Sương Mù Trong Tim

Chương 3



“Trông thật khiến người ta xót xa.”

Dung Tuyên nhìn sang.

Ánh mắt chàng trầm xuống đôi phần.

Muốn nói rồi lại thôi.

Ta khẽ khom người hành lễ.

“Thần thiếp xin cáo lui trước.”

Lúc bước lên kiệu.

Ta lảo đảo nửa bước.

Hứa Chiêu nhanh tay nhanh mắt.

Đỡ nhẹ ta một cái.

Nhưng ngay sau đó.

Hắn như chợt nhận ra điều gì.

Chỉ trong khoảnh khắc.

Gương mặt vốn đã trắng trẻo.

Lại càng thêm tái nhợt.

06

Sang ngày hôm sau.

Hứa Chiêu bị điều khỏi chỗ ta.

Sau này.

Hắn không thể tiếp tục chữa bệnh cho ta nữa.

Tiểu Đào dè dặt nói:

“Nô tỳ nghe nói… là ý của Bệ hạ.”

“Hứa thái y có sao không?”

Tiểu Đào lắc đầu.

“Hứa thái y vẫn làm việc bình thường.”

“Sáng sớm nay còn được Triệu Tiệp dư gọi đến bắt mạch.”

Không có việc gì là tốt rồi.

Bên Triệu Ngọc Doanh.

Bây giờ thế nào cũng được xem là một việc tốt.

Dù sao.

Hứa Chiêu còn trẻ.

So với các thái y kỳ cựu trong Thái y viện.

Y thuật quả thực vẫn còn non.

Ngày thường.

Trong cung cũng chỉ có mình ta hay dùng hắn.

Người khác không biết.

Trước khi vào cung.

Hắn đã từng chữa chân cho ta.

Trong lòng khó tránh khỏi sinh ra những suy nghĩ linh tinh.

Kể cả Dung Tuyên cũng vậy.

Có một lần.

Chàng đến đúng lúc bắt gặp Hứa Chiêu rời đi.

Trong lời nói có chút ghen.

“Xem ra trẫm cũng không cần ngày nào cũng đến bầu bạn với nàng nữa.”

“Trước mắt nàng lúc nào cũng có một vị tiểu thái y tuấn tú qua lại.”

“Nhìn thôi cũng đủ no mắt rồi.”

Ta lập tức đẩy chàng ra khỏi cửa.

Đóng sầm cửa lại.

Trong giọng nói đã lộ chút nghẹn ngào.

“Lời này của Bệ hạ mà truyền ra ngoài.”

“Người thì mất đầu.”

“Người thì bị tống vào lãnh cung.”

“Vậy vẫn là Bệ hạ đừng đến thì hơn.”

Dung Tuyên giật mình.

Liên tục nói vừa rồi chỉ là lời vô tâm.

Lại dỗ dành hơn nửa canh giờ.

Mới dỗ được ta mở cửa.

Những chuyện trước kia.

Còn có thể xem là lời đùa.

Nhưng cái đỡ vừa rồi.

Quả thực đã chọc giận Dung Tuyên.

Thôi vậy.

Chuyện khiến chàng không vừa mắt ở ta.

Đâu chỉ có mỗi chuyện này.

Đến bữa thì ăn.

Đến lúc thì nghỉ.

Tối đến.

Ta lên giường từ rất sớm.

Cung nữ trực đêm đang cắt tim nến.

Không hiểu sao tay run lên một cái.

Bóng nến hắt lên tường cũng chập chờn hỗn loạn.

Ta quay đầu nhìn lại.

Trong ánh đèn mờ.

Dung Tuyên lặng lẽ đứng trước giường.

Ta lại xoay người.

Quay lưng về phía chàng.

Chẳng bao lâu sau.

Chăn đã bị vén lên.

Dung Tuyên ép ta nhìn mình.

“Thù phi.”

“Rốt cuộc trong lòng nàng còn để tâm đến trẫm hay không?”

“Hôm nay trẫm điều người của nàng đi.”

“Nàng không đến hỏi.”

“Cũng không đến cầu xin.”

“Ngay cả chuyện trước đó trẫm bất mãn với nàng.”

“Nàng cũng chẳng buồn giải thích thêm lấy một câu.”

Ta nhìn chàng.

Hàng mi khẽ run.

“Vậy thần thiếp xin hỏi.”

“Vì sao Bệ hạ nhất định muốn thần thiếp đau buồn vì một tội thần?”

Dung Tuyên khựng lại.

“Mỗi ngày nàng đều ở bên cạnh trẫm.”

“Nhưng trẫm luôn cảm thấy nàng giống như một màn sương.”

“Nhìn thấy.”

“Mà không nắm được.”

“Sau khi phụ thân nàng xảy ra chuyện.”

“Những phản ứng của nàng lại càng khiến trẫm nghi ngờ.”

“Hắn đúng là tội thần.”

“Nhưng rốt cuộc vẫn là phụ thân ruột của nàng.”

“Đến cha mẹ ruột mà nàng còn vô tình.”

“Vậy với trẫm thì sao?”

Ta im lặng một lúc.

Rồi chậm rãi cất lời.

“Thần thiếp phản ứng bình thản.”

“Là vì từ năm bảy tuổi đã được gửi nuôi nơi khác.”

“Ký ức trước bảy tuổi vốn đã rất mờ nhạt.”

“Thì lấy đâu ra tình cảm?”

Dung Tuyên khẽ nhíu mày.

Có lẽ chàng nhớ đến chuyện trước kia.

Mẫu thân từng nói với chàng về cái gọi là gần gũi người thân.

Hai lời nói.

Rõ ràng có mâu thuẫn.

“Nếu Bệ hạ không tin.”

“Thần thiếp sẽ tìm những gia bộc năm xưa đến đối chất.”

“Chỉ là đêm đã khuya.”

“Mọi chuyện cũng phải đợi đến ngày mai.”

“Bệ hạ vẫn nên trở về điện Tử Thần…”

Lời còn chưa dứt.

Giường đã hơi lún xuống.

“Trẫm có chỗ nào mà không thể ở?”

Đêm tối lại trở về yên tĩnh.

Thỉnh thoảng có đôi chút động tĩnh.

Cũng bị cánh cửa dày của tẩm điện ngăn lại.

07

Dung Tuyên còn phải lên triều.

Gần đến canh năm.

Chàng đã thức dậy.

Trong lúc nội thị giúp chàng thay y phục.

Chàng tùy ý đưa mắt nhìn quanh.

Sau khi mọi thứ đã chỉnh tề.

Chàng đi thẳng đến bàn trang điểm.

Đưa tay vào giỏ đựng đồ thêu bên trên.

“Hương nang trẫm muốn.”

“Vẫn chưa xong sao?”

Chàng rút tay về.

Thế nhưng.

Chiếc hương nang trong lòng bàn tay.

Lại bị cắt nát.

Là do ta làm.

Sáng thức dậy.

Vốn định tiếp tục thêu.

Đột nhiên nghe tin Hứa Chiêu bị điều đi.

Trong lòng có chút tức giận.

Muốn lập tức đến điện Tử Thần hỏi cho rõ.

Nhưng lại sợ nói càng nhiều.

Càng liên lụy đến Hứa Chiêu.

Đúng lúc trong lòng bực bội vô cùng.

Lại đang cầm kéo trong tay.

Thế là cắt nát chiếc hương nang.

Dung Tuyên ném chiếc hương nang rách trở lại giỏ.

Giọng nói nặng nề.

“Nàng thật biết cách giận dỗi trẫm.”

Ta ngồi dậy.

Khoác áo.

Rồi nhận lỗi.

“Là thần thiếp vụng về.”

“Làm bẩn mắt Bệ hạ.”

Dung Tuyên không nán lại.

Xoay người rời đi.

Suốt nửa tháng sau đó.

Không biết vì chính sự quá bận.

Hay là đến chỗ người khác.

Tóm lại.

Chàng không bước chân vào cung ta nữa.

Cũng không đặc biệt triệu kiến.

Ta lại càng ít ra ngoài.

Mùa mưa vừa đến.

Đầu gối lại bắt đầu đau nhức.

Các thái y khác của Thái y viện đến xem.

Đều chỉ cho rằng là hàn khí nhập thể thông thường.

Thuốc kê ra.

Không mấy hiệu quả.

Thế là lại đổi người.

Đổi liên tiếp mấy vị.

Cuối cùng mới có một vị kinh nghiệm dày dặn hơn.

Nhìn ra chân ta từng bị thương.

Bèn trị đúng bệnh.

Giúp ta khai thông gân mạch.

Lúc ấy mới đỡ hơn.

Trong những ngày đóng cửa không ra ngoài.

Bên ngoài cũng chẳng yên bình.

Hình phạt dành cho phụ thân ta đã được định.

Lưu đày đến Lĩnh Nam.

Nơi ấy chướng khí dày đặc.

Mẫu thân biết tin.

Giận đến công tâm.

Lập tức ngã bệnh.

Cùng lúc đó.

Trong cung truyền ra tin Triệu Ngọc Doanh sắp được tấn phong.

Nghe nói.

Là vì Dung Tuyên muốn an ủi nàng.

Muộn nhất trước Tết Trung thu.

Thánh chỉ sẽ được ban xuống.

Có lẽ sẽ được phong lên Nhị phẩm.

Hoặc là Tu nghi.

Hoặc là Chiêu nghi.

Lên thêm nữa.

Sẽ ngang hàng với ta.

Thành phi.

Còn tất cả.

Đều tùy vào ý của Dung Tuyên.

Chưa được hai ngày.

Triệu Ngọc Doanh đã đến cung ta.

Ta nói với nàng:

“Chúc mừng tỷ.”

Nàng hừ lạnh.

“Có gì đáng mừng?”

“Ta không giống muội.”

“Vì danh vì lợi.”

“Mặc kệ mọi chuyện trong nhà.”

“Ngày mười lăm tháng bảy phụ thân sẽ bị lưu đày.”

“Muội có biết mẫu thân bây giờ bệnh nặng đến mức nào không?”

Ta đáp:

“Vậy tỷ cứ xin Bệ hạ cho xuất cung thăm người.”

Triệu Ngọc Doanh bất mãn.

“Đâu phải ta chưa xin.”

“Chỉ là Bệ hạ không cho phi tần tùy tiện xuất cung.”

“Bên ta bận đến quay cuồng.”

“Qua nhìn muội.”

“Vẫn cứ trốn việc nhàn hạ.”

“Bảo ta sao không tức cho được?”

Ta bình thản nói:

“Hôm qua ta đã sai thái y ra ngoài.”

“Bệnh tình quả thực có phần nghiêm trọng.”

“May mà vẫn còn uống được thuốc.”

Triệu Ngọc Doanh lúc này mới dịu giọng.

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...