Một Đời Lỡ Hẹn
Chương 1
Tôi thầm mến sư tôn đã nhiều năm.
Nhưng ta giấu rất kỹ.
Trong tiệc mừng sinh thần của tiểu sư muội, ta lỡ uống quá chén. Sợ mình say rồi lỡ miệng nói ra điều không nên nói, ta bèn cẩn thận dò hỏi từng người.
Tam sư đệ bảo, ta gặp ai cũng khoác vai người ta rồi mở miệng là:
“Không phải ta khoe…”
Tiểu sư muội thì nói, ngoại trừ sư tôn ra, đến chó trong tông môn cũng phải nghe ta cằn nhằn vài câu.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Tuy mất mặt thật đấy, nhưng ít ra cũng chưa hồ đồ đến mức chạy đi tỏ tình với sư tôn.
Kết quả…
Vừa vén chăn lên, đã thấy sư tôn y phục xộc xệch nằm ngay bên cạnh ta.
Ta: “…”
Ha ha.
Hay là ch/e/t luôn đi cho rồi.
01
Ngày hôm đó, ta nghĩ rất nhiều.
Nghĩ về quá khứ.
Nghĩ về tương lai.
Thậm chí còn nghĩ đến chuyện lấy cái ch/e/t để giữ gìn trong sạch.
Dây thừng cũng đã treo lên xà nhà.
Đúng lúc chuẩn bị treo cổ, ta chợt nhớ ruộng bên Dược Tông cũng đến lúc phải cày rồi.
Ta sợ sau khi mình ch/e/t, cái tên tam sư đệ mê yêu đương kia lại bị người ta lừa đi cày ruộng hộ.
Hơn nữa…
Ta còn chưa trở thành thủ tịch đệ tử.
Còn chưa danh chấn thiên hạ.
Nghĩ vậy lại thấy không cam lòng.
Suy đi tính lại một hồi, ta lặng lẽ nhảy xuống.
Tiện tay kéo chăn trùm kín đầu sư tôn.
Ta nhỏ giọng sám hối:
“Vì tiền đồ và tương lai của đồ nhi, đồ nhi cả gan… xin người đi ch/e/t.”
Ngay giây tiếp theo…
Có người nắm lấy cổ tay ta.
Sư tôn chậm rãi mở mắt.
Ánh ban mai ngoài cửa sổ vừa đẹp.
Từng tia nắng nghiêng nghiêng rơi vào đôi mắt màu hổ phách của người.
“Làm gì vậy?”
Giọng người khàn khàn, còn mang theo vẻ mệt mỏi và ngái ngủ.
Sau khi ngồi dậy, ánh mắt sư tôn chậm rãi dừng trên sợi dây thừng trống không phía sau lưng ta.
“Sáng sớm đã chơi đánh đu à?”
Vạt áo người xộc xệch.
Mái tóc đen như thác nước buông xuống sau lưng.
Lúc giơ tay vén tóc, một mảng da lớn trước n.g.ự.c lộ ra.
Làn da trắng như ngọc phủ kín những dấu vết ám muội.
Ngay cả xương quai xanh cũng còn in rõ một dấu răng.
…
Người thở dài.
Rồi tự buông xuôi nằm xuống lần nữa.
“Người trẻ đúng là dồi dào tinh lực.”
“Vi sư già yếu thế này… thật sự không chịu nổi con giày vò.”
Ta: “…”
02
Ta cúi đầu quỳ trước mặt sư tôn nhận tội.
Đồng thời âm thầm mặc niệm cho chút thể diện đã mất của mình…
Cùng với tư cách làm sư phụ sắp tan thành mây khói của người.
Ta là đại đệ tử của sư tôn.
Bên dưới còn có ba sư đệ sư muội đủ cả năm loại độc.
Tam sư đệ có Thổ linh căn cực phẩm, nhưng lại đặc biệt thích làm bạn trai dùng theo mùa cho người khác.
Tiểu sư muội thì có bản lĩnh chữa cảm mạo thành gãy xương.
Nhị sư đệ ngược lại rất khiến người ta yên tâm.
Chăm chỉ tu luyện.
Chưa từng gây chuyện.
Ngoại trừ…
Đệ ấy nói muốn tu Vô Tình Đạo.
Ta bảo đệ ấy đừng có quậy.
Tỷ lệ tu thành Vô Tình Đạo còn thấp đến mức như bị ma ám vậy.
Ta khuyên nhủ từng bước.
Lấy ví dụ.
Đưa chứng cứ.
Phân tích đủ điều.
Cuối cùng vẫn không lay chuyển nổi đệ ấy.
Nghĩ càng tức.
Ta liền uống thêm mấy chén.
Sau đó thì…
Tai ta đỏ bừng, nghe sư tôn kể lại toàn bộ chuyện xảy ra hôm đó.
Nghe được một lúc.
Ta chợt nhận ra có gì đó không đúng.
“Sư tôn.”
Ta ngẩng đầu nhìn người.
“Tuy đồ nhi biết mình phạm phải tội đại nghịch bất đạo, nhưng…”
Ta nghẹn rất lâu.
Cuối cùng vẫn không nhịn được.
“Nhưng người tu hành bao nhiêu năm rồi, bị đồ nhi đẩy một cái đã ngã… chuyện này hợp lý sao?”
Không hợp lý!
Quá không hợp lý!
“Có gì mà không hợp lý?”
“Vi sư tuổi tác đã cao, thân thể lại bệnh tật yếu ớt, sao chống lại được con?”
Người thong thả tháo dây áo.
Những vết hồng ám muội trên người lập tức lộ ra.
Ngay cả ánh mắt nhìn ta cũng mang thêm mấy phần ai oán.
“Chỉ đành mặc cho nghịch đồ muốn làm gì thì làm.”
Hiểu rồi.
Là ta chủ động.
Một người thành thật, an phận thủ thường như ta…
Lại cứ lúng ta lúng túng gây ra bao nhiêu họa.
Ta cuống cuồng với tay kéo dây áo của người.
Đỏ bừng mặt buộc lại thật cẩn thận.
“Con cũng không cần quá tự trách.”
Sư tôn vỗ nhẹ lên tay ta.
Thần sắc đầy vẻ an ủi.
Giữa hàng mày khóe mắt thậm chí còn thấp thoáng chút từ ái… kỳ quái.
“Biết sai biết sửa vẫn là đứa trẻ ngoan.”
“Sư tôn tha thứ cho con.”
Hử?
Ta sững người.
Sao mọi chuyện…
Hình như phát triển lệch mất rồi?
Nhưng lệch ở đâu thì ta cũng không nói nổi.
Ta gãi đầu.
Mơ mơ hồ hồ rời khỏi phòng sư tôn.
Đến khúc quanh hành lang.
Tam sư đệ và tiểu sư muội vừa cười vừa nói đi tới.
Ta vội vàng bấm pháp quyết Ẩn Thân trốn sang một bên.
“Là ta nhìn nhầm sao?”
“Hình như vừa rồi ta thấy đại sư tỷ bước ra từ phòng sư tôn.”
“Ta cũng thấy.”
Tiểu sư muội rơi vào trầm tư.
“Mới sáng sớm, tỷ ấy đến phòng sư tôn làm gì nhỉ?”
Tam sư đệ chẳng hề để tâm.
“Đại sư tỷ vốn chăm chỉ như vậy.”
“Chắc chắn là đến tìm sư tôn bàn luận tâm pháp.”
“Chẳng lẽ còn có thể đến ngủ với sư tôn sao?”
Ta: “…”
03
Sư tôn của ta, Thẩm Sơ Bạch, là vị sư tôn thích nằm yên mặc kệ đời nhất toàn Tiên Minh.
Câu cửa miệng của người là:
“Đã có hạng nhất thì cũng sẽ có hạng bét.”
“Thản nhiên chấp nhận làm hạng bét cũng coi như ngày hành một việc thiện.”
Nhưng ta lại là kiểu người cuồng cày cuồng tu.
Đời này ghét nhất chính là nằm yên mặc kệ đời.
Thế là…
Ta bắt đầu dùng phương pháp khích tướng ngược.
“Những sư tôn khác ở tuổi người đã sớm tu vi vững chắc, một mình chấp chưởng cả sơn môn rồi.”
“Những sư tôn khác ở tuổi người, môn hạ đã đào lý khắp thiên hạ, nổi danh Tu Chân giới rồi.”
“Những sư tôn khác…”
Miệng ta bị dán ngay một tấm Cấm Ngôn Phù.
Thẩm Sơ Bạch lại thản nhiên nằm xuống.
Người xoay lưng ném cho ta một quyển kiếm phổ.
“Luyện thành rồi hẵng đến làm phiền vi sư.”
Ba tháng sau.
Ngay trước mặt người, ta thi triển trọn bộ kiếm pháp ấy.
Kiếm chiêu như nước chảy mây trôi.
Trong sân sâu thẳm.
Hương hoa lặng lẽ rơi.
Ta ngẩng cằm, nhướng mày nhìn Thẩm Sơ Bạch.
Trên thân kiếm phản chiếu gương mặt trầm mặc của người.
Cuối cùng.
Người bước đến.
Khẽ phủi cánh hoa rơi trên vai ta.
Rồi bắt đầu nghiêm túc chỉ dạy.
Ta theo người tu hành suốt trăm năm.
Tu vi tăng tiến cực nhanh.
Thế nhưng trong sư môn chỉ có hai thầy trò chúng ta, ít nhiều cũng hơi quạnh quẽ.
Sau này ta cứu nhị sư đệ từ Ma Vực trở về.
Khuyên nhủ từng bước…
À không.
Uy hiếp dụ dỗ đủ kiểu mới ép được sư tôn nhận người.
Rồi lại có thêm tam sư đệ.
Có thêm tiểu sư muội…
Một hôm.
Ta ôm một con chó trở về tông môn.
Bàn tay cầm chén trà của Thẩm Sơ Bạch khẽ run lên.
“Nó… vi sư cũng phải nhận làm đồ đệ sao?”
Đương nhiên là không.
Chỉ vì thấy nó đáng thương nên ta mang về thôi.