Hệ Thống Báo Sai
Chương 1
1.
Năm xưa, ta và Đình Quan Trì phu thê hòa thuận, ân ái mặn nồng. Sinh được một đứa con trai, tuy tính tình hơi… bướng, nhưng chọc tí là cười.
Ta tự thấy mình hoàn thành nhiệm vụ rất xuất sắc, tiến độ công lược chắc phải được gấp đôi: phu quân mê ta như điếu đổ, con thì dính như sam.
Thế nhưng cái hệ thống c h ế t tiệt kia lại nói, thực ra Quan Trì chưa từng yêu ta.
Lý do? Hắn luyện một loại ảo thuật khiến chính hắn chìm trong ảo cảnh.
Nói cách khác, Đình Quan Trì sở dĩ si mê ta như vậy, là vì trong mắt hắn, ta chính là nữ chính. Ngay cả con ta sinh ra, hắn cũng tưởng là kết tinh của hắn với nàng ta.
Ta lúc ấy tin hệ thống như tin giáo án. Nghe xong “sự thật”, còn rớt hai giọt nước mắt cho có phong thái nữ phụ bị phản bội.
Và giờ tụi bây bảo… “nhầm rồi”?!
Ta khi ấy t r e o c ổ là thật đó!
Khi cơn nghẹt thở kéo tới, có một khắc ta thực sự muốn buông bỏ.
Ta muốn tung chân đạp Đình Quan Trì một cái, bảo hắn mau cứu ta. Nhưng nghĩ tới việc bản thân chỉ là một kẻ thay thế, ta đành cắn răng chịu c h ế t.
Thân thể rơi xuống, đốt sống cổ bị kéo dài, khớp xương tách rời, cơ thịt rách n á t… ta c h ế t rất đau đớn.
Ngu thật!
Và giờ, tụi nó gọi ta về… nếu không có đền bù, nói gì cũng vô nghĩa.
Hệ thống bảo: “Chúng em tặng chị một lần kim thân bất tử, chị thấy sao?”
Ừ, được. Ta vốn đã c h ế t từ hiện đại, xuyên qua đây được sống thêm mấy năm yên ấm là lời rồi.
Tuy trong lòng vẫn khó chịu, nhưng ta vốn là kẻ biết đủ. Những năm tháng đó với ta đã là may mắn cướp được từ số mệnh. Nay có cơ hội làm lại từ đầu, cớ gì không nhận?
“Đa tạ chị ký chủ đại nhân! Chị thật tốt bụng!”
Ta khẽ “hứ” một tiếng. Giây tiếp theo, hồn phách nhập thể, ta bừng tỉnh.
Đập vào mắt ta là gương mặt phóng to 300% của Đình Quan Trì.
Ta còn chưa kịp nhào tới diễn màn “tình thâm tái ngộ” thì…
Rắc! Tay bị bẻ quặt ra sau, mặt đập xuống sàn.
“Đâu? T r e o c ổ tiếp đi, th ắ t c ổ lần nữa cho ta xem!”
“Giờ lão tử đã học được đại pháp hoàn hồn! Nàng có c h ế t trăm lần, ta cũng kéo nàng về được!”
Ta mấp máy môi, muốn mở miệng nói vài lời, lại bị hắn đè tới mức không thốt nổi. Giọng con trai vang lên từ bên cạnh:
“Phụ thân… nương đau muốn c h ế t rồi kìa…”
Ơ? Con trai ta?
Lúc ta c h ế t nó mới bảy tuổi, giờ đã mười ba, giọng trầm như “gà trống gãy giọng”.
Nghe con nói, Đình Quan Trì mới chịu buông tay.
Ta nằm vật ra đất, thở như trâu, run rẩy cử động tay chân.
Thằng bé Đình Triều quỳ bên cạnh, bắt mạch cho ta.
“Phụ thân, lần này thật sự thành công rồi.”
Ta chớp mắt nhìn cả hai: “Ủa? Vậy mấy lần trước làm hụt à?”
Không ai trả lời. Không khí… im thin thít như trong nhà có người bị đè mồm.
Ta cười khặc khặc hai tiếng, tự tìm đề tài:
“Con trai, con học y thuật à? Học y cũng được! Sau này làm đại phu cứu người, thiên sứ áo trắng…”
Khoan! Đợi đã...
Ta nhớ nó là hỏa linh căn thượng phẩm, thừa hưởng từ phụ thân nó, lẽ ra phải luyện chiến pháp cơ mà?
Ta bật dậy: “Con trai! Con tu song hệ hả?”
Ta là phàm nhân, đâu cảm được khí tức tu luyện.
Nó không trả lời, chỉ nhìn ta, mắt bắt đầu đỏ hoe:
“Có phải vì con không chịu nghe lời, nên nương mới bỏ đi không?”
Ta c h ế t lặng.
