Mười Năm Phu Thê

Chương 2



Lục Tướng Nguyên hờ hững liếc tới, giọng điệu dường như lại lạnh thêm một phần.

“Người khác thế nào, chẳng lẽ chúng ta cũng phải như thế sao?”

Gương mặt lạnh nhạt của hắn dường như chỉ là ảo giác của ta, sau đó trên yến tiệc hắn lại ôn hòa tự nhiên.

Ta chỉ có thể tự nhủ với mình.

Lục Tướng Nguyên chỉ là tính tình có phần trầm kín mà thôi.

Tiệc gia yến kết thúc, trưởng tỷ uống nhiều hơn mấy chén rượu, lộ ra vài phần ngây thơ mềm mại của nữ nhi.

Nàng làm hỏng cây trâm gỗ mà tỷ phu tự tay khắc cho mình.

Còn nũng nịu đòi chàng làm lại một cây nữa.

“Đều tại chàng, nếu không phải chàng cứ nhất định ôm thiếp đi hái đóa hoa ấy, trâm cũng sẽ không rơi xuống.”

Tỷ phu nhìn nàng, đáy mắt tràn đầy cưng chiều.

Giọng dịu đến như có thể nhỏ ra nước.

“Được được được, đều tại ta.”

Hai người đứng dưới tán cây hoa, mày mắt lưu chuyển đều là tình ý.

Sau đó, họ thoáng thấy ta và Lục Tướng Nguyên đứng cách đó vài bước.

Nàng có phần ngại ngùng, rồi lập tức đoan trang lại.

“Bất quá chỉ là một cây trâm gỗ…”

Đuôi câu của Lục Tướng Nguyên tan vào trong gió.

Trở về sau, đột nhiên hắn hỏi ta: “Nàng cũng thích thứ như vậy sao?”

Ta có chút kinh ngạc.

Trong giọng nói còn lẫn một tia mong đợi kín đáo: “Thích.”

“Phu quân cũng định khắc cho ta một cây sao?”

Lục Tướng Nguyên không nói nữa.

Trong phòng yên tĩnh đến mức khiến người ta có chút bất an.

Cuối cùng hắn nói: “Dạo này công vụ bận rộn, đợi ta xử lý xong rồi nói sau.”

5

Ta theo bản năng thấy có chút thất vọng.

Nhưng rất nhanh lại bắt đầu mong chờ.

Thậm chí còn đặc biệt nhờ người tìm giúp một khúc gỗ tốt.

Đặt ngay chỗ nổi bật trong thư phòng, để hắn vừa ngẩng đầu lên là có thể thấy.

Thế nhưng hắn vẫn bận.

Bận đến mức đèn trong thư phòng đốt sáng suốt đêm, ngày ngày không tắt.

Ngoại trừ mùng một và ngày rằm, hắn sẽ không nghỉ lại trong phòng ta.

Bận đến mức từ lúc đầu ta còn mong chờ, rồi thất vọng.

Đến cuối cùng, ngay cả ta cũng dần dần quên mất.

Cho đến một ngày phát hiện khúc gỗ ấy đã sớm bị sâu ăn rỗng không ít từ bên trong.

Vừa nhấc lên, mạt gỗ đã rơi đầy đất.

Ai nấy đều nói, ta có được một mối hôn duyên tốt.

Lục Tướng Nguyên chuyên nhất, không nạp thiếp, ngay cả thông phòng cũng không có.

Ngày ngày về nhà, chưa từng tham gia chuyện ong bướm hoa nguyệt cùng đồng liêu.

Thế nhưng bọn họ không biết.

Hắn tuy chưa từng có tình ý gì với nữ tử khác.

Cũng như ta, đều không có.

Hắn rất ít khi bộc lộ cảm xúc trước mặt ta.

Còn vui buồn của ta, hắn cũng chẳng để trong lòng.

Giống như hắn không nhìn thấy khúc gỗ trong thư phòng, đến cuối cùng bị sâu đục rỗng vậy.

Hắn chưa từng thật sự nhìn thấy ta.

Về sau, ta cũng từng hỏi đi hỏi lại.

Vì sao?

“Nếu chàng không yêu ta, vậy vì sao lại cầu hôn ta?”

Thế nhưng đáp án của Lục Tướng Nguyên từ trước đến nay chỉ có một câu: “Phu nhân, nàng nghĩ nhiều rồi.”

Phu thê mười năm.

Giữa ta và Lục Tướng Nguyên, sợi dây ràng buộc duy nhất.

Cũng chỉ có mỗi tờ hôn thư đầy ắp hư tình giả ý kia mà thôi.

6

Khi trưởng tỷ lần thứ ba khéo léo từ chối lời mời của Lục Tướng Nguyên.

Hắn nhân lúc ta ra ngoài, chặn ta lại.

Hắn có phần hiểu ra.

“Bùi Tự Ninh, quả nhiên nàng cũng trở về rồi.”

Nhìn thần sắc của ta, hắn lại như có chút phức tạp.

“Trời cao đã cho chúng ta sống lại một lần, tự nhiên là để không lưu tiếc nuối. Ta cũng không giấu nàng nữa, từ đầu đến cuối người ta tâm duyệt chính là Tự Sương, đợi ta đỗ cao, ta sẽ cưới nàng ấy.”

Ta suýt nữa bật cười thành tiếng.

“Chẳng phải đời trước ngươi đã biết, tỷ ta và Triệu công tử hai lòng tương hợp hay sao?”

Nhưng Lục Tương Nguyên lại chẳng hề động lòng, thậm chí còn mang vẻ không tán đồng.

“Nàng biết rõ rằng Triệu Hành ba năm sau sẽ bạo bệnh mà chết, Tự Sương tuy không cùng một mẹ sinh ra với nàng, nhưng nàng ấy đối đãi với nàng tốt như vậy, sửa lại lối rẽ sai lầm để quay về đường ngay, nàng nỡ lòng nào nhìn nàng ấy lại nhảy vào hố lửa?”

Khi ấy, sau khi trưởng tỷ và tỷ phu lần lượt qua đời, ta cũng chịu đả kích rất lớn.

Mà nửa tháng sau khi ta chết.

Hắn trở về Giang Nam một chuyến, uống một bầu rượu trước mộ tỷ tỷ.

Khẽ thì thầm đầy thâm tình: “Nếu năm ấy ta không miễn cưỡng chọn lựa, có phải sau khi phu quân của nàng chết, ta vẫn còn cơ hội đứng bên cạnh nàng, che gió chắn mưa cho nàng…”

“Nếu như…”

Thanh âm hắn dần thấp xuống, hiển nhiên đã say lịm đi.

Mười năm trời ta suy đoán, mê mang, đau lòng, phiền nhiễu.

Vậy mà hắn lại keo kiệt đến mức chẳng buồn cho ta một lời chân tướng.

Cho đến khi ta cũng chết đi.

Mới chịu bộc lộ tình ý chôn sâu trong đáy lòng.

Mà hiện tại.

Hắn đứng trước mặt ta, khựng lại một chút, đôi mày đôi mắt mềm đi ba phần:

“Về phần nành——”

“Nếu nàng còn muốn gả cho ta, ta sẽ cưới nành làm bình thê.”

“Các tỷ muội các nàng vốn tình cảm thâm hậu, nghĩ rằng sau này trong hậu trạch cũng có thể yên ổn, tương trợ lẫn nhau, sẽ không có chuyện tranh phong đố kị.”

Lời hắn còn chưa dứt, ta đã vung tay tát mạnh lên mặt hắn.

Lục Tương Nguyên không ngờ ta lại đột nhiên ra tay.

Ta rụt tay về, ngay cả gốc bàn tay cũng bị chấn đến tê dại.

Lục Tương Nguyên ôm lấy vết bàn tay dần hiện lên trên mặt, vậy mà lại cong môi cười.

“Bùi Tự Ninh, nàng hận ta.”

Hắn nói vô cùng chắc chắn.

Ta không đáp.

