Nhặt Được Phu Quân Trời Ban
Chương 3
Sau phen kinh hãi này, Khương Tuế Tuế lại phát sốt.
Ta chỉ còn cách thuê một cỗ xe ngựa, đưa họ tiếp tục chạy trốn.
May mà ta mang theo không ít trang sức.
Coi như tiêu tiền của Quốc Công phủ bọn họ vậy.
Hai người họ đều là người mang tội.
Lão Thái Quân không dám quay về tổ trạch, sợ liên lụy đến những người khác trong tộc.
Vì thế chỉ có thể theo ta xuôi nam đến Lăng Châu.
Mãi đến khi rời xa kinh thành, Lão Thái Quân mới không kìm nén được nữa, òa khóc thành tiếng.
3
Ta tính toán rất hay.
Đợi đến Lăng Châu, ta sẽ trả lại toàn bộ số vàng bạc chưa tiêu hết cho Lão Thái Quân và Khương Tuế Tuế.
Lúc ấy mang theo Khương Tuế Tuế chỉ là nhất thời nóng đầu.
Sau này ta còn phải cùng tiểu muội sống những ngày tháng bình yên.
Sao có thể kéo theo một kẻ ngốc để nuôi cả đời.
Cho nên…
Nhất định phải đưa cả Lão Thái Quân theo.
Cháu gái của bà, bà không thể mặc kệ.
Chỗ trang sức này đổi thành bạc, dân thường tiêu cả đời cũng không hết.
Lão Thái Quân nuôi Khương Tuế Tuế đến lúc xuất giá cũng dư sức.
Đương nhiên…
Nếu Khương Tuế Tuế gả được.
Dù sao chuyện đó cũng chẳng phải điều ta cần bận tâm.
Đến Lăng Châu, ta và Khương gia sẽ đường ai nấy đi.
Có thể giữ lại cho Khương gia một vị cô nương, ta đã đủ nghĩa khí rồi.
Còn lời nguyền của lão ma ma…
Ta chẳng tin.
Khương Trục Dã còn từng nói dù thành ma cũng sẽ quấn lấy ta.
Thế mà ta vẫn kéo quần lên rồi phủi mông bỏ đi.
Đều chỉ là khách qua đường trong đời tỷ.
Chỉ có tiểu muội mới là nhà của tỷ mãi mãi.
Nghĩ đến Khương Trục Dã…
Dạo gần đây ta quả thật thường mơ thấy chàng.
Trong mộng, chàng cứ như một yêu tinh quấn lấy ta.
Một thân cơ bắp đẹp đẽ cứ lắc lư trước mắt, lúc thì nóng hổi áp sát, lúc lại bất ngờ trượt đi.
Nhìn được mà chẳng ăn được, khiến ta sốt ruột đến toát mồ hôi.
Nhưng phần lớn thời gian, cảnh ta mơ thấy lại là lúc chàng mặc chỉnh tề, đứng chắn trước mặt bảo vệ ta.
Năm ta vào phủ, vừa qua tuổi mười sáu.
Đó cũng là lúc đẹp nhất của đời thiếu nữ.
Năm ấy, gã cha cờ bạc của ta vừa bán tiểu muội đi, lại đang tìm bọn lái người trả giá cao để bán nốt ta.
Ta liền nhanh chân hơn ông ta một bước, tự bán mình vào Quốc Công phủ.
Cho dù ông ta có mặt dày vô lại đến đâu, cũng chẳng dám đến Quốc Công phủ đòi người.
Ta biết dung mạo mình không tệ.
Nếu không, đám lái người sẽ chẳng vừa nhìn thấy ta đã sáng rực hai mắt, rồi lại ra sức mặc cả với cha ta, chỉ mong mua được ta với cái giá thấp nhất.
Bởi vậy, ở Quốc Công phủ, ta luôn cúi đầu làm việc.
Chỉ mong lúc tiểu thư hay phu nhân vui vẻ, từ kẽ tay rơi xuống thêm chút tiền thưởng, để ta sớm gom đủ bạc chuộc thân cho tiểu muội.
Không ngờ…
Cuối cùng vẫn bị Khương Đại lang để mắt tới.
Đầu tiên, hắn sai một tiểu thiếp đến hỏi ta đã được công tử nào thu phòng chưa.
Khi ấy ta chẳng hề đề phòng, liền nói thật.
Lục tiểu thư do ta chăm sóc tuy ngốc nghếch, nhưng tấm lòng rất tốt.
Chính vì đầu óc không được đầy đủ, nàng chưa từng nhiễm phải những thủ đoạn bẩn thỉu trong phủ.
Ngày nào cũng chỉ biết bám lấy ta mà cười ngây ngô.
Thế nhưng…
Lòng tốt không bảo vệ nổi người bên cạnh.
Hết lần này đến lần khác, ta bị Khương Đại lang ép vào sau hòn non bộ trêu ghẹo.