Cái dáng lêu lêu lả lướt vừa rồi biến mất, ta nghiêm túc:
“Không…hoàn toàn không phải.”
Nó cúi đầu, nước mắt cứ thế chảy xuống. Cảm giác tội lỗi, đau lòng hiện rõ trên mặt.
Ta hoảng loạn, vội đưa tay lau nước mắt cho con, lại bị Đình Quan Trì hất ra.
Ta sững người.
“Bọn ta sẽ không dễ dàng tha thứ cho nàng. Đừng chạm vào nó.” -Hắn lạnh lùng nói.
Ta hoảng thật sự. Vội túm lấy tay áo hắn lại bị hắn né đi.
Ta trực tiếp nhào tới, ôm lấy hắn bắt đầu gào khóc:
“Tướng công! Nghe thiếp nói đãaaa…”
Nước mắt nước mũi bôi đầy áo hắn, mà hắn cũng không đẩy ta ra.
Hắn có thể dùng pháp thuật thoát khỏi ta, nhưng làm vậy sẽ khiến ta bị thương… nên hắn đành để yên.
Ta còn chưa kịp mừng thầm thì… cạch!
Ta cúi xuống: chân ta bị còng lại rồi!
Là một cái xiềng chân đen bóng, nhỏ mà chắc, gắn chặt nơi cổ chân ta.
Đây không phải đồ chơi. Là pháp khí thật. Thậm chí cường giả Hóa Thần còn không cởi được, huống chi phàm nhân như ta.
“Tướng công, cần gì phải dùng đến thứ này, g i ế t gà lại dùng d.a.o mổ trâu…”
“Ưm!”
Chưa kịp nói hết câu, miệng ta đã bị dán chú cấm ngôn. Đình Quan Trì gằn giọng:
“Từ nay trở đi, cấm nhắc đến chữ ‘c h ế t’ trước mặt ta.”
Ta trợn tròn mắt, gật đầu như gà mổ thóc.
Hắn giải cấm. Ta cúi đầu nhìn sợi xích, thử thương lượng:
“Tướng công à… cho thiếp thêm ít độ dài đi, dây này ngắn quá, có muốn tr e o c ổ cũng không với tới… à không phải, ý thiếp là… đi vệ sinh vướng chân quá…”
Hắn không nói gì, chỉ dắt tay Đình Triều đi ra ngoài.
Ta hét với theo:
“Ê! Thế thiếp đi vệ sinh kiểu gì?!”
Không quay đầu lại, hắn truyền âm lạnh băng:
“Gọi ta”
2.
Cửa vừa đóng lại.
Trong căn nhà tre nhỏ bé, chỉ còn lại một mình ta.
Ánh sáng lọt qua khe cửa, tạo nên vệt sáng lơ lửng như bụi tơ… chính là hiệu ứng Đinh Đạt Nhĩ trong truyền thuyết.
Ta vừa rồi không nên nhắc tới chuyện treo cổ…
Nhưng thấy bản thân có thể sống lại, ta thật lòng vui mừng, vừa cười vừa khóc.
Dẫu có dồn đủ bốn niềm vui lớn nhất đời người cùng một lúc, cũng không sánh được niềm hạnh phúc lúc này.
Mất rồi lại có được, gương vỡ lại lành.
Không cẩu huyết, không hiểu lầm ngút trời.
Chẳng qua họ cần chút thời gian để hóa giải hận ý sáu năm trời chất chứa.
“Vì yêu mà sinh sầu, vì yêu mà sinh sợ. Vì yêu mà sinh hận, hận và thương cùng tồn tại. Cho nên hận ta, lại chẳng nỡ trách ta.”
Ta che mặt, ngồi bệt xuống đất vừa cười vừa khóc.
Truyền âm của Đình Quan Trì bất chợt vang lên: “Đừng diễn cái dáng vẻ điên dại ấy, nếu không...”
Ta biết ngay mà, dù nhốt ta lại, hắn vẫn đang dõi theo ta.
“Không thì sao?”
“...Vậy thì ăn không khí đi.”
Hắn muốn bỏ đói ta hả?
Ta lau nước mắt, mỉm cười: “Được thôi, ta đợi chàng nấu cơm cho ta.”
Đình Quan Trì trước kia đâu phải kẻ lãnh đạm như giờ.
Hắn từng rực rỡ, ồn ào như lửa cháy.
Một thân hồng y, đeo biết bao vàng ngọc, mỗi lần cưỡi kiếm đến bên ta đều phải xoay một vòng rồi mới đáp xuống.
Hắn hỏi ta: “Ta và Phượng Lân, ai đẹp hơn?”
Dương Tiểu An- 小安 (Dương Yến) Vui lòng không reup dưới mọi hình thức!
Nói thật, dĩ nhiên là Phượng Lân rồi, con lai của tộc Phượng Hoàng và thần thú Kỳ Lân, chỉ gương mặt thôi đã đủ khuynh quốc khuynh thành.