Một Đời Lỡ Hẹn

Chương 2



Thế là…

Năm người một chó cùng nhau sống những ngày tháng vô cùng hạnh phúc.

Vì ta quá mức giỏi giang.

Thẩm Sơ Bạch càng ngày càng yên tâm… nằm yên mặc kệ đời.

Khắp cả sư môn.

Chỉ biết có đại sư tỷ.

Chứ chẳng mấy ai nhớ đến sư tôn.

Ngay cả chưởng môn và các trưởng lão.

Có việc cũng đều trực tiếp tìm ta.

Đối diện với ánh mắt khinh bỉ của mọi người.

Người vẫn vô cùng thản nhiên.

“Vi sư biết.”

“Các ngươi chỉ là ghen tị vì vi sư nhận được một đồ đệ ngoan ngoãn, biết lo toan mà thôi.”

Bước chân ta khựng lại.

Trong nháy mắt như bừng tỉnh đại ngộ.

Thì ra…

Thẩm Sơ Bạch giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra…

Chính là vì sợ ta xấu hổ quá rồi bỏ đi.

Người sợ ta ném cái mớ hỗn độn này…

Trả lại cho người.

4.

Ta vẫn như mọi ngày, giám sát sư đệ sư muội tu luyện, đồng thời thu dọn đống rắc rối bọn họ gây ra.

Sau buổi học sáng, nhị sư đệ Kỳ Uyên cầm theo một quyển tâm pháp đến tìm ta.

“Đại sư tỷ, có mấy chỗ đệ vẫn chưa hiểu, có thể làm phiền tỷ chỉ điểm đôi điều được không?”

Ta nhận lấy quyển tâm pháp, cẩn thận giải thích từng chỗ cho đệ ấy.

Mải mê giảng giải, ta hoàn toàn không nhận ra có người đang đến gần.

Quyển tâm pháp trong tay bất ngờ bị rút mất.

Bên tai vang lên giọng nói trong trẻo lạnh nhạt của Thẩm Sơ Bạch.

“Vi sư dạy con.”

“Chuyện này…”

Trên mặt nhị sư đệ thoáng hiện vẻ do dự.

Thẩm Sơ Bạch cười như không cười nhìn đệ ấy.

“Sao nào? Cho rằng vi sư không dạy nổi ngươi?”

Thẩm Sơ Bạch bắt đầu trở nên rất kỳ lạ.

Trước kia người quanh năm ở ẩn, hiếm khi lộ diện.

Giờ đây lại thường xuyên xuất hiện trước mặt mọi người.

Một thân áo trắng thanh nhã.

Phong thái nhàn tản, điềm đạm.

Tiểu sư muội thấp giọng nói:

“Tuy nhìn qua chẳng khác gì ngày thường, nhưng muội cứ có cảm giác… sư tôn đang xòe đuôi.”

Tiểu sư muội khịt mũi cười lạnh.

“Dưa chuột già còn bày đặt quét sơn xanh.”

Lời này đúng là hơi cay độc.

Nhưng dạo gần đây Thẩm Sơ Bạch quả thật rất khác thường.

Tam sư đệ chống cằm trầm ngâm.

“Cây già nở hoa…”

“Chẳng lẽ chúng ta sắp có sư nương rồi?”

Đệ ấy quay sang nhìn ta.

“Đại sư tỷ, tỷ tiếp xúc với sư tôn nhiều nhất, tỷ có manh mối gì không?”

Mồ hôi lạnh lập tức túa ra sau lưng ta.

Ta vội vàng phủ nhận.

“Không biết.”

“Hoàn toàn không có chút đầu mối nào.”

Tam sư đệ ngẩng đầu nhìn trời, không khỏi cảm thán.

“Mùa xuân đến rồi.”

“Đào hoa của sư tôn cũng sắp nở.”

Tiểu sư muội vẫn độc miệng như cũ.

“Có nở thì cũng chỉ nở trên quả đào mừng thọ thôi.”

Ta nhẹ nhàng gõ một cái lên gáy nàng.

“Không được bàn tán sau lưng sư tôn.”

Nhị sư đệ im lặng nãy giờ bỗng quay sang nhìn ta.

Trong giọng nói mang theo vài phần khó hiểu.

“Đại sư tỷ.”

“Đệ nghe nói năm đó khi tỷ được phát hiện có Thiên linh căn, bên Tiên Minh có không ít trưởng lão muốn nhận tỷ làm đồ đệ.”

“Ngay cả minh chủ cũng đặc biệt coi trọng tỷ.”

“Vậy tại sao tỷ lại…”

Đệ ấy đột nhiên dừng lại.

Ta hiểu ý của đệ ấy.

Không chỉ riêng đệ ấy.

Năm đó tất cả mọi người đều không hiểu.

Rõ ràng ta nắm trong tay cơ duyên tốt nhất.

Con đường tu tiên bằng phẳng như trải dưới chân.

Thế nhưng ta lại cố tình bái nhập một sơn môn nhỏ chẳng ai ngó ngàng.

Lại còn chọn Thẩm Sơ Bạch, người trong mắt thiên hạ chẳng khác nào phế nhân, làm sư phụ.

Ai cũng nói ta hồ đồ.

Bỏ minh châu để nhặt ngói vỡ.

Người đời dìm người xuống tận bùn.

Nhưng ta vẫn nhớ như in lần đầu gặp mặt.

Chàng đạp ánh trăng mà đến.

Một kiếm ôm trọn ngân hà.

Phong hoa tuyệt đại.

Không còn ai nhớ nữa.

Rằng Thẩm Sơ Bạch năm ấy…

Cũng từng là thiếu niên thiên tài kinh tài tuyệt diễm.

Ta mỉm cười, chậm rãi dời mắt khỏi người.

“Còn có thể vì sao nữa?”

“Năm đó sư tôn vì muốn nhận ta làm đồ đệ mà quỳ trước cửa nhà ta suốt ba ngày ba đêm.”

“Người còn nói, nếu ta không chịu bái người làm sư phụ thì người sẽ treo cổ ch/e/t ngay trước cửa nhà ta.”

Chuyện này…

Thật sự rất quái dị.

Nhưng nếu xảy ra với ta và Thẩm Sơ Bạch…

Thì hình như cũng hợp lý.

Mấy người không hỏi thêm nữa.

Ai nấy vừa ngáp vừa lần lượt rời đi.

Gió mát lướt qua sân.

Lá trúc xào xạc.

Thẩm Sơ Bạch quay đầu nhìn ta.

“Là vi sư sống ch/e/t đòi nhận con làm đồ đệ sao?”

05

Thật ra…

Người sống ch/e/t đòi bái sư là ta.

Ngày ta đeo bọc hành lý nhỏ đứng trước cổng Lăng Tiêu Tông.

Chưởng môn cảm động đến rơi nước mắt.

Suýt nữa quỳ xuống dập đầu với ta ngay tại chỗ.

So với ông ấy…

Phản ứng của Thẩm Sơ Bạch lại bình thản đến lạ.

Ta nghiêng đầu.

“Người không nhớ ta sao?”

Thanh y phóng khoáng.

Dung nhan như núi ngọc sắp nghiêng.

Thẩm Sơ Bạch hơi cụp mắt, đứng trong vùng bóng tối.

Ánh chiều tà vạch giữa hai chúng ta một ranh giới rõ rệt.

“Không nhớ.”

Nói thật.

Ta vẫn hơi buồn.

Nhưng rất nhanh đã điều chỉnh lại tâm trạng.

Ta ngẩng mặt, cười với người.

“Ta là Lộc Nam, đứng đầu kỳ khảo hạch ngoại tông lần này.”

“Ta muốn bái người làm sư phụ.”

Người bảo ta mau xuống núi.

Biết đâu vẫn còn kịp dự lễ bái sư của Tiên Minh.

Chưởng môn tức đến mức suýt thổ huyết.

“Con đã hứa với các sư tỷ sẽ chấn hưng sư môn.”

“Không chịu nhận đồ đệ thì chấn hưng kiểu gì?”

“Nó có thiên tư xuất chúng.”

“Bái ta làm sư phụ chỉ uổng phí tiền đồ.”

Chưởng môn khuyên tới khuyên lui.

Thẩm Sơ Bạch vẫn không chịu gật đầu.

Thế nhưng ông ấy thật sự không nỡ để vuột mất ta.

Cuối cùng cắn răng một cái.

Thông đồng với ta giăng bẫy Thẩm Sơ Bạch.

Đến lúc người tỉnh lại…

Nhìn thấy bái sư thiếp đã ký xong.

Lại nhìn ta ngoan ngoãn quỳ trước mặt.

Hai mắt người trợn trắng.

Suýt nữa lại ngất thêm lần nữa.

Nhớ lại chuyện cũ.

Ta chột dạ quay mặt sang chỗ khác.

“Để giữ gìn hình tượng của đệ tử trước mặt các sư đệ sư muội…”

“Đành phải để sư tôn chịu thiệt một chút.”

Thẩm Sơ Bạch gật đầu.

“Được.”

Cảm xúc…

Ổn định đến lạ.

06

Bao nhiêu chuyện ban ngày cứ quẩn quanh trong lòng.

Đến đêm.

Chuyện cũ hóa thành giấc mộng.

Từ khi còn nhỏ.

Ta đã được chọn làm tân nương của Sơn Thần.

Sau khi mở linh trí.

Ta mới biết thân phận thật sự của mình.

Là vật hiến tế.

Vị Sơn Thần mà dân làng ngày đêm thờ phụng…

Chẳng qua chỉ là một con yêu tà chiếm cứ nơi này, tàn sát sinh linh.

Nó mượn danh Sơn Thần.

Ép dân làng dâng thiếu nữ làm tế phẩm.

Dùng thần hồn tươi sống để nuôi dưỡng tu vi.

Thuở nhỏ.

Dân làng hết lần này đến lần khác nhồi nhét vào đầu ta.

Được hầu hạ Sơn Thần…

Là phúc khí của ta.

Cha mẹ ta mất từ rất sớm.

Chính những trưởng bối trong làng nuôi ta khôn lớn.

“Chỉ cần con gả cho Sơn Thần.”

“Làng chúng ta sẽ mưa thuận gió hòa.”

Ta ngây thơ gật đầu.

Mặc cho bà mối tô lớp son đỏ rực lên mặt mình.

Đêm xuống.

Chương trước Chương tiếp
Loading...