Hắn nói tiếp, thậm chí còn lộ ra một tia khó hiểu: “Ta cho nàng danh phận chính thê, không nạp thiếp, không lui tới kỹ nữ, hậu viện đến cả thông phòng cũng chẳng có để làm nàng phiền lòng, Bùi Tự Ninh, nàng nên thỏa mãn rồi.”

Ta cong môi: “Thỏa mãn? Nhưng Lục Tương Nguyên, dựa vào cái gì ta phải trở thành sự miễn cưỡng của ngươi.”

Ta vốn có thể không gả cho ngươi mà.

Ngươi đã tước đoạt quyền lựa chọn và quyền được biết của ta.

Dùng tình ý giả dối lừa ta bước vào chiếc lồng son này.

Rồi lại bảo ta nên biết đủ.

Trên đời này, chưa từng có đạo lý như vậy.

7

Thậm chí sau khi ta chết, hắn còn giẫm lên thi cốt của ta mà làm bậc thang đi lên.

Hắn không tái giá.

Bên cạnh chỉ từng có một ca kỹ có dung mạo tương tự ta, bầu bạn trong thời gian ngắn ngủi.

Mọi người đều cho rằng hắn thâm tình với ta đến thế.

Nhưng chỉ có ta biết.

Ca kỹ ấy càng giống trưởng tỷ hơn.

Đế hậu đương triều là đôi phu thê thiếu niên, phu thê tình thâm.

Thiên tử thậm chí bất chấp mọi nghị luận, cả hậu cung chỉ có một mình Hoàng hậu.

Cho nên dù Lục Tương Nguyên bị đối thủ chính trị liên tiếp công kích.

Thiên tử vẫn vô cùng thưởng thức hắn.

Đến mức cuối cùng hắn được điều về Kinh Thành, một đường thăng tiến không ngừng.

Thậm chí từng làm đến chức Thái tử thiếu sư.

Lục Tương Nguyên thấy ánh mắt ta nhìn hắn chỉ toàn lạnh nhạt.

Không hiểu vì sao lại như bị đâm đau trong khoảnh khắc.

Giọng cũng lạnh xuống: “Nếu đã vậy, thì cầu về cầu, đường về đường.”

Hắn mang theo giọng cảnh cáo: “Hy vọng ngươi đừng lại giở trò gì, khiến Tự Sương có thành kiến với ta.”

Lục Tương Nguyên đi rồi.

Ta ngồi lên xe ngựa trở về phủ, trong lòng suy nghĩ ngổn ngang.

Một đời này.

Những khúc quanh trớ trêu của hắn, không đến lượt ta thành toàn.

Chấp niệm của hắn, cũng không cần tỷ tỷ tới hoàn thành.

Vừa tới trước cửa Bùi phủ.

A hoàn đỏ mặt đón lên.

“Tiểu thư tiểu thư, trong phủ tới một thư sinh, nói là muốn báo đáp ân tình với người.”

Mưa bụi lất phất, trong sân người yên tĩnh.

Thanh y thư sinh đứng dưới bậc thềm, ngẩng mắt nhìn lại.

Tựa như măng non vừa phá đất vào đầu xuân.

Ngay cả những sợi mưa vương nơi khóe mày đuôi mắt, cũng dường như làn sương mỏng nơi núi non.

Không chỉ đám nha hoàn thị nữ.

Ngay cả phụ thân ta, người đã trải đời biết bao mặt người, cũng ngây ra nhìn đến đờ đẫn.

Điều này cũng chẳng trách ông.

Gương mặt này, ta có quen.

Hắn và Lục Tương Nguyên cùng năm đỗ cử nhân.

Vị thám hoa lang năm ấy.

Yến Đồng Quang.

8

Đám sĩ tử năm đó.

Ban đầu quan lộ quả thực đều chẳng được suôn sẻ cho lắm.

Lục Tương Nguyên lưu lạc ở Viên Châu.

Yến Đồng Quang thân là thám hoa lang, thơ văn cứng cáp, tấu nghị càng tinh diệu.

