? Ta cần gì phải vì muốn gả cho ngươi mà tự hủy danh tiết? Ta là đích nữ của Đại tướng quân phủ, còn ngươi là thứ gì? Đáng để ta phải hao tâm tính kế như vậy sao?”

Lời này nói ra quả thực cay nghiệt, nhưng ta buộc phải khiến hắn tỉnh táo lại.

Hắn quá xem bản thân là quan trọng, cho nên mới cho rằng ta si mê hắn đến phát cuồng.

Nhưng hắn cũng không tự nghĩ xem, hắn dựa vào đâu?

3

Quả nhiên, những lời này giống như một chậu nước lạnh dội thẳng lên mặt Cố Trường Phong.

Sự chán ghét trong mắt hắn dần biến thành chần chừ.

Ta không có hứng thú đứng đây chờ hắn chậm rãi suy nghĩ.

Thời gian dành cho ta không còn nhiều nữa.

“Nếu ngươi vẫn không tin, vậy thì cứ tiếp tục nằm ở đây đi.”

Dứt lời, ta lập tức trèo qua cửa sổ đi ra ngoài.

Lúc tiếp đất, mắt cá chân bị trẹo một cái, đau đến mức trước mắt ta tối sầm lại.

Nhưng ta đã chẳng còn quan tâm được nữa, chỉ có thể tập tễnh men theo chân tường đi về phía trước.

Ta không vội quay trở lại tiền sảnh.

Mà rẽ vào một khóm hoa chỉ cao nửa người ở gần đó.

Từ nơi này nhìn sang, có thể thấy rõ căn sương phòng kia.

Không bao lâu sau, một đám người rầm rộ kéo tới.

Đi đầu chính là Ninh Vương phi.

Phía sau còn theo hơn mười vị quan quyến nữ khách.

Giữa đám người ấy, ta nhìn thấy Tô Liên Nhụy.

Nàng ta đi ngay bên cạnh Ninh Vương phi, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, hàng mày ánh mắt đều vô cùng dịu dàng nhu thuận.

“Y phục của tỷ tỷ bị ướt, đi thay y phục đã khá lâu mà vẫn chưa quay lại, muội có chút lo lắng, sợ rằng thân thể tỷ ấy không được khỏe.”

Ninh Vương phi vỗ nhẹ lên tay nàng ta, giọng điệu ôn hòa: “Quả nhiên là tỷ muội ruột thịt, ngươi đúng là có lòng. Sương phòng phía sau tuy yên tĩnh, nhưng rốt cuộc vẫn không đông người như phía trước, đúng là nên đi xem thử.”

Mấy vị phu nhân quý phụ đều phụ họa gật đầu.

Còn có người thuận miệng khen một câu, nói Nhị cô nương phủ họ Tô tâm địa thiện lương.

Tô Liên Nhụy hơi cúi mắt cười khẽ.

Buổi yến tiệc mùa xuân này vốn là do phủ Ninh Vương đứng ra tổ chức.

Ninh Vương phi đương nhiên là nữ quyến có thân phận tôn quý nhất trong yến tiệc hôm nay.

Tô Liên Nhụy cố ý mời bà ta tới đây.

Có đích thân Vương phi tận mắt chứng kiến, chuyện xấu này coi như đã thành ván đóng thuyền.

4

Đám người dừng lại trước cửa sương phòng.

Tô Liên Nhụy khẽ gọi một tiếng tỷ tỷ, nhưng không có ai đáp lại.

Nàng ta quay đầu nhìn về phía Ninh Vương phi: “Vương phi, tỷ tỷ của thần nữ nàng ấy… liệu có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”

Ninh Vương phi hơi nhíu mày: “Mở cửa ra xem trực tiếp đi.”

Trục cửa phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ, từng chút từng chút một bị đẩy ra.

Bên trong phòng rất tối, chỉ có phía sau lớp rèm sa lộ ra ánh nến vàng nhạt mờ mờ.

Chân của Tô Liên Nhụy vừa mới bước qua ngưỡng cửa thì đã phát ra một tiếng kinh hô.

“Tỷ tỷ sao tỷ có thể làm ra chuyện như vậy!”

