Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng

Chương 3



Nó lặp đi lặp lại như đã thuộc lòng.

Đầu ngón tay tôi lạnh buốt.

Một đứa trẻ phải bị đánh đến mức nào…

mới biến xin lỗi thành bản năng như vậy?

Tôi cúi đầu nhìn nó.

Nhìn mái tóc mềm ướt nước mưa kia.

Nhìn đôi vai gầy đến đáng thương kia.

Rất lâu sau mới nhẹ giọng hỏi:

“Tiểu Bảo.”

“Nếu tối nay chị đưa em về nhà…”

“Có ai đánh em không?”

Cơ thể trong lòng tôi lập tức cứng lại.

Nó không trả lời.

Nhưng đôi mắt đã đỏ hoe.

Một lúc rất lâu sau, tôi mới nghe thấy giọng nói nhỏ đến gần như tan vào tiếng mưa:

“… Em sẽ cố không khóc.”

Đêm đó, tôi không đưa Tiểu Bảo về ngay.

Cơn sốt của nó càng lúc càng cao.

Ban đầu chỉ hơi nóng trán.

Đến gần chín giờ tối, cả người đã nóng hầm hập.

Thằng bé co mình trên chiếc giường xếp trong phòng nghỉ phía sau tiệm thuốc, môi trắng bệch, ngay cả lúc ngủ cũng cau mày.

Tôi thay khăn hạ sốt cho nó lần thứ ba.

Vừa định rút tay lại thì một bàn tay nhỏ bỗng nắm lấy cổ tay tôi.

“Đừng khóa cửa…”

Nó nhắm mắt, giọng nói mơ hồ vì sốt.

“Tiểu Bảo sẽ ngoan…”

Tay tôi cứng đờ.

Một lát sau mới chậm rãi kéo chăn lên cho nó.

Ngoài trời vẫn mưa.

Mưa tháng sáu ở kinh thành vừa ẩm vừa lạnh.

Tôi đứng bên cửa sổ nhìn màn mưa trắng xóa ngoài hẻm nhỏ, cuối cùng vẫn cầm điện thoại lên.

Năm năm qua, tôi chưa từng gọi vào dãy số đó lần nào.

Nhưng tôi vẫn nhớ.

Thậm chí nhớ rõ hơn cả số điện thoại của chính mình.

Tiếng chuông chỉ vang lên hai hồi đã được bắt máy.

“Niệm Khanh?”

Giọng đàn ông truyền qua điện thoại rất thấp.

Khàn hơn trong trí nhớ của tôi.

Tôi siết chặt điện thoại.

Năm năm không gặp.

Không ai lên tiếng trước.

Chỉ còn tiếng hít thở rất khẽ xen lẫn tiếng mưa.

Một lúc lâu sau, tôi mới lạnh nhạt mở miệng:

“Lục Cảnh Thâm.”

Đầu bên kia dường như khựng lại.

“Tại sao em—”

“Tôi gặp Tiểu Bảo rồi.”

Không khí lập tức im bặt.

Ngay cả tiếng mưa ngoài cửa sổ cũng như ngừng lại trong khoảnh khắc ấy.

“Con đang ở chỗ em?”

“Tôi hỏi anh một chuyện.”

Tôi nhìn đứa trẻ đang sốt mê man trên giường.

“Anh biết chân nó từng gãy không?”

Đầu dây bên kia yên lặng vài giây.

Sau đó giọng nói trầm xuống rõ rệt:

“… Em nói gì?”

“Tôi hỏi anh.” Tôi lặp lại từng chữ. “Anh biết con trai anh bị người ta đánh đến lệch xương không?”

Ầm.

Ngoài trời vang lên một tiếng sấm.

Tôi nghe thấy bên kia có tiếng ghế đổ mạnh.

“Địa chỉ.”

Giọng anh thay đổi hoàn toàn.

“Em đang ở đâu?”

Tôi cúp máy.

Hai mươi phút sau.

Một chiếc Bentley màu đen dừng gấp trước cửa Nhân Tâm Đường.

Đèn xe xuyên qua màn mưa, chiếu sáng con hẻm nhỏ chật hẹp.

Tôi đứng dưới mái hiên nhìn người đàn ông bước xuống xe.

Năm năm rồi.

Lục Cảnh Thâm dường như không thay đổi nhiều.

Vẫn cao lớn.

Vẫn lạnh lùng.

Áo sơ mi đen dính nước mưa ôm sát đường nét cơ thể, hàng chân mày sắc lạnh dưới ánh đèn đường càng khiến gương mặt anh hiện lên vẻ áp bức quen thuộc.

Chỉ là gầy hơn trước rất nhiều.

Cằm cũng hiện rõ nét mệt mỏi.

Anh đứng dưới mưa nhìn tôi.

Ánh mắt tối đến đáng sợ.

“Con đâu?”

Tôi xoay người đi vào trong.

“Ở bên trong.”

Bước chân anh rất gấp.

Nhưng ngay lúc tới cửa phòng nghỉ phía sau, anh lại đột nhiên chậm xuống.

Giống như không dám bước vào.

Tôi đứng cách đó không xa nhìn anh.

Lục Cảnh Thâm im lặng rất lâu mới đẩy cửa ra.

Ánh đèn vàng trong phòng rất mờ.

Tiểu Bảo đang ngủ.

Chiếc chăn mỏng đắp đến ngực, gương mặt nhỏ đỏ bừng vì sốt.

Lục Cảnh Thâm đứng ngay cửa.

Cả người cứng lại.

Rất lâu cũng không động đậy.

Tôi nhìn thấy tay anh đang run.

Thật ra Tiểu Bảo rất giống anh.

Từ xương mày đến góc hàm.

Ngay cả lúc ngủ cau mày cũng giống hệt.

Nhưng giờ phút này, thứ đầu tiên đập vào mắt người đàn ông kia không phải sự giống nhau.

Mà là vết thương.

Ống quần được tôi kéo lên vẫn chưa thả xuống.

Vết lệch xương trên chân phải hiện rõ dưới ánh đèn.

Cùng những vết bầm xanh tím chưa tan.

Ánh mắt Lục Cảnh Thâm dừng trên đó rất lâu.

Lâu đến mức khiến người ta có cảm giác cả không khí đều đông cứng.

Sau đó anh chậm rãi ngồi xổm xuống.

Động tác rất nhẹ.

Nhẹ như sợ chạm mạnh một chút thôi, đứa trẻ trên giường sẽ vỡ mất.

Ngón tay anh run run chạm vào vết thương trên mắt cá chân.

“Chuyện gì xảy ra…”

Giọng khàn đến gần như không nghe rõ.

Tôi đứng phía sau anh, lạnh nhạt mở miệng:

“Tôi cũng muốn hỏi anh chuyện đó.”

“Nhà họ Lục các người nuôi con kiểu này sao?”

Bả vai người đàn ông trước mặt bỗng cứng lại.

“Tôi không biết.”

Anh nói rất chậm.

“Không ai nói với anh?”

Tôi bật cười.

Tiếng cười rất nhẹ.

Nhưng lạnh đến mức khiến cả căn phòng như hạ nhiệt vài độ.

“Anh không biết nó phải ngủ trong kho chứa đồ.”

“Không biết nó đi nhặt ve chai.”

“Không biết nó sốt đến gần bốn mươi độ vẫn không dám khóc.”

“Tôi còn tưởng Lục tổng bận đến mức ngay cả con trai mình sống hay ch/ế/t cũng không quan tâm.”

“Không phải.”

Anh gần như lập tức phủ nhận.

Tôi nhìn anh.

Năm năm trước, tôi từng rất quen thuộc với ánh mắt này.

Mỗi lần anh sốt ruột giải thích chuyện gì đó, ánh mắt sẽ tối lại như vậy.

Nhưng bây giờ tôi chỉ cảm thấy mệt.

“Có khác gì nhau sao?”

Tôi hỏi khẽ.

“Dù anh thật sự không biết… thì những vết thương trên người nó vẫn là thật.”

Lục Cảnh Thâm không nói nữa.

Anh chỉ nhìn Tiểu Bảo.

Rất lâu sau mới đưa tay muốn sờ lên tóc thằng bé.

Nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay chạm vào mặt nó, đứa trẻ đang mê man bỗng giật mạnh.

Hai tay ôm đầu theo phản xạ.

Cả người co lại.

“Đừng đánh em…”

Không khí trong phòng lập tức chết lặng.

Tay Lục Cảnh Thâm cứng giữa không trung.

Tiểu Bảo vẫn chưa tỉnh.

Nó chỉ đang lặp lại phản xạ đã khắc sâu vào cơ thể.

“Em sẽ ngoan…”

“Đừng nhốt em…”

“… Em không dám nữa…”

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...