Ấy vậy mà lại ngồi ở Hàn Lâm Viện mấy năm liền, chẳng được trọng dụng.

Có lời đồn nói là vì hắn không chịu cưới công chúa.

Đến năm thứ năm Lục Tương Nguyên bị biếm trích.

Hắn trở về Kinh Thành báo cáo công vụ.

Ta một mình đến cô nhi viện ngoài Kinh Thành.

Khi ở Viên Châu, ta vẫn luôn cứu tế cô nhi trẻ nhỏ.

Lại còn quyên cho cô nhi viện một khoản bạc lớn, mong những đứa trẻ ấy có thể ăn no mặc ấm.

Ta gặp Yến Đồng Quang ở nơi đó.

Ngoài Kinh Thành liên miên mưa to mấy ngày, nhà cửa trong cô nhi viện đổ sập.

Hắn được phái đến xử lý việc này.

Nhưng hắn không hề tỏ ra cao cao tại thượng.

Mà đích thân cùng đám thợ sửa sang nhà cửa dưới nắng gắt.

Một khuôn mặt tuấn tú dính không ít bụi bẩn.

Hắn khẽ ngồi xổm xuống, cười nhìn đám trẻ con cầm khăn tay từng chút từng chút lau cho mình.

Ta thấy ánh mắt hắn nhìn về phía ta, như thể cố nhân.

Nhưng ta không biết mình và hắn có giao tình gì.

Trước lúc rời đi, có một bé gái gọi ta lại, đặt vào lòng bàn tay ta một cành hoa lê trắng muốt.

Đôi mắt bé gái đen trắng phân minh.

Nó nói: “Tỷ tỷ, tặng tỷ một mùa xuân, đừng không vui nha.”

Ta thuận theo hướng mắt nó nhìn, ngước về phía Yến Đồng Quang dưới mái hiên.

Hắn lặng lẽ đứng đó.

Mày mắt trầm tĩnh.

Một thân quan bào màu xanh, khẽ gật đầu với ta.

Khi đó ta vừa sảy thai mới mấy tháng.

Ngoài việc mời danh y cho ta, mua rất nhiều dược liệu quý giá.

Lục Tương Nguyên chỉ an ủi một câu: “Sẽ còn có con.”

Ta đã dần dần hiểu ra.

Lục Tương Nguyên không yêu ta.

Hắn càng hối hận vì đã cưới ta.

Nhưng thánh chỉ vàng ngọc của thiên tử đã buộc chúng ta lại với nhau.

Cho nên hắn lạnh nhạt với ta, thờ ơ với ta.

Dẫu sao trách cứ người khác.

Vẫn dễ hơn oán trách bản thân nhiều.

Có điều ta không ngờ ngay cả cốt nhục ruột thịt của hắn, hắn cũng chẳng để tâm.

9

Thân thể ta ngày một gầy yếu.

Lúc thì ngồi ngây người, lúc lại níu lấy Lục Tương Nguyên chất vấn.

Trong lòng nghẹn một cục oán khí, ta chỉ hận không thể xé rách mặt hắn mà cãi nhau một trận cho hả giận.

Hắn chỉ im lặng.

Im lặng nhìn ta khóc lóc quậy phá, im lặng nhìn ta đập vỡ đồ đạc.

Sau đó đợi đến khi cảm xúc của ta dịu xuống, lại sai người đưa ta về phòng.

“Nếu phu nhân có lúc rảnh, cũng có thể ra ngoài đi dạo. Quá nhàn rỗi, rất dễ sinh lòng nghĩ ngợi lung tung.”

Ta nghe lỏm được mấy nha hoàn thì thầm:

“Ai, đại nhân thật là đáng thương, phu nhân mất đứa nhỏ rồi tính tình đổi khác, trút giận lên người ngài ấy, mà đại nhân cũng chỉ một mực nhường nhịn nàng.”

“Đúng vậy, hậu viện đến một thông phòng cũng không có, đại nhân chỉ giữ mỗi mình phu nhân, thật không biết nàng còn có gì chưa thỏa mãn nữa.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...