Nhặt Được Phu Quân Trời Ban
Chương 2
Trong bọc nhỏ chỉ nhét hai bộ y phục để thay.
Chỉ cần chờ đến trước lúc đóng cổng thành nửa canh giờ là ta sẽ chuồn mất.
Đến lúc ấy, cho dù các tỷ muội cùng phòng phát hiện ta không còn trong phủ thì cũng chẳng thể ra khỏi thành.
Đợi tới Lăng Châu chuộc thân cho tiểu muội, hai tỷ muội ta sẽ tìm một công việc, bình bình an an sống qua ngày, không bao giờ làm chuyện hầu hạ người khác nữa.
Đúng lúc ta đang vui vẻ tính toán sau này nên làm gì, chợt nghe bên ngoài có người gào khản cả cổ:
“Có chuyện rồi!”
“Nhị lang vượt ngục rồi!”
“Cẩm y vệ đến tịch thu gia sản rồi!”
2
Đầu óc ta rối như tơ vò.
Khương Trục Dã vượt ngục rồi?
Rõ ràng hôm qua chàng vẫn mang dáng vẻ thản nhiên đi chịu chết.
Lúc này, người rối loạn hơn cả ta chính là Quốc Công phủ.
Đám Cẩm y vệ kia trước nay chưa từng là hạng lương thiện. Hễ bọn chúng đi tịch biên, đến chim bay ngang qua cũng phải bị vặt mất vài cái lông.
Ta phải mau chạy!
Ta xách bọc hành lý, đang định chạy về phía cửa sau thì chợt nghe một tiếng gọi:
“Mẹ ơi, Tuế Tuế sợ…”
Theo bản năng, ta quay đầu nhìn.
Chỉ thấy dưới chân tường có một bóng người co ro ngồi xổm.
Lúc này ai cũng lo còn chưa xong thân mình, càng chẳng có ai để ý đến Lục tiểu thư ngốc nghếch.
Nàng mới vừa cập kê, trạc tuổi tiểu muội của ta.
Sáu năm trước, khi ta bán mình vào phủ, đã bắt đầu hầu hạ nàng.
Nghe nói năm mẫu thân nàng qua đời, nàng mắc phong hàn, sốt cao mãi không lui, từ đó hóa thành ngốc.
Dẫu nay đã mười lăm tuổi, tâm trí vẫn mãi dừng ở tuổi lên tám.
Gặp cảnh tịch biên, nam nhân hoặc bị chém đầu, hoặc bị lưu đày.
Nữ nhân thì bị sung làm quan nô, trở thành nô lệ.
Kẻ dung mạo xinh đẹp thì bị đưa vào Giáo Phường Ty.
Bất kể rơi vào kết cục nào, Khương Tuế Tuế cũng không thể sống nổi.
Ta tự tát mình một cái.
Lúc nào rồi còn nghĩ mấy chuyện đó.
Ngay cả bản thân ta còn chưa chắc chạy thoát, quản nàng làm gì.
Ta siết chặt bọc hành lý, mặc kệ tiếng khóc của Khương Tuế Tuế, quay người chạy thẳng ra ngoài.
Nhưng mắt thấy sắp bước qua cổng viện, đôi chân chết tiệt này lại chẳng tài nào nhấc nổi.
Phiền chết đi được.
Ta nghiến răng, quay lại một phát kéo Khương Tuế Tuế đứng dậy.
Ta trừng mắt nhìn nàng.
“Đừng khóc nữa. Khóc thêm ta thật sự sẽ mặc kệ ngươi đấy!”
Năm ấy, lúc tiểu muội của ta bị bán đi cũng chỉ mới tám tuổi.
Nó cũng khóc xé lòng như vậy, miệng không ngừng gọi “mẹ”.
Đúng là mắc nợ Khương gia các người.
Chẳng qua chỉ ngủ với một tên nam nhân nhà các người thôi mà.
Có lẽ Khương Tuế Tuế thật sự sợ ta bỏ mặc mình.
Suốt quãng đường, nàng ngoan ngoãn để mặc ta kéo chạy, không gây thêm tiếng động.
Hậu viện từ lâu đã loạn thành một đoàn.
Không ít người giống ta, định trốn qua cửa sau, đều bị chặn trở lại.
Chết tiệt.
Cửa nào cũng có Cẩm y vệ!
Đang lúc lòng dạ rối bời, Khương Tuế Tuế vừa sụt sịt vừa lau nước mũi.
“Tổ mẫu… tổ mẫu…”
Ta hít sâu một hơi, xoay người kéo nàng chạy vào viện của Lão Thái Quân.
Lão ma ma đứng ngoài cửa vốn định cản ta.
Nhưng nhìn thấy Khương Tuế Tuế phía sau, bà vẫn lặng lẽ tránh đường.
Ta xoay người chui vào phòng Lão Thái Quân.
Bà vẫn đang lần chuỗi Phật châu.
Ta cuống đến phát hoảng, giật mạnh chuỗi hạt trong tay bà.
Không ngờ dùng sức quá mạnh, dây chuỗi đứt phựt, từng hạt bồ đề lách tách rơi đầy đất.
Ta chẳng còn tâm trí để ý.
“Lão thái thái, nếu thần Phật thật sự phù hộ được người, Khương gia đã chẳng gặp kiếp nạn này. Đã không linh nghiệm thì còn tin làm gì nữa?”
Khương Tuế Tuế nhào vào lòng bà khóc nức nở.
“Tổ mẫu, Tuế Tuế sợ…”
Trên gương mặt Lão Thái Quân hiếm hoi hiện lên vẻ hiền từ.
Bà xoa đầu Khương Tuế Tuế, dịu giọng dỗ dành:
“Tuế Tuế ngoan, lát nữa đi chơi trốn tìm với Cẩm Tước nhé. Đợi tổ mẫu đến tìm con, được không?”
Nói xong, bà ngẩng đầu nhìn ta.
“Dưới tượng Phật có một cửa ngầm. Hồi ta mới gả vào đây, vì ham chơi nên đào ra, thông thẳng ra con hẻm phía sau.
“Chỉ cần ngươi chăm sóc tốt cho Tuế Tuế, đồ đạc trong phòng này ngươi muốn lấy gì cũng được.”
Ta vui vẻ đồng ý.
Chỉ là đến khi đeo đầy vàng ngọc lên cả hai cánh tay, trong lòng ta lại nảy sinh ý khác.
Ta nhe răng cười với vị Lão Thái Quân luôn cao cao tại thượng kia, giọng điệu vô cùng ngỗ nghịch.
“Lão thái thái, suýt nữa thì người lừa được ta rồi.
“Khương Tuế Tuế là một kẻ ngốc. Ta không thể phí cả đời vì nàng ấy. Nếu người không đi cùng chúng ta, vừa ra ngoài ta sẽ bán nàng ấy.”
Ta chưa từng thấy Lão Thái Quân kinh hãi đến vậy.
Đôi môi bà run bần bật, chẳng nói nổi một lời.
Trái lại, lão ma ma lập tức hiểu ra.
Bà đưa tay cởi áo ngoài của Lão Thái Quân, khoác lên người mình.
“Lão phu nhân, Cẩm Tước nói đúng.
“Nó chỉ là người ngoài, sao có thể tận tâm chăm sóc Lục tiểu thư.
“Mạng già này là Quốc Công phủ cứu về. Quốc Công phủ không còn, ta cũng chẳng muốn sống nữa. Nhưng nếu người mất, Lục tiểu thư cũng không sống nổi.”
Lão Thái Quân run giọng gọi:
“Vãn Anh…”
Tiếng la hét bên ngoài càng lúc càng gần.
Ta lắc lắc hai cánh tay đầy vàng ngọc, một tay kéo người già, một tay kéo người nhỏ, nhét cả hai xuống mật đạo, không cho họ thêm cơ hội lãng phí thời gian.
Lão ma ma dời tượng Phật.
Đợi ta xuống hẳn mật đạo, bà sẽ dùng tượng Phật bịt kín lối vào.
Hoàng đế sùng Phật.
Đám chó săn Cẩm y vệ kia đương nhiên không dám làm tổn hại tượng Phật.
Trước khi nhảy xuống, ta quay đầu nhìn lão ma ma.
“Ta sẽ lập mộ áo mũ cho bà. Lần này coi như bà cứu mạng ta. Sau này bà sẽ là mẹ trên danh nghĩa của ta. Năm nào ta cũng sẽ thắp hương cho bà.”
Lão ma ma đá một phát, đạp thẳng ta xuống mật đạo.
“Nếu Lão phu nhân và Lục tiểu thư xảy ra chuyện gì, ta có thành ma cũng không tha cho ngươi.”
Ta vẫn luôn khâm phục những người trung bộc như thế.
Vì chủ nhân mà ngay cả mạng sống cũng có thể không cần.
Ta đưa Lão Thái Quân và Khương Tuế Tuế trốn trong mật đạo suốt một ngày một đêm.
Đến lúc chui ra, đầu tóc mặt mũi đều lấm lem, trời vừa hửng sáng.
Quốc Công phủ phía sau yên tĩnh đến mức như đã chết.
Hai bộ y phục ta chuẩn bị để thay giặt đều đưa hết cho Khương Tuế Tuế và Lão Thái Quân.
Đã chạy nạn thì phải có dáng vẻ của người chạy nạn.
Một thân gấm vóc lụa là thật sự quá nổi bật.
Khương Tuế Tuế thì còn đỡ.
Lão Thái Quân thì…
Nhìn còn nổi bật hơn.
Ta hết cách, đành mua của một bà lão ven đường một bộ y phục, để Lão Thái Quân thay vào.
Lần này ra khỏi thành lại vô cùng thuận lợi.
Chẳng ai ngờ được một kẻ ngốc và một bà lão lại có thể chạy thoát khỏi Quốc Công phủ đang bị Cẩm y vệ vây kín.