Sương Mù Trong Tim
Chương 2
Cho dù nàng đã phạm quy củ.
Thế nhưng.
Người hiếu thuận.
Rốt cuộc vẫn rất khó bị trách cứ.
Không giống ta.
Bất hiếu.
Lạnh nhạt.
Có lẽ.
Ta sẽ thất sủng một thời gian.
Thế nhưng điều ta không ngờ tới là.
Lần thất sủng này.
Lại ồn ào đến vậy.
Chỉ mấy ngày sau.
Trong cung đã mời gánh hát vào.
Ngay trên đài Trích Tinh, tiếng hát y y a a vang lên không dứt.
Tiếng tơ tiếng trúc chồng chất lên nhau.
Ồn đến mức khiến lòng người phiền muộn.
Tiểu Đào nói với ta:
“Là Bệ hạ sai người dựng sân khấu. Để giúp Triệu Tiệp dư khuây khỏa.”
Ta biết.
Triệu Ngọc Doanh thích nhất những vở hí náo nhiệt.
Còn ta từ trước đến nay ghét nhất nghe hát.
Quá ồn.
Cho nên trước kia, Dung Tuyên cũng chưa từng cho gọi gánh hát vào cung.
04
Nhưng lần này đã phá lệ.
Ta cũng chẳng quản được.
Để tìm chút thanh tĩnh.
Ta đến hồ Du Tâm, nơi hẻo lánh nhất.
Bên hồ còn có một chiếc thuyền nhỏ bỏ không.
Tiểu thái giám chèo thuyền vừa nhanh vừa vững.
Đưa ta dạo một vòng trên mặt hồ.
Nhưng khi chèo đến chỗ nước sâu.
Từng luồng hơi lạnh từ mặt nước len lên.
Thấm dần vào đầu gối.
Chân ta bắt đầu âm ỉ đau.
Lại là bệnh cũ.
Do những chuyện thuở nhỏ để lại.
Năm ta bảy tuổi.
Mẫu thân dẫn trưởng tỷ ra khỏi thành thăm dì.
Trên đường bị sơn phỉ chặn cướp.
Dì dẫn theo hộ vệ của nhà chồng chạy đến.
Cứu được hai người.
Nhưng lúc ấy hỗn loạn vô cùng.
Không ai để ý con gái của dì là Minh Châu cũng lén đi theo.
Đám sơn phỉ vì trả thù.
Đã bắt nàng đi.
Ngay trong ngày hôm đó.
Dì mang tiền chuộc đến đổi người.
Thế nhưng.
Đổi lại chỉ là tin Minh Châu đã bỏ mạng dưới vách núi.
Đó là đứa con duy nhất của dì.
Đã nuôi đến tám tuổi.
Cú sốc quá lớn.
Chỉ sau một đêm.
Dì phát điên.
Bà còn luôn nhận ta thành con gái mình.
Mẫu thân dứt khoát đưa ta sang đó.
Người dì hiền hòa ngày trước.
Đã hoàn toàn đổi tính.
Ta rất sợ bà.
Vì thế muốn trèo tường bỏ trốn.
Dì đau lòng giữ chặt lấy ta.
Rồi cũng đau lòng bẻ gãy chân ta.
Cây gậy nặng nề.
Hết lần này đến lần khác nện xuống.
Chỉ trong chốc lát.
Hai chân đã bê bết máu thịt.
Ta khóc gào thảm thiết.
“Dì… đau quá…”
“Đau quá…”
Bà buông cây gậy xuống.
Khom người ôm lấy ta.
Đầy vẻ yêu thương hôn lên trán ta.
“Ngoan.”
“Gãy chân rồi sẽ không chạy nữa.”
“Con là bảo bối của mẫu thân.”
“Không được chạy.”
“Đừng sợ.”
“Mẫu thân sẽ chăm sóc con cả đời.”
“Đau lắm phải không?”
“Đương nhiên rồi.”
“Gãy xương thì gân cũng đau.”
“Mẫu thân thổi cho con…”
Qua làn nước mắt.
Ta nhìn thấy mẫu thân và Triệu Ngọc Doanh đến.
Tiểu Đào như gặp được cứu tinh.
Vội lao đến cầu xin.
“Phu nhân, mau cứu tiểu thư!”
“Tiểu thư không chịu nổi nữa rồi!”
Mẫu thân thấy vậy.
Chỉ khẽ thở dài.
“Phúc Dao.”
“Con số khổ.”
“Chấp nhận đi.”
Đúng vậy.
Việc ta từng được cao nhân vân du chỉ điểm là thật.
Nhưng không phải như lời mẫu thân nói với Dung Tuyên.
Mà là…
Mệnh cách của ta quá cứng.
Khắc lục thân.
Người trong nhà đều kiêng kỵ ta.
Biết dì muốn giữ ta.
Liền không chút do dự đưa ta sang.
Lúc ấy.
Ta đã chẳng còn tâm trí nghĩ đến những điều ấy nữa.
Chỉ biết hai chân đau đến thấu xương.
Ta bò từng chút về phía trước.
Mẫu thân không đưa tay.
Triệu Ngọc Doanh cũng lùi về sau một bước.
“Đừng qua đây!”
Khoảnh khắc ấy.
Cuối cùng ta cũng cạn sạch sức lực.
Mềm nhũn ngã xuống đất.
Mặc cho dì bế ta trở về.
Từ đó.
