Hệ Thống Báo Sai
Chương 3
“Tha thứ cho nương khi xưa còn non dại, nói lời chẳng suy nghĩ. Nương rất yêu con!”
“Dù con trầm lặng hay hoạt bát, nương đều thương, không cần gượng ép chính mình.”
Ta nhéo má nó: “Biết chưa hả?”
Nó dụi mắt vào vạt áo ta, nhẹ nhàng gật đầu.
Nó lí nhí hỏi: “Vậy… người có yêu phụ thân như yêu con không?”
Ta trừng mắt: “Tất nhiên là không! Phụ thân con đâu phải con của ta!”
“Ta đâu có đẻ hắn!”
Một tiếng “keng” vang lên, chén đũa đặt mạnh xuống bàn.
Giọng của Đình Quan Trì vang lên đầy lạnh lẽo: “Qua ăn cơm.”
4.
Khi dùng bữa, Đình Triều len lén hỏi ta: “Nương, tối nay con có thể ngủ cùng người không ạ?”
Ta chưa nghĩ ngợi gì đã từ chối ngay:
“Con lớn thế này rồi còn ngủ với nương cái gì? Lại chẳng phải tiểu cô nương. Làm vậy phụ thân con nhìn thấy, e là không vui đâu.”
Ta đưa tay chọc chọc Đình Quan Trì: “Chàng nói xem, có phải không?”
Đình Quan Trì lạnh giọng đáp: “Đừng nói nhảm trước mặt con trẻ.”
Đình Triều buông bát cơm xuống, sắc mặt buồn bã: “Nương, có phải người muốn có muội muội hơn không? Nếu con là nữ nhi, có phải năm đó người sẽ không bỏ đi?”
Nói tới đây, gương mặt nhỏ nhắn vốn luôn lạnh băng ấy lại nhăn lại, thoáng như muốn bật khóc.
Ta hốt hoảng xoa mặt con, dịu giọng an ủi: “Sao có chuyện đó được? Tối nay con ngủ giữa phụ thân và nương nhé, nương sẽ hát ru cho con ngủ nhé.”
Đình Triều lập tức ngừng khóc, gương mặt bừng sáng, nở nụ cười ngượng ngùng: “Vâng ạ.”
Ta khẽ thở dài, trong bụng đã có tính toán: đợi con ngủ rồi sẽ lén ôm nó về phòng riêng.
Đến tối, đợi Đình Triều ngủ say, ta nhẹ nhàng bế con trở về phòng nó, sau đó quay về phòng mình.
Đình Quan Trì đã ngồi trên giường, ánh mắt nhìn ta chằm chằm.
Ánh trăng nhè nhẹ rọi vào phòng, ta liếc mắt liền thấy bên tay chàng là bộ trung y đã gấp gọn gàng.
Ta dời bộ trung y sang chỗ khác, miệng lẩm bẩm: “Để sang bên đi, kẻo lát nữa lại làm rối hết cả.”
Ta đưa tay vuốt nhẹ yết hầu của chàng.
Chàng không nói một lời, chỉ vươn tay giữ lấy sau gáy ta, cúi đầu hôn xuống.
…
Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua song cửa, ta hé mắt tỉnh dậy trong ý cười.
Đình Quan Trì đã mặc y phục chỉnh tề, ngồi bên mép giường nhìn ta, giọng nhàn nhạt: “Giờ còn muốn c h ế t nữa không?”
Ta cười hì hì, lắc đầu: “Không muốn c h ế t nữa rồi.”
Chàng đứng dậy, bước ra ngoài.
Một lát sau, giọng Đình Triều vang lên: “Mẫu thân, người đang lén cười gì vậy?”
Ta giật mình, vội rụt vào trong chăn.
Nuôi con, điều gì cũng tốt, chỉ có một điều là… quá tinh mắt!
Chẳng bao lâu sau, Đình Quan Trì mang mâm cơm vào phòng. Ta vẫn cuộn mình trong chăn, chuẩn bị dùng bữa.
Đình Triều tròn mắt nhìn: “Phụ thân, sao lại thế? Không phải người nói quân tử phải có lễ, ăn cơm không được ngồi trên giường sao?”
Ta ló mặt ra khỏi chăn, cười toe toét: “Nương của con không phải quân tử, ta là nương tử của phụ thân con~”
Khóe môi Đình Quan Trì khẽ nhếch, nhẹ nhàng nói: “Cơm của con ở trên bàn, theo đúng quy củ mà ta dạy, ăn cho ngoan.”
Đình Triều đi rồi, ta lập tức ném chăn sang một bên, nhào vào ôm lấy cánh tay chàng: “Tướng công, đút thiếp ăn với…”
Chàng thản nhiên vòng tay ra sau, giúp ta buộc lại dải yếm bị tuột.