Khương Tuế Tuế chỉ biết sợ đến bật khóc.
Đến cuối cùng, vẫn là ta phải lau sạch son môi rồi quay sang dỗ dành nàng.
Nếu không phải ta từng nói với Khương Đại lang rằng, nếu hắn dám làm thật thì ta sẽ chết cho hắn xem…
Chỉ e ta đã sớm bị hắn nạp làm thiếp.
Đời này không bao giờ còn có thể rời khỏi Quốc Công phủ.
Càng đừng nói đến chuyện giúp đỡ tiểu muội, chuộc thân cho nó.
May thay…
Khương Tuế Tuế là cháu gái do người con trai mà Lão Thái Quân yêu quý nhất để lại.
Khương Đại lang sợ làm lớn chuyện sẽ bị Lão Thái Quân trách phạt, lúc ấy mới tạm thời dẹp bỏ ý định.
Hai chữ “ghê tởm”…
Đã theo ta suốt từng ngày sống ở Quốc Công phủ.
Bước ngoặt xuất hiện sau khi Khương Trục Dã trở về.
Lần đầu tiên gặp chàng…
Ta vô cùng chật vật.
Khương Đại lang ở ngoài chịu một bụng tức giận, lại thấy ta vẫn không chịu thuận theo, lửa giận bốc lên, ngay trước mặt Khương Tuế Tuế liền xé áo ta.
Khương Tuế Tuế hoảng hốt hét lên.
Nàng nhào tới ôm lấy cánh tay Khương Đại lang, lại bị hắn hất văng ngã sõng soài.
Vừa nhục nhã, vừa uất hận.
Ta chỉ còn biết van xin Khương Đại lang vào trong phòng.
Ít nhất…
Đừng làm chuyện đó trước mặt Khương Tuế Tuế.
Lúc ấy…
Ta đã không còn muốn sống nữa.
Ta chỉ mong vào được trong phòng, chộp lấy cây trâm bạc.
Nhân lúc Khương Đại lang không để ý, đâm xuyên cổ họng hắn.
Ta không phải loại người mất trinh tiết là không muốn sống.
Ta chỉ không cam lòng bị người ta chà đạp.
Dựa vào đâu…
Chỉ vì xuất thân thấp kém mà ta phải chịu bị giẫm dưới chân?
Mỗi lần chủ tử trong phủ bán người, bọn họ đều nói…
Mạng của chúng ta chỉ là mạng hèn.
Nếu dùng cái mạng hèn này đổi lấy mạng của một cục vàng như hắn…
Ai dám nói là không đáng?
Cho dù hắn sinh ra đã cao quý hơn người…
Chẳng lẽ còn có nhiều hơn ta một cái mạng?
Chỉ tiếc…
Sau đó ta sẽ không còn ngày gặp lại tiểu muội nữa.
Nghe ta nói vậy, Khương Đại lang càng thêm hưng phấn.
Mặc kệ Khương Tuế Tuế khóc gào, hắn kéo ta thẳng vào phòng.
Có lẽ tiếng khóc của Khương Tuế Tuế quá lớn.
Đến cả sân luyện võ cách đó không xa cũng nghe thấy.
Một cây trường mâu trượng bát lao vút tới.
Lưỡi mâu sượt sát mặt Khương Đại lang, cắm phập vào cánh cửa phía sau hắn.
Ngay sau đó…
Đôi ủng của Khương Nhị lang xuất hiện trước mắt ta.
Chàng nói:
“Ông đây tòng quân báo quốc không phải để ngươi yên tâm làm cái trò bẩn thỉu này. Nếu còn có lần sau, ta sẽ chặt tay ngươi trước rồi mới đi chịu tội với lão gia tử.”
Khi ấy, mắt ta vừa lĩnh một quyền của Khương Đại lang.
Lúc ngẩng đầu nhìn Khương Trục Dã, mọi thứ đều mờ nhòe.
Chỉ cảm thấy quanh người chàng như được ánh mặt trời bao phủ.
Tựa thần tiên giáng thế.
Khương gia chết tiệt…
Ngoài Lục tiểu thư ngốc nghếch kia ra…
Cuối cùng cũng có một người ra hồn.
Đó là toàn bộ suy nghĩ cuối cùng trước khi ta ngất đi.
Giờ đây…
Cái mạng “hèn” này của ta cũng đã chạm vào vị thần trong lòng mình.
Coi như đã trút được một cơn giận lên người Khương Trục Dã, thay cho những uất ức ta chịu ở Khương gia.
Ta biết mình rất xấu xa.
Khương Trục Dã chưa từng bắt nạt ta.
Vậy mà ta lại lấy oán báo ân.
Nhưng ta vốn là kẻ xấu bụng như thế.
Ta cứ muốn nhân cơ hội này bám lấy chàng.
Ta tính toán rất kỹ.
Cho dù sau này Lão Thái Quân đổi ý, không thưởng bạc cho ta.
Đọc tiếp: Chương 4 →