Ta ngoan ngoãn ở lại bên dì.
Không lâu sau.
Mẫu thân mời đại phu Hứa đến.
Nối lại xương cho ta.
Đại phu Hứa vừa cáo lão khỏi Thái y viện.
Y thuật rất cao minh.
Nhưng cũng không thể khiến chân ta trở lại như trước.
Ông nói.
Đã bỏ lỡ thời điểm chữa trị tốt nhất.
Ta vẫn kiên trì chữa bệnh.
Mấy năm trôi qua.
Cuối cùng cũng có thể không cần chống gậy nữa.
Nhưng dì thì sắp không qua khỏi.
Lúc hấp hối.
Bà bỗng tỉnh táo trở lại đôi chút.
Nắm lấy tay ta.
Hết lần này đến lần khác nói xin lỗi.
Sau khi bà qua đời.
Ta vẫn thường xuyên mơ thấy bà.
Mơ thấy bà si mê gọi tên ta.
Thế là.
Ta đến chùa Phạm An.
Tu thiền suốt hai năm.
Vốn tưởng sẽ ở đó mãi.
Cho đến ngày sinh thần mười lăm tuổi.
Dung Tuyên vô tình vén nhầm rèm của ta.
05
Đêm trước khi vào cung.
Mẫu thân tâm sự với ta.
“Thánh thượng thương con.”
“Nếu người biết dì con từng làm hại con.”
“E rằng cả nhà họ Lương đều sẽ phải lấy chiếu cỏ bọc xác.”
Nhà họ Lương.
Chính là nhà chồng của dì.
Ta hiểu ý bà.
Bèn đáp:
“Con chưa từng nhắc chuyện trước kia với Bệ hạ.”
Mẫu thân khẽ thở phào.
“Vậy thì tốt.”
“Thật ra dì con cũng không phải người tội ác tày trời.”
“Con cũng biết rồi đấy.”
“Đầu óc bà ấy…”
Ta cắt ngang lời bà.
“Con hiểu.”
“Một người thần trí không tỉnh táo.”
“Con có so đo với bà ấy cũng vô ích.”
“Chỉ là.”
“Không phải ai cũng đều mất thần trí.”
Mẫu thân quay mặt đi.
“Dao nhi.”
“Đừng nói nữa.”
…
Gió mát từ hồ Du Tâm từng cơn thổi tới.
Kéo tâm trí ta trở về.
Tiểu Đào cũng đã nhìn thấy mồ hôi lạnh trên trán ta.
Vội vàng khuyên:
“Nương nương, chúng ta về thôi.”
“Kẻo bệnh ở chân lại phát tác.”
Ta không tranh với nàng.
Chỉ khẽ gật đầu.
“Về thôi.”
Lên bờ.
Ta vẫn thấy hơi mệt.
Bèn ngồi sang một bên chờ kiệu.
Kiệu còn chưa tới.
Thái y đã đến trước.
Vị thái y ấy họ Hứa.
Tên là Hứa Chiêu.
Là đồ đệ của vị đại phu Hứa năm xưa.
Hai năm ta ở chùa Phạm An.
Chính hắn là người ngày ngày xông thuốc cho ta.
Vì tầng duyên ấy.
Trong cả Thái y viện.
Không ai hiểu rõ bệnh tình của ta hơn hắn.
Ta cũng không yên tâm giao cho người khác chăm sóc.
Trong cung.
Chỉ cần sơ suất một chút.
Điểm yếu của mình sẽ trở thành nhược điểm trong tay người khác.
Hứa Chiêu vừa đến.
Đã buộc hộ tất lên đầu gối cho ta.
“Cứ lót trước đã.”
“Về cung rồi hãy châm cứu.”
“Chỉ là đang yên đang lành.”
“Sao bệnh lại tái phát?”
Ta khẽ nhíu mày.
“Đâu phải đang yên đang lành.”
“Ta ham mát.”
“Ngủ một giấc trên thuyền.”
Giọng Hứa Chiêu cũng gấp gáp hơn.
“Nàng…”
“Mấy năm trước, khoảng tháng sáu tháng bảy thường nhiều mưa.”
“Bây giờ cũng sắp đến rồi.”
“Nếu nàng còn không cẩn thận.”
“Đến lúc ấy.”
“Dùng thuốc gì cũng vô ích.”
Ta không trách hắn vượt lễ.
Ta đâu còn là trẻ con.
Thật lòng hay giả ý.
Ta vẫn phân biệt được.
Kiệu đi được nửa đường.
Bỗng dừng lại.
“Có chuyện gì?”
Ta hỏi.
“Nương nương.”
“Bệ hạ và Triệu Tiệp dư đang đi về phía này.”
Ta vịn thành kiệu.
Bình thản bước xuống.
Ngẩng đầu lên.
Điều đầu tiên ta nhìn.
Là Triệu Ngọc Doanh.
So với dáng vẻ gầy gò tiều tụy mấy hôm trước.
Giờ đây đứng bên cạnh Dung Tuyên.
Nàng đã có vài phần dáng vẻ của một sủng phi.
Rạng rỡ.
Diễm lệ.
Nàng nhìn vị thái y bên cạnh ta một cái.
“Muội muội lại mời thái y đến bắt mạch bình an sao?”
“Vâng.”
Nàng chăm chú quan sát ta.
“Đúng là nên xem kỹ một chút.”
“Sắc mặt muội trắng quá.”