Hai tay nàng ta che kín miệng, thanh âm sắc nhọn đến mức biến cả giọng: “Tỷ… tỷ sao có thể cùng Trường Phong ca ca… các người đây là ——”

Nhưng ngay sau đó, thanh âm của nàng ta đột ngột ngưng bặt.

Bởi vì khi nàng ta vén rèm giường lên, mới phát hiện trên giường chỉ có một người.

Cố Trường Phong vẫn mặc nguyên y phục nằm trên giường, ngoại bào chỉnh tề.

Vết thương lúc nãy bị ta dùng trâm bạc đâm trúng cũng đã được hắn băng bó lại, hoàn toàn không nhìn ra điều bất thường.

Đôi mắt đầy tơ m/á/u của hắn quét qua đám người đông nghịt trước mặt, cuối cùng dừng lại trên người Tô Liên Nhụy.

Hắn trầm mặc trong chốc lát.

Sau đó hắn chậm rãi lên tiếng, giọng khàn đặc đến gần như không nghe rõ: “Nhụy nhi?”

Sắc m/á/u trên mặt Tô Liên Nhụy từng chút từng chút một rút sạch.

Nàng ta theo bản năng nhìn về phía sau rèm giường, nhìn về phía sau tấm bình phong, nhìn về bất cứ nơi nào có thể giấu người.

Không có.

Tô Cẩm Thư không ở đây.

Sao có thể như vậy được?

5

Kiếp trước, thứ mà mọi người nhìn thấy chính là ta cùng Cố Trường Phong y phục xộc xệch quấn lấy nhau trên giường.

Ta mê mê tỉnh tỉnh bị người ta lôi từ trên giường xuống.

Ngay cả cơ hội biện giải cũng không có, liền bị khép chặt tội danh quyến rũ vị hôn phu tương lai của muội muội.

Từ trên xuống dưới trong phủ đều mắng ta không biết liêm sỉ.

Phụ thân trước mặt cả gia đình t /át ta một bạt tai, mẫu thân khóc đến ngất lịm đi.

Thế nhưng Tô Liên Nhụy lại quỳ sụp xuống đất, vừa rơi nước mắt vừa cầu xin thay cho ta.

“Tỷ tỷ không phải cố ý, xin mọi người đừng trách tỷ ấy…”

Dáng vẻ thiện lương rộng lượng ấy của nàng ta càng làm nổi bật sự nhơ nhuốc

đáng khinh của ta.

Cuối cùng hai nhà cùng nhau thương nghị đối sách.

Tô Liên Nhụy chủ động đứng ra nói rằng nguyện ý thành toàn cho ta và Cố Trường Phong.

Khắp kinh thành đều nói Đại cô nương phủ họ Tô vô liêm sỉ, còn Nhị cô nương thì khoan dung rộng lượng.

Bây giờ nghĩ lại, căn bản nàng ta vốn không muốn gả cho Cố Trường Phong.

Tuy Cố Trường Phong có chút tài danh, nhưng hắn xuất thân hàn môn, chức quan cũng chỉ mới lục phẩm.

Làm sao có thể sánh bằng phủ Ninh Vương quyền thế ngập trời?

6

Ta ép những suy nghĩ ấy xuống, tiếp tục nhìn chằm chằm vào động tĩnh trong sương phòng.

Có người nhỏ giọng hỏi: “Đại cô nương phủ họ Tô đâu rồi? Chẳng phải nói tới thay y phục sao?”

Tô Liên Nhụy lúc này mới phản ứng lại.

Nàng ta đè sự kinh ngạc xuống, đổi thành dáng vẻ như sắp khóc.

“Trường Phong ca ca, sao huynh lại ở đây? Tỷ tỷ đâu? Muội… muội thật sự rất lo cho tỷ ấy…”

Cố Trường Phong đã ngồi dậy từ trên giường.

Hắn nhìn Tô Liên Nhụy một cái, thần sắc âm trầm khó dò.

“Ta hỏi ngươi, lúc nãy ngươi nói lo lắng cho tỷ tỷ của mình, cho nên mới dẫn người tới tìm nàng.”

Tô Liên Nhụy gật đầu.

“Ngươi làm sao biết nàng ở trong căn sương phòng này?”

Chương tiếp
Loading...