Cháo thịt nóng hổi, thơm lừng, chàng đút từng muỗng một, vô cùng kiên nhẫn.
Ta vươn tay nhéo má chàng: “Dáng vẻ lạnh lùng hung dữ này của chàng, thật ra cũng rất thú vị đó.”
Chàng dừng tay, không đút nữa. Ta đành cầm lấy bát, tự mình ăn lấy ăn để.
Chàng cúi đầu, khẽ hỏi: “Nàng thích ta bây giờ, hay là ta của sáu năm trước?”
Ta mỉm cười: “Ta đều thích cả. Nhưng nếu buộc phải chọn một, thì ta nghĩ, chuyện xưa đã qua không thể tìm lại, ta vẫn nên trân trọng người đang ở trước mắt thì hơn.”
Dù chàng trở thành dáng vẻ thế nào, ta đều yêu thích.
Cho dù năm đó hiểu lầm chàng đem ta làm thế thân cho nữ chính, ta cũng không buông bỏ được.
Sáu năm sống c h ế t chia lìa, ta từng hận chàng, chàng cũng từng hận ta.
Nhưng hóa ra… là vì còn yêu… không buông được.
Ta bất giác đỏ hoe vành mắt…
May mà… may mà lòng này không đặt sai người.
5.
Đang say giấc trên giường, bỗng nghe một tiếng “cạch”.
Ta giật mình tỉnh giấc, liền thấy Đình Quan Trì mặt mày điềm nhiên, đang cúi xuống khoá xích vào tay ta.
“Bọn ta phải ra ngoài một chuyến, nàng ngoan ngoãn ở yên trong phòng.”
“Phòng này ta đã hạ phong ấn, chỉ cần nàng không bước ra, kẻ ngoài cũng chẳng vào được.”
Thấy hắn sắp rời đi, ta vội bò dậy, nhào tới mép giường ôm lấy hắn: “Không thể mang thiếp theo sao?”
Hắn lắc đầu: “Nơi ấy nguy hiểm dị thường. Nàng là phàm nhân, chưa chắc chịu nổi. Dù có đi, cũng chỉ vướng chân ta với Tiểu Triều thôi.”
Ta cụp mắt, buông tay: “Vậy… được rồi.”
May mà dây xích này cũng không quá ngắn.
Dương Tiểu An- 小安 (Dương Yến) Vui lòng không reup dưới mọi hình thức!
Ta lôi xích đi lại trong phòng, lòng lo lắng không yên, sợ bọn họ gặp chuyện chẳng lành.
Không kịp hỏi bao giờ về… chẳng lẽ đêm nay ta phải cô đơn một mình?
Đang nghĩ ngợi, thì đột nhiên mặt đất dưới chân rung chuyển, một bóng người phá đất chui lên, giữa phòng toang hoác ra một cái hố to tướng.
Phong ấn…
Hình như bị phá rồi?
Ta vừa ngẩng đầu nhìn rõ người vừa xuất hiện, suýt nữa hồn bay phách tán.
Không phải là nữ chính Vệ Nhược Tịch sao?
Cốt truyện chính đã kết thúc từ tám trăm năm trước, nàng ta với nam phụ là Đình Quan Trì lẽ ra đã không bao giờ gặp lại…
Vệ Nhược Tịch trừng mắt nhìn ta: “Con tiện nhân thảo mai c h ế t tiệt, là ngươi sao? Tên ngu mù mắt Đình Quan Trì ấy lại thực sự cứu sống ngươi?”
Ta hít một hơi, nàng ta mắng ta cũng đành chịu, lại còn dám mắng cả phu quân ta?
Ta chống hông nổi giận: “Vệ Nhược Tịch, ngươi đừng ỷ có chút đạo hạnh liền muốn làm gì thì làm!”
Vệ Nhược Tịch nheo mắt, khẽ điểm một tia linh lực lên tay: “Mắng ngươi thì sao? Ta còn dám đánh đấy, ngươi làm gì được ta?”
Ta lập tức tránh né, nhảy vội lên giường.
Cười làm lành, nhoài nửa người ra chắp tay: “Mắng ta thì được, nhưng nếu định động thủ, làm ơn đánh phu quân của ta, cảm ơn nhé.”
Vệ Nhược Tịch hừ lạnh, thu hồi linh lực: “Mềm nhũn như ngươi, ra tay chỉ làm bẩn linh lực của ta.”
Nàng bước nhanh về phía ta… à không, đến gần lại đột ngột rẽ hướng, chạy tới cái rương đựng y phục.
Ta cau mày: “Làm gì vậy? Nhân lúc Đình Quan Trì không ở đây tính ăn trộm à?”
Mặc kệ nàng, chỉ cần không động vào ta là được.
Ta ngồi bên mép giường, đung đưa chân nhìn nàng lục tung cả rương.
“Ngươi tìm gì thế? Nói thử xem, biết đâu ