Nhặt Được Phu Quân Trời Ban

Chương 1



Trước ngày Nhị lang của Quốc Công phủ bị hành hình, Lão Thái Quân muốn để lại cho chàng một giọt máu.

Bà gọi toàn bộ nha hoàn đến hậu viện, hỏi ai nguyện ý vào tử lao gặp tử tù một chuyến.

Các tỷ muội nhìn nhau.

Muốn leo lên giường thì trong phủ thiếu gì công tử, hà tất phải vì một người sắp chết mà chôn vùi tiền đồ.

Chỉ có ta chen ra khỏi đám người.

Các nàng mắng ta tự hủy tiền đồ, rõ ràng đã được định sẵn hầu hạ Đại lang.

Nhưng bọn họ đâu biết, ta thèm thân thể của Nhị lang từ lâu rồi.

Đằng nào chàng cũng sắp chết.

Xong việc ta sẽ bỏ chạy.

Đợi sau khi chàng trăm tuổi, ta sẽ đốt thêm cho chàng ít tiền giấy coi như bồi tội.

Ai ngờ, đúng lúc ta hí hửng thu dọn hành lý thì nghe tin Khương Nhị lang vượt ngục.

Ta vội vàng đưa vị tiểu thư ngốc nghếch và Lão Thái Quân tuổi đã xế chiều bỏ trốn.

Mãi đến một ngày, Khương Nhị lang xách kiếm tìm đến tận cửa, nhe hàm răng trắng lạnh nhìn ta.

“Cẩm Tước, món nợ này giữa chúng ta, phải tính cho thật kỹ.”

1

“Nhị lang, chàng cứ thuận theo ta đi.”

Ta ngồi xổm bên tấm chiếu cỏ, lần thứ mười đặt tay lên cánh tay Khương Trục Dã.

Quả nhiên, Khương Trục Dã lần thứ mười hất tay ta ra, chỉ là sức lực yếu hơn mấy lần trước rất nhiều.

Dẫu đang ở trong tử lao, dung mạo chàng vẫn không hề giảm đi nửa phần.

Đôi mắt phượng xếch ấy như bốc lửa, chàng há miệng mắng:

“Tổ mẫu sao lại tìm ngươi đến đây? Nếu ngươi còn biết xấu hổ thì cút ngay đi.”

Ta trợn tròn mắt.

“Người khác thì được sao?”

Khương Trục Dã có lẽ bị ta chọc đến tức điên.

“Ai đến cũng không được! Ngươi về nói với tổ mẫu, ta Khương Nhị lang còn chưa hạ tiện đến mức trước lúc chết còn phải ăn một bữa mặn!”

“Nhị lang, chàng đúng là người tốt.”

Ta chân thành cảm thán.

Nghe ta nói vậy, sắc mặt Khương Trục Dã dịu đi đôi chút, chậm rãi nhắm mắt, nghiêng đầu sang một bên.

“Đã biết thì… đi đi…”

Chàng còn chưa dứt lời đã đột ngột mở bừng mắt, khó tin nhìn bàn tay đang làm loạn trên ngực mình của ta.

Chàng là chính nhân quân tử.

Còn ta, Cẩm Tước, thì không phải.

Hôm nay ta đã mặt dày van xin Lão Thái Quân để được đi chuyến này, nào có đạo lý tay không trở về.

Huống hồ, ta chỉ thiếu đúng khoản tiền thưởng của Lão Thái Quân là đủ gom ba mươi lượng bạc chuộc thân cho tiểu muội.

Hơn nữa…

Ta thật sự thích Khương Trục Dã.

Ngày ngày nhớ chàng.

Đêm đêm chẳng thể yên giấc.

Còn chuyện Khương gia muốn để lại huyết mạch cho chàng…

Ta chưa từng nghĩ nhiều đến thế.

Ta, Cẩm Tước, vốn chẳng phải người giữ quy củ.

Nếu không phải Quốc Công phủ trả nguyệt bổng cao, hà tất ta phải bán mình làm nô.

Đại lang Khương gia hoang dâm vô độ.

Tam lang Khương gia chỉ biết chơi chim, đánh bạc, nuôi chó.

Tứ lang, Ngũ lang càng học đủ mười phần thói hư tật xấu.

Chỉ có Nhị lang sau ba năm rèn luyện trong quân ngũ trở về là còn thuận mắt đôi chút.

Người ngoài chỉ biết Quốc Công phủ là danh môn vọng tộc, ngay cả gia bộc mặc cũng sang quý hơn bách tính.

Đâu biết rằng…

Càng nơi phú quý, càng chẳng coi người là người.

Ta chịu bao nhiêu tủi nhục ở Khương gia, nay lấy chút lợi từ người Khương Nhị lang cũng chẳng có gì quá đáng.

Ta lén véo mạnh vào đùi mình để nước mắt chực trào.

“Nhị lang, ta biết thân phận chàng và ta khác biệt như mây với bùn. Tấm chân tình si vọng này, ta chỉ dám chôn sâu trong lòng. Nay phụng mệnh Lão Thái Quân đến lưu lại huyết mạch cho chàng, chỉ cầu Nhị lang đại nhân đại lượng thành toàn tâm nguyện của tiểu nữ, để tiểu nữ còn có thể trở về phục mệnh.”

Lúc này, thuốc nhuyễn cốt tán Lão Thái Quân đưa đã phát tác.

Cánh tay Khương Trục Dã cũng mất hết sức lực.

Cả người chàng tựa nghiêng vào vách lao, mặc cho ta muốn làm gì thì làm.

Chàng nhìn ta đang hì hục kéo áo mình, bỗng bật cười.

“Những lời ngươi vừa nói đều là thật sao? Ta thật không biết miệng lưỡi ngươi lại lanh lợi đến vậy.”

Có lẽ vì đối diện một người đời này sẽ chẳng còn gặp lại, ta cũng chẳng còn gì phải kiêng dè.

“Ở trong phủ, ta nào dám nói bừa. Chàng không biết đâu, mấy hôm trước Tiểu Đào Hồng ở viện của phu nhân chỉ vì nói thêm vài câu với Tam lang đã bị bán vào kỹ viện rồi.

“Các người sinh ra trong nhung lụa, làm sao biết bọn ta muốn sống đến nhường nào. Nhưng biết làm sao được chứ.”

Nói xong, thấy sắc mặt Khương Trục Dã thay đổi, ta liền tự tát nhẹ vào miệng mình.

“Nói mấy chuyện này làm gì chứ, chắc chàng cũng chẳng muốn nghe.”

Nhưng Khương Trục Dã lại nói:

“Theo luật…”

“Theo luật thì không được ép dân lành làm kỹ nữ, đúng không?”

Ta khẽ cười.

“Tiểu Đào Hồng không cha không mẹ, đời này cũng chẳng thể rời khỏi Xuân Phong Lâu nữa rồi. Ai sẽ thay nàng ấy kêu oan? Chúng ta sao? Chỉ e còn chưa tới nha môn đã mất tích rồi.”

Bàn tay chống đất của Khương Trục Dã dần siết chặt.

Lại bị ta một phát nắm lấy.

“Đừng nói mấy chuyện đó nữa. Lão Thái Quân còn chờ ta về phục mệnh.”

Sân luyện võ của Quốc Công phủ vốn được xây riêng cho Khương Trục Dã.

Thỉnh thoảng ta thay Lục tiểu thư chạy việc, đi ngang qua đó, mười lần thì đến chín lần bắt gặp chàng cởi trần luyện võ.

Mồ hôi men theo từng khối cơ săn chắc chảy xuống, dưới ánh mặt trời sáng lóa đến chói mắt.

Dạo ấy trong kinh thành thịnh hành lễ Phật.

Đến cả Hoàng đế cũng đi đầu giảng chuyện thanh tâm quả dục.

Chỉ riêng điểm ấy thôi cũng đủ biết ta chẳng thể làm người phú quý.

Ta lục căn chưa tịnh.

Nhưng đến bước cuối cùng…

Ta lại không khống chế được mà run lẩy bẩy.

Ta chột dạ liếc nhìn Khương Trục Dã.

Lại thấy trong mắt chàng ngập tràn vẻ diễm lệ chẳng thể tan đi.

Ánh mắt vừa chạm nhau, chàng còn nhướng mày với ta.

“Không dám nữa à? Không dám thì quay về đi.”

Dám khích ta sao?

Ta nghiến răng, thò tay vào trong tay áo lấy ra át chủ bài.

Hương Hoặc Cốt.

Đêm nay…

Không còn đường lui.

Trời còn chưa sáng, ta đã ôm eo bước ra khỏi ngục.

Ta đã bảo mà.

Lão Thái Quân nào nỡ dùng thuốc mạnh với cháu trai mình.

Đến nửa đêm, nhuyễn cốt tán đã hoàn toàn mất tác dụng.

Chỉ có Hương Hoặc Cốt là quá dữ dội.

Nếu ta không trốn ra kịp, chỉ e mạng nhỏ cũng phải bỏ lại trong đó.

Lão Thái Quân dậy rất sớm.

Khi ấy bà đang lần chuỗi hạt trước tượng Phật.

Nghe ta tỉ mỉ kể xong tình hình của Khương Trục Dã, bà trầm ngâm một lát, hiếm khi đặc cách cho ta nghỉ một ngày.

Còn ngày mai ư?

Ngày mai ta đã rời khỏi thành từ sớm rồi.

Tiền chuộc thân cho tiểu muội đã gom đủ.

Còn ở lại Quốc Công phủ nữa, lẽ nào thật sự phải sinh con cho Khương Trục Dã?

Ta chỉ muốn phạm thượng một lần, nếm thử món sơn hào hải vị mà cả đời này ta chẳng bao giờ với tới.

Chứ đâu định chôn vùi cả đời mình.

Vàng bạc mềm đều được ta giấu sát người.

Chương tiếp
Loading...