Hệ Thống Báo Sai
Chương 2
Ta trả lời thật lòng, hắn liền nhảy khỏi kiếm, gõ lên trán ta một cái đau điếng.
Ta ôm đầu xoay vòng, miệng kêu “đau quá”.
Sau này không nói thật nữa, hắn lại hài lòng.
Hắn chẳng thấy mình có gì sai: “Trong mắt nàng có ta là đủ rồi, nhìn Phượng Lân làm khỉ gì? Nhổ lông hắn đi thì cũng chỉ là một con gà trụi lông thôi!”
Hắn cười ngông cuồng, mày mắt phóng túng, thêm dung mạo tuyệt sắc, khiến ta mê mẩn không thôi.
Hắn là tu sĩ thiên phú dị bẩm, lại có tính cách sống động, khí chất hơn xa Phượng Lân ngàn dặm.
Nhưng ta chỉ vì một câu “Phượng Lân đẹp hơn” mà khiến hắn ghi thù tận mấy năm.
Hội hoa đăng, hắn hỏi ta đèn thỏ và đèn hồ ly cái nào đẹp.
Ta bảo: “Đèn thỏ.”
Hắn liền giở giọng mỉa mai: “Thỏ có đẹp bằng Phượng Lân không?”
Đến lúc con ta sinh ra, còn nhăn nheo như bánh bao, ta ngửi thử rồi chê: “Vừa xấu vừa hôi.”
Hắn chán chường cắn tai ta: “Có gì lạ? Là con do nàng sinh với ta, mà ta thì đâu có đẹp bằng Phượng Lân.”
Giờ nghĩ lại, ta vừa buồn cười vừa xót xa.
Nụ cười rực rỡ kia của Đình Quan Trì, đã cùng ta của sáu năm trước, c h ế t mất tiêu rồi.
Hắn không còn mặc hồng y, mà chuyển sang trường bào trắng như Phượng Lân, tính cách cũng lạnh lùng y như hắn ta.
Nhưng khi ánh mắt ta một lần nữa chạm vào hắn, ta hiểu rõ một điều:
Ta yêu hắn, toàn bộ con người hắn… bất kể là hồng y kiêu ngạo hay bạch y lạnh lẽo, ta đều yêu.
Yêu đến mức, mỗi một khắc trôi qua đều muốn gặp hắn.
Ta hét lớn: “Tướng công, thiếp mắc tiểu!”
Ngay sau đó, cửa mở.
Hắn bước vào, tháo xiềng cho ta. Ta liền nhào đến ôm lấy hắn.
“Tướng công, sao không hỏi thiếp năm xưa vì sao lại tự vẫn?”
Hắn khựng lại: “Ta không tò mò, nhưng nàng nên biết, ta sẽ không để nàng c h ế t thêm lần nào nữa.”
Ta ngước nhìn hắn, cười rạng rỡ: “Yên tâm đi, sẽ không đâu. Thiếp không nỡ rời chàng và con.”
Hắn tháo khóa, nói: “Bô ở ngoài cửa, ta đưa nàng ra.”
Hắn quay lưng bước đi.
“Nhưng tướng công ơi, dây lưng thiếp là nút chết, không gỡ được.”
Hắn đứng yên không động.
“Chàng ơi…”
Hắn thở dài, xoay người, liền thấy ta đang khoanh tay đứng sau lưng hắn, rõ ràng chẳng định đi tiểu thật.
Hắn lạnh giọng: “Nàng là trẻ con à? Khi bốn tuổi, Đình Triều đã chẳng cần ta giúp nữa.”
“Biết đâu sau này con trai chúng ta cũng sẽ giúp thê tử nó thì sao?”
Hắn bước tới, móc tay vào dây lưng ta kéo sát lại gần.
Hắn cúi đầu nói: “Ta sẽ không cho phép con ta cưới một người ngu ngốc như nàng.”
Ta tặc lưỡi, ngón tay chạm lên tay hắn, rồi vòng ra sau gáy hắn.
“Đình Quan Trì, thiếp biết năm xưa mình quá đáng, nhưng cũng bởi vì quá để tâm chàng. Dù có c h ế t, cũng muốn chàng đừng quên thiếp.”
Chỉ bởi hệ thống nửa vời đó, khiến ta ngỡ chàng không yêu ta, còn ép ta sinh con cho chàng…
Hắn cúi đầu, giấu đi mọi cảm xúc, nhưng ta vẫn thấy rõ vành mắt hắn hoe đỏ.
Ta ôm hắn, nhẹ nhàng hôn lên mi mắt ấy: “Giờ thiếp rất yêu chàng. Thật sự rất yêu. Sẽ không rời xa chàng nữa.”
Hắn “ừ” một tiếng, nét mặt vẫn không lộ vẻ vui mừng.
Băng dày ba thước, chẳng thể tan trong một ngày.
Ta không nên vội vàng cầu xin sự tha thứ ngay lúc này.
3.
Ta đứng bên cạnh chàng, phóng mắt nhìn ra xa.
Nơi này lưng tựa núi Phong Chỉ, trước mặt là rừng trúc cùng đầm sâu, con trai của ta - Đình Triều đeo giỏ tre sau lưng, đang lom khom hái thuốc ngoài đó.
Ta bước nhanh mấy bước, quay đầu lại, mỉm cười nói: “Đừng nhốt thiếp nữa, thiếp muốn ra chơi với con!”
