Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng

Chương 2



Tôi chỉ vào giường khám.

Nó với không tới, nên tôi cúi xuống bế nó lên.

Nhẹ đến đáng sợ.

Một đứa bé năm tuổi mà ôm lên còn nhẹ hơn cả trẻ ba tuổi.

Tôi kéo ống quần nó lên, từng chút một.

Mắt cá chân phải của thằng bé sưng to đến biến dạng.

Lớp da quanh khớp tím bầm, còn có vài vết tụ m/ á/ u cũ loang thành màu vàng úa.

Tôi vừa chạm nhẹ vào phần xương lệch ra kia, cơ thể nhỏ xíu trên giường khám đã lập tức co rúm lại.

“Đừng đánh em…”

Giọng nó run lên theo phản xạ.

Tay tôi khựng giữa không trung.

Trong phòng khám yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng mưa gõ lộp bộp ngoài mái hiên.

Tôi nhìn đứa trẻ trước mặt.

Nó còn quá nhỏ.

Nhỏ đến mức ngay cả khi sợ hãi cũng không dám khóc thành tiếng.

Tôi cố ép giọng mình mềm xuống:

“Không ai đánh em cả.”

Nó ngẩng đầu nhìn tôi rất lâu, như đang xác nhận câu đó là thật hay giả.

Một lúc sau mới chậm rãi buông cánh tay đang ôm đầu ra.

Tôi cúi xuống kiểm tra tiếp.

Khớp xương từng bị gãy.

Không được nắn chỉnh đúng cách.

Về sau lại bị tác động mạnh thêm vài lần nên mới lệch thành thế này.

Nếu không xử lý kịp, sau này rất có thể sẽ đi khập khiễng cả đời.

Tôi kéo tay áo nó lên cao hơn để sát trùng.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cánh tay gầy trơ xương ấy, đầu ngón tay tôi bỗng cứng lại.

Trên da chi chít vết thương.

Có vết roi.

Có vết bầm.

Có cả những chấm tròn màu nâu sẫm do tàn thu/ 0c dí lên.

Mỗi một vết đều đã cũ.

Không phải ngày một ngày hai.

Tôi im lặng rất lâu.

“Đau không?”

Thằng bé lập tức lắc đầu.

“Không đau ạ.”

Nó nói quá nhanh.

Giống như đã tập thành thói quen.

Tôi lấy thuốc bôi lên vết thương, động tác nhẹ hết mức có thể.

Nhưng lúc thuốc chạm vào lớp thịt trầy đỏ, hàng mi nó vẫn run bần bật.

Nước mắt lăn xuống từng giọt lớn.

Nó lại vội vàng dùng tay áo lau đi.

“Em không khóc đâu…”

“Bà nói con trai mà khóc sẽ bị ghét…”

Cổ họng tôi nghẹn cứng.

Tôi quay người đi lấy khăn nóng.

Một lúc sau mới nghe thấy giọng nhỏ xíu phía sau:

“Chị bác sĩ…”

“Ừm?”

“Em có thể trả góp được không?”

Tay tôi khựng lại.

Nó ngồi trên giường khám, hai chân đung đưa không chạm đất, nghiêm túc tính toán với tôi:

“Hôm nay em có mười hai tệ.”

“Ngày mai em đi nhặt thêm chai nhựa.”

“Nếu chị chưa đủ tiền mua thuốc… em còn biết chỗ có thùng giấy nữa.”

Nó nói rất nghiêm túc.

Nghiêm túc đến mức trái tim người ta đau nhói.

Tôi xoay người nhìn nó.

“Không cần.”

“Nhưng…”

“Chị nói không cần.”

Nó lập tức im bặt.

Bả vai nhỏ vô thức rụt lại.

Giống như sợ mình nói sai điều gì.

Tôi nhắm mắt một cái, cố đè cơn chua xót trong lòng xuống.

“Tiểu Bảo.”

“Dạ?”

“Bình thường ai chăm sóc em?”

Nó cúi đầu nghịch góc áo.

“Mẹ Trương.”

“Bà ấy đối xử với em thế nào?”

Nó không lên tiếng.

Một lúc sau mới nhỏ giọng:

“Em rất ngoan.”

“Em biết nhặt ve chai.”

“Biết giặt quần áo.”

“Biết tự ngủ.”

“Lúc bị sốt cũng không gọi người…”

Tôi siết chặt chai thuốc trong tay.

Đứa trẻ này không trả lời câu hỏi của tôi.

Nó chỉ đang cố chứng minh rằng mình “không phiền”.

Giống như chỉ cần đủ ngoan thì sẽ không bị bỏ đi.

Tôi quay mặt đi, hít sâu một hơi.

“Em chưa ăn tối đúng không?”

Ánh mắt nó lập tức sáng lên.

Nhưng ngay sau đó lại rất nhanh cúi xuống.

“… Em không đói.”

Bụng nó đúng lúc phát ra một tiếng ọc khe khẽ.

Tai thằng bé đỏ bừng.

Tôi đứng dậy đi vào gian trong.

Lúc quay ra, trên tay đã có một bát cháo nóng.

Thêm một quả trứng luộc.

Tiểu Bảo ngồi thẳng lưng trên giường khám, mắt dán chặt vào bát cháo nhưng không dám động.

“Ăn đi.”

Nó nhìn tôi.

“Thật sự cho em ăn sao?”

Tôi gật đầu.

Nó lập tức cúi xuống ăn.

Ăn rất nhanh.

Nhanh đến mức suýt bị nghẹn.

Nhưng dù đói thế nào, nó vẫn không làm rơi một hạt cháo nào.

Tôi ngồi đối diện nhìn nó.

Trong đầu lại hiện lên hình ảnh năm năm trước.

Đứa bé ba tháng tuổi được quấn trong khăn lụa mềm mại, nằm trong lòng bảo mẫu ngủ say.

Khi ấy ngay cả khóc cũng có người dỗ.

Còn bây giờ…

Tôi nhìn bàn tay đầy vết thương của nó, ngón tay chậm rãi siết chặt.

“Ở nhà… em ngủ ở đâu?”

Nó ngẩng đầu khỏi bát cháo.

“Kho chứa đồ.”

“Có lúc mẹ Trương khóa cửa ngoài.”

“Nhưng không sao đâu ạ, em quen rồi.”

Tôi nhìn nó chằm chằm.

“Ba em đâu?”

Động tác ăn cháo của nó dừng lại.

“Ba bận lắm.”

Nó nói rất nhỏ.

“Em rất ít khi gặp ba.”

“Nhưng bà nói nếu em ngoan thì sau này ba sẽ thích em.”

Tôi cảm thấy lồng ngực mình như bị ai bóp mạnh.

Ngoài trời, mưa càng lúc càng lớn.

Sau khi ăn xong, Tiểu Bảo chủ động ôm bát xuống muốn rửa.

Nó vừa nhảy khỏi giường khám, chân phải lập tức đau đến mềm nhũn.

Cả người loạng choạng ngã về phía trước.

Tôi gần như theo phản xạ lao tới đỡ lấy nó.

Khoảnh khắc bị ôm vào lòng, cơ thể nhỏ bé ấy bỗng run dữ dội.

Hai tay ôm đầu.

Theo bản năng sợ hãi.

“Em xin lỗi…”

“Em xin lỗi…”

Chương trước Chương tiếp
Loading...