Một Đời Lỡ Hẹn
Chương 3
Bà mối cùng những người khiêng kiệu lần lượt rời đi.
Làn sương đen lạnh lẽo cuồn cuộn dâng lên.
Bóng dáng khổng lồ quỷ dị kia từ từ hiện ra.
Bản năng cầu sinh lấn át mọi nỗi sợ.
Dưới ánh trăng.
Rừng cây um tùm như vô số cánh tay quỷ vươn lên bầu trời.
Dù ta chạy theo hướng nào.
Cũng không thoát khỏi cảm nhận của con yêu vật.
Đúng lúc đường cùng.
Thẩm Sơ Bạch đạp ánh trăng mà tới.
Một kiếm chém sạch yêu tà.
Người cúi người.
Đỡ ta đang ngã quỵ dưới đất dậy.
Vì sợ hãi.
Lại thêm quãng đường dài chạy trốn.
Nước mắt hòa lẫn mồ hôi.
Lớp trang điểm đã lem nhem.
Bộ giá y trên người cũng bị cành cây cào rách tả tơi.
Thẩm Sơ Bạch cởi ngoại bào khoác lên người ta.
Giọng người vẫn lười biếng như có như không.
“Chậc.”
“Tân nương à.”
“Mắt nhìn tân lang của cô nương… đúng là tệ thật.”
Thẩm Sơ Bạch là đệ tử Tiên Minh.
Lần xuống núi này là để trừ yêu.
Hai chân ta mềm nhũn, không còn chút sức lực.
Miệng người tuy luôn miệng chê phiền.
Nhưng vẫn khom lưng.
Vững vàng cõng ta lên lưng.
Dưới ánh trăng.
Tấm lưng thiếu niên gầy mà thẳng.
Bước chân vững vàng.
Từng bước một cõng ta rời khỏi khu rừng hoang âm u đáng sợ.
Đến doanh trại nơi các đệ tử Tiên Minh nghỉ chân.
Một đám thiếu niên đang quây quanh đống lửa, vừa cười vừa trò chuyện.
Ánh lửa ấm áp xua tan đi không ít hàn ý.
Nữ tu đứng đầu đầy hứng thú nhìn ta đang nằm trên lưng Thẩm Sơ Bạch.
“Tiểu sư đệ của chúng ta chẳng phải bảo muốn tu Vô Tình Đạo sao?”
“Thế nào…”
“Lại tiện tay trộm luôn tân nương nhà ai về rồi?”
“Thôi đi.”
“Ai mà chẳng biết tỷ lệ tu thành Vô Tình Đạo còn thấp hơn cả bọn dược tu chúng ta.”
Xung quanh lập tức vang lên từng tràng reo hò đầy thiện ý.
Thẩm Sơ Bạch dường như đã quen với cảnh này.
Người đỏ bừng vành tai, mặc cho các sư huynh sư tỷ trêu chọc.
Ta thay y phục sạch sẽ.
Ngồi bên cạnh Thẩm Sơ Bạch, lặng lẽ gặm bánh ngọt.
Nghe mọi người trò chuyện, lại kết hợp với những suy đoán ban đầu của mình, ta cũng đại khái hiểu được đầu đuôi câu chuyện.
Con yêu quái kia đã giao ước với dân làng.
Cứ cách một khoảng thời gian, bọn họ phải dâng lên một tế phẩm.
Không nhà nào nỡ đưa con ruột của mình đi chịu ch/e/t.
Thế là họ bắt cóc trẻ con từ nơi khác về nuôi lớn.
Trước khi Thẩm Sơ Bạch cứu được ta.
Đại sư tỷ của chàng là Kiều Ứng đã xử lý xong toàn bộ mọi việc.
Kẻ ác đều nhận lấy báo ứng xứng đáng.
Sau này cũng sẽ không còn cái gọi là “tân nương của Sơn Thần” nữa.
Chỉ có ta…
Không biết mình còn có thể đi đâu.
Kiều Ứng hất cằm về phía ta.
“Căn cốt không tệ.”
“Có muốn bái ta làm sư phụ không?”
Ta còn chưa kịp trả lời.
Thẩm Sơ Bạch đã xù lông ngay tức khắc.
Chàng chắn trước mặt ta như gà mẹ bảo vệ gà con.
“Người ta cứu về, dựa vào đâu phải làm đồ đệ của tỷ?”
Kiều Ứng tốt bụng nhắc nhở:
“Hiện giờ đệ còn chưa đủ tư cách thu đồ đệ.”
“Mang một hạt giống tốt như thế này về Tiên Minh…”
“Khác gì một tên ngốc trong làng cưới được cô vợ xinh đẹp?”
“Mấy lão già bên Tiên Minh cướp đồ đệ còn nhanh hơn cướp của.”
Thẩm Sơ Bạch ngẩng cổ.
“Vậy thì sao?”
“Người ta cứu về thì phải bái ta làm sư phụ.”
Chàng quay đầu nhìn ta.
“Con có bằng lòng bái ta làm sư phụ không?”
Ta chớp chớp mắt nhìn chàng.
Hoàn toàn không hiểu tình hình lúc này là thế nào.
“Làm gì?”
Chàng hung dữ chọc vào trán ta.
“Đồ vô lương tâm.”
“Đừng quên là ta cứu con.”
“Cho nên.”
“Dù người khác có nói hay đến đâu.”
“Con cũng chỉ được phép bái ta làm sư phụ.”
Ta dùng sức gật đầu.
Ta không quên.
Là Thẩm Sơ Bạch…
Tự mình quên mất.
Ánh trăng như bạc.
Sau khi tỉnh mộng.
Ta càng nghĩ càng thấy tức.
Trong cơn tức giận…
Ta lại chạy đi ngủ cùng Thẩm Sơ Bạch thêm một lần nữa.
Loại chuyện này.
Lần đầu thì lạ.
Lần hai đã quen.
Bây giờ ta đã có thể vô cùng thành thạo quỳ trước mặt Thẩm Sơ Bạch nhận tội.
“Xin lỗi sư tôn.”
“Đồ nhi là đứa trẻ hư.”
Thẩm Sơ Bạch: “…”
Người im lặng mặc quần áo.
Giọng nói thanh lãnh mang theo vài phần mệt mỏi bị ta hành hạ đến thành quen.
“Những chuyện khác vi sư không nói.”
Người khẽ cau mày.
“Nhưng…”
“Cái tật hễ tâm trạng không tốt là chạy đến ngủ với vi sư…”
“Con có thể sửa được không?”
07
Ta không định sửa.
Điều tối kỵ nhất của người tu hành.
Chính là đạo tâm không vững.
Ta luôn cho rằng tâm cảnh của mình trong sáng vững vàng.
Trên đời này.
Người thật sự có thể khiến lòng ta dao động…
Chỉ có Thẩm Sơ Bạch.
Ta đã giấu kín phần tình cảm ấy tận đáy lòng.
Nếu không có vụ hiểu lầm kia.
Có lẽ ta sẽ giấu cả đời.
Mà thứ tình cảm ấy.
Sớm muộn cũng sẽ trở thành tâm ma của ta.
Cản trở con đường tu hành.
Mỗi lần hành hạ người xong.
Chút uất khí trong lòng đều tan thành mây khói.
Ngay cả việc tu luyện cũng thuận lợi hơn hẳn.
Ta thuận thế nhích đầu gối lên trước nửa bước.
Kéo lấy vạt áo người.
Mặt dày bắt đầu giở trò.
“Sư tôn cũng biết mà.”
“Con đường tu hành cô độc lại dài đằng đẵng.”
“Ngày ngày tĩnh tọa thổ nạp.”
“Trảm yêu.”
“Vượt kiếp.”
“Ai cũng có cách riêng để giải tỏa áp lực.”
“Đồ nhi vốn luôn an phận.”
“Đến một thói hư tật xấu cũng chẳng có.”
Thẩm Sơ Bạch vốn đang cụp mắt, yên lặng nghe ta ngụy biện.
Nghe đến đây.
Thân người bỗng cứng đờ.
Người không dám tin ngẩng đầu lên.
“Đó…”
“Chính là lý do con chạy tới ngủ với vi sư?”
Ta mặt dày gật đầu.
“Dù sao sư tôn cũng đâu có tu Vô Tình Đạo.”
“Coi như hy sinh một chút vì đồ đệ đi.”
Người tức đến bật cười.
“Thế nào?”
“Sau này nếu tu hành gặp trắc trở.”
“Áp lực lớn hơn nữa…”
“Có phải con còn định cầm roi quất vi sư.”
“Bắt vi sư quỳ xuống làm chó cho con luôn không?”
!!!
Ít nhiều…
Cũng hơi kích thích thật.
Tuy ta đã ngủ với chính sư tôn của mình.
Nhưng tận trong xương cốt.
Ta vẫn là một người thành thật đứng đắn.
Ta ngẩng đầu.
Mắt long lanh nhìn người.
“Thật sự được sao?”
Thẩm Sơ Bạch cong ngón tay gõ nhẹ lên trán ta.
“Nghịch đồ.”
“Đại nghịch bất đạo.”
Ta cười hì hì.
Lại mặt dày hỏi tiếp.
“Vậy bây giờ…”
“Chúng ta là quan hệ gì?”
Trong đôi mắt đen của Thẩm Sơ Bạch thoáng vụt qua một tia tối tăm.
Rồi nhanh chóng biến mất.
Người đáp:
“Ta là sư tôn của con.”
Ta chịu thua luôn.
Lúc này rồi.
Đừng nói mấy câu mất hứng như vậy nữa chứ.
“Sau này…”
“Nếu con tâm trạng không tốt…”
Người dừng một chút.
“Muốn đến thì cứ đến.”
Ta vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
“Vậy rốt cuộc bây giờ chúng ta là quan hệ gì?”
Thẩm Sơ Bạch cúi mắt nhìn ta.
“Con và ta là thầy trò.”
“Chỉ vậy mà thôi.”
08
Nếu nói dễ nghe.
Tính tình của Thẩm Sơ Bạch gọi là cảm xúc ổn định, vinh nhục không kinh.
Nói trắng ra.
Chính là mặc kệ đời.
Sống cũng được.
Ch/e/t cũng chẳng sao.
Ta nghĩ suốt cả đêm.
Vẫn không hiểu rốt cuộc người có ý gì.
Đọc tiếp: Chương 4 →