Ta cất bước chạy về phía con, chợt cảm thấy giữa trán nóng rát, một giọt m.á.u tụ lại.
Là huyết chú, thủ đoạn mà tu sĩ dùng để khống chế người. Chỉ cần một giọt ấy thôi, dù cách xa ngàn dặm, chàng cũng có thể cảm ứng được ta, thậm chí bóp nát hồn phách của ta trong tích tắc.
Khi xưa, chàng từng nói, sẽ không bao giờ dùng thứ này với ta.
Dương Tiểu An- 小安 (Dương Yến) Vui lòng không reup dưới mọi hình thức!
Mà nay… thôi thì cũng là do ta tự chuốc lấy.
“Tiểu Triều hái rau hả? Nương tới giúp con nhé!”
Vừa định bước vào thì một đạo linh lực đánh trúng bàn chân.
“Đừng vào đây, nương! Nơi này không phải vườn rau, là dược điền của con đó!”
Ta vội thu chân lại, chán nản “ồ” một tiếng.
“…Trong dược điền có không ít linh thảo kịch độc, lỡ tổn thương đến người thì sao.” -Đình Triều hạ giọng, dường như có phần lo lắng.
Thì ra là lo cho ta.
Ta đưa mắt nhìn con trai, ánh nhìn rạng rỡ, khóe miệng cong lên:
“Trồng toàn thứ độc địa thế này, con định dùng làm gì?”
Nó đáp tỉnh bơ: “Cho nương dùng.”
Ta sững người, quay đầu nhìn con, chỉ thấy khoé môi nó khẽ nhếch… rõ là cố nhịn cười.
“Con trai ngoan, giờ học được cách trêu chọc nương rồi à.” – Ta lắc đầu cười.
Đình Triều cau mày, liếc ta một cái: “Nương, người nói chuyện sao mà thô vậy.”
Ta tiện tay nhổ một nhành cỏ bên cạnh, bện thành hình tai thỏ, vừa nghịch vừa nói.
Đình Triều dùng bao tay linh lực, tiếp tục hái thuốc: “Mẫu thân tuy đã hoàn hồn, nhưng hồn phách chưa vững. Những dược liệu này…”
Nó ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt dừng lại trên tay ta, đột nhiên sững lại.
Ta cũng cúi đầu nhìn theo, chậm rãi ngẩng lên hỏi: “Không phải cỏ đuôi chó sao?”
Một giọng nói trầm thấp từ phía sau truyền đến: “Là một gốc Ngưng Huyết Thảo ngàn năm, năm ngoái ta phải đến tận Bắc Hải đảo mới đem về được.”
Giọng của Đình Quan Trì.
Lúng túng thật sự.
“Con trai… xin lỗi…” -Ta ngượng ngùng nói.
Đình Triều lắc đầu: “Không sao, cũng chẳng phải chuyện gì to tát. May là gốc này không có độc."
“Phụ thân, người phủ linh lực cho nương đi. Con sợ nương lại làm hỏng dược thảo của con mất.”
Đình Quan Trì khẽ vung tay, lập tức ta cảm nhận được một tầng linh lực ấm áp bao bọc quanh thân. Vẫn là cảm giác quen thuộc năm xưa… ấm áp, dễ chịu.
Hai người họ bận rộn trong bếp. Dù đều là người đã cốc tịch nhưng lại nấu ăn rất khéo.
🌾Cốc tịch: là tu sĩ thì không còn cần ăn cơm như người thường.
Chẳng bao lâu, Đình Triều bưng ra một bát thuốc đen kịt, tay còn cầm theo mấy viên ô mai.
"Để cố định hồn phách, phải uống.”
Ta nhìn con, chỉ thấy nó miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Nương, uống thuốc nhé.”
Ta mơ hồ cảm thấy có gì đó không được ổn lắm…
Ta nhìn nó đầy nghi hoặc, rồi vẫn đưa tay nhận lấy bát thuốc, một hơi uống cạn.
Mặt mũi nhăn tít lại như khỉ già.
Đắng quá…
Đình Triều liền đưa ô mai, ta vội vàng nhét hết vào miệng.
Sống rồi… sống rồi…
“Năm xưa mẫu thân luôn bảo con học phụ thân, mạnh dạn lên, đừng giống như một cái hũ không mở được nắp.”
“Con vẫn chưa quen, nhưng con sẽ thử.”
“Nương, người đừng bỏ con lại nữa, hãy chờ con, được không?”
Ta thu lại ý cười, nắm lấy tay nó.
Nó đã cao gần bằng ta, thực ra ta đã không còn quen với việc thân mật với đứa con lớn như vậy nữa.
Nhưng làm mẫu thân mà, tình cảm thiên bẩm chẳng dễ buông bỏ. Ta kéo nó lại, muốn nó như thuở nhỏ ngồi vào lòng ta, lại phát hiện… nó lớn quá rồi.
Nó cũng thấy vẻ lúng túng của ta, bèn quỳ xuống trước mặt, cúi đầu tựa lên đầu gối ta.
Ta mỉm cười, khẽ vuốt tóc nó: “Con không cần thay đổi. Năm xưa là nương sai, nói lời không đúng đắn.”
“Trên đời này, mỗi người mỗi tính cách, chỉ cần con lương thiện, thì chẳng cần thay đổi để làm vừa ý ai cả.”