Sương Mù Trong Tim
Chương 1
Ta và trưởng tỷ cùng vào cung làm phi.
Ngày phụ thân bị kết tội.
Dung Tuyên nhớ tình cũ, hứa sẽ không liên lụy đến hai tỷ muội chúng ta.
Thế nhưng trưởng tỷ vẫn u sầu héo hắt, cơm nước chẳng màng.
Dung Tuyên tuy có đôi phần hận sắt không thành thép.
Nhưng nhiều hơn vẫn là thương hại.
An ủi trưởng tỷ xong, chàng lập tức đến tìm ta, cho rằng ta cũng sẽ đau lòng.
Không ngờ, vừa khéo lại bắt gặp ta đang ở hậu đình ngắm hoa bắt bướm.
Chàng chăm chú nhìn ta.
Trong mắt xen lẫn ý trêu chọc và thất vọng.
“Nàng đúng là chẳng giống trưởng tỷ của mình chút nào.”
“Lạnh lòng lạnh dạ.”
Vì thế.
Suốt mấy ngày liền, chàng không triệu kiến ta nữa.
Mãi đến mùa mưa dầm.
Bệnh ở chân của ta tái phát, nhiều lần truyền thái y đến xem, lúc ấy mới kinh động đến ngự giá.
Thái y bẩm với chàng:
“Chân của Thù phi là vết thương cũ để lại. Chỗ ấy từng bị bẻ gãy, cho dù đã nối lại cũng rất khó hồi phục hoàn toàn.”
Dung Tuyên khẽ nhíu mày.
“Ai đã làm nàng bị thương?”
Ta ngẩng đầu.
Ánh mắt bình tĩnh đến lạ.
“Bệ hạ thấy là ai?”
01
Sáng sớm thức dậy trang điểm.
Trưởng tỷ vội vã bước vào, vừa vào cửa đã tháo cây trâm bộ dao bằng vàng trên tóc ta xuống.
“Đã là đi cầu tình thì đừng ăn mặc rực rỡ như vậy nữa. Mau theo tỷ.”
“Cầu tình? Cầu tình gì?”
Nàng nhìn ta, vẻ mặt đầy khó tin.
“Phúc Dao, muội ngủ đến hồ đồ rồi sao? Phụ thân bị giam vào ngục, chẳng bao lâu nữa sẽ bị tuyên án.”
“Ồ.”
Ta gật đầu.
“Đêm qua ta đã biết rồi.”
Chính Dung Tuyên đích thân đến nói với ta.
Đồng thời cũng không quên trấn an.
Việc nào ra việc nấy.
Nghiệp do phụ thân ta gây nên, tự ông ấy phải gánh chịu.
Sẽ không liên lụy đến hai tỷ muội chúng ta.
Ta lại cài trâm lên tóc.
“Có cầu tình cũng vô ích. Bệ hạ đã điều tra rõ ông ấy kết bè kết cánh, hãm hại đồng liêu.”
Trưởng tỷ có phần nóng nảy.
“Có ích hay không cũng phải thử mới biết. Chẳng lẽ muội nhẫn tâm đứng nhìn mà không làm gì sao?”
“Hay là muội trước lo sau nghĩ, chỉ sợ làm hỏng địa vị Thù phi của mình?”
Có lẽ vậy.
Cho dù thật sự là thế.
Cũng chẳng có gì đáng xấu hổ.
Dung Tuyên vừa đăng cơ chưa lâu.
Đến nay, trên hàng phi vị chỉ có mình ta.
Ta cũng là người vào cung sớm hơn.
Trưởng tỷ Triệu Ngọc Doanh mới nhập cung cách đây vài hôm.
Chỉ được phong ngôi Tam phẩm Tiệp dư.
Dung Tuyên đối với nàng cũng nhàn nhạt.
Chàng cho rằng tính tình nàng quá mức phô trương.
Nên không mấy yêu thích.
Người chàng để tâm hơn.
Là nữ tử có tính tình điềm tĩnh dịu dàng.
Hai năm trước.
Khi ấy chàng vẫn còn là hoàng tử.
Đến chùa Phạm An trai giới.
Lại đi nhầm thiền phòng.
Vừa vén rèm lên.
Ánh mắt chàng và ta, người đang ngồi dưới bức họa tiên nhân, chạm nhau.
Khi ấy.
Ta cô quạnh.
Nhưng cũng tĩnh lặng.
Suốt một tháng sau đó.
Chúng ta thường xuyên gặp lại nhau.
Rõ ràng chuyến đi này là để trai giới, tĩnh tâm.
Thế nhưng lúc rời đi.
Lòng chàng lại càng thêm rối.
Nửa năm sau.
Chàng lên ngôi hoàng đế.
Còn ta thuận theo lẽ tự nhiên trở thành hoàng phi.
Sau khi được sủng ái.
Cuộc sống của ta cũng không tệ.
Mẫu thân từng nhắc với Dung Tuyên.
Thuở nhỏ ta được cao nhân chỉ điểm.
Nói rằng số mệnh quá mỏng.
Phải gần gũi người thân.
Mới có thể giữ được bình an.
Vì vậy.
Bà cũng đưa Triệu Ngọc Doanh vào cung.
02
Phải gần gũi người thân sao?
Nhưng chúng ta đâu có thân.
Triệu Ngọc Doanh đứng trước mặt ta lúc này.
Có lẽ cũng nghĩ đến điều ấy.
Nàng bỗng ngừng khuyên.
Trên mặt hiện lên vẻ tự chuốc lấy mất mặt.
Không lâu sau khi nàng rời đi.
Tin tức cũng truyền đến tai ta.
Triệu Ngọc Doanh một mình đến cầu tình với Dung Tuyên.
Nhưng Dung Tuyên không gặp.
Triệu Ngọc Doanh vẫn không chịu bỏ cuộc.
Hết lần này đến lần khác tìm đến.
Mỗi lần bị ngăn trở.
Nàng lại gầy đi một chút.
Dần dần.
Khắp hậu cung đều biết.
Triệu Tiệp dư là người hết lòng hiếu thuận.
Vì cầu tình cho phụ thân mà không được.
Một người như đóa hoa sắp nở.
Lại héo úa từng ngày.
Hôm ấy.
Nàng lại quỳ ngoài điện Tử Thần.
Dung Tuyên sai người đến truyền lời.
Bảo ta đến một chuyến.
Khuyên nàng rời đi.
Ta vừa xuống kiệu.
Đã nhìn thấy bóng dáng yếu ớt của Triệu Ngọc Doanh từ phía xa.
Còn chưa kịp đến gần.
Đã thấy nàng ngã thẳng về phía sau.
Thái giám trước điện vội vàng mời Dung Tuyên ra.
Ta đứng từ xa nhìn lại.
Thấy rõ vẻ mặt chàng thay đổi mấy lần.
Có chút hận sắt không thành thép.
Nhưng nhiều hơn.
Vẫn là thương hại.
Chàng đưa Triệu Ngọc Doanh vào điện Tử Thần.
03
Ta không bước tới.
Chỉ xoay người trở về cung mình.
Cả buổi chiều.
Thật buồn chán.
Ta kéo giỏ đựng đồ thêu bên cạnh lại.
Định thêu nốt chiếc hương nang còn dang dở.
Mấy hôm trước.
Dung Tuyên cứ nhất quyết đòi.
Cầm lên rồi.
Lại chẳng biết nên thêu hoa gì.
Tiểu Đào ghé lại gần.
“Mẫu đơn ở hậu đình nở đẹp lắm, vừa to vừa rực rỡ.”
“Chàng ra vào mang theo bên người, thêu hoa ấy không hợp.”
Ta nghĩ ngợi.
Rồi quyết định gác chiếc hương nang sang một bên.
“Nhưng có thể đi ngắm hoa.”
Lúc ấy đã gần hoàng hôn.
Ánh chiều nhạt màu.
Lại càng tôn lên khóm hoa rực rỡ.
Bướm hồng chập chờn bay lượn.
Ta nổi hứng.
Cầm vợt bướm trong tay.
Bướm bay đến đâu.
Ta đuổi theo đến đó.
Bỗng nhiên.
Chiếc vợt vướng phải một vạt áo kỳ lân.
Ta ngẩng đầu.
Dung Tuyên đang nhìn ta.
“Trẫm cứ ngỡ nàng cũng sẽ đau lòng, nên đến thăm nàng.”
Chàng khựng lại.
“Nhưng xem ra… không cần thiết.”
Ta có chút khó hiểu.
“Thần thiếp chỉ nghịch ngợm trong cung mình, chẳng lẽ cũng sai sao?”
Dung Tuyên bỗng khẽ nhếch môi.
Tựa như trêu chọc.
Lại tựa như thất vọng.
“Nàng không sai.”
“Trẫm chỉ thấy nàng và trưởng tỷ của nàng quả thật rất khác nhau.”
“Lạnh lòng lạnh dạ.”
Ta khẽ cúi mắt.
Nhìn sinh linh bé nhỏ đang đậu trên mũi giày.
Bỗng thấy mọi thứ đều trở nên nhạt nhẽo.
Lười chẳng muốn động tay nữa.
“Thần thiếp không gây chuyện thị phi.”
“Bệ hạ chẳng phải nên thấy yên tâm mới đúng sao?”
“Hay là… Bệ hạ thích nhìn thần thiếp giả nhân giả nghĩa để mê hoặc lòng người?”
Dung Tuyên thoáng sững lại.
Đến khi hiểu ra.
Chàng chậm rãi nhíu mày.
“Nàng không nên châm chọc trưởng tỷ như vậy.”
Chàng cầm lấy chiếc vợt trong tay ta.
Không nói hai lời liền ném sang một bên.
“Cất đi. Không được…”
Nhưng còn chưa kịp dạy dỗ xong.
Ta đã xoay người bỏ đi.
“Thù phi!”
Trong giọng Dung Tuyên đã mang thêm vài phần tức giận.
Ta không hề ngoái đầu.
“Tuân theo ý chỉ của Bệ hạ, thần thiếp xin trở về đóng cửa tự kiểm điểm.”
Ta hiểu vì sao hôm nay Dung Tuyên lại nhìn ta không vừa mắt như vậy.
Hậu cung tuy có quy củ không được can dự triều chính.
Nhưng dẫu sao.
Người gặp chuyện cũng là người thân.
So với ta.
Phản ứng của Triệu Ngọc Doanh rõ ràng giống người bình thường hơn.
Bởi vậy.
Ngay từ đầu.
Dung Tuyên tuy cự tuyệt không gặp nàng.
Nhưng chưa từng hạ lệnh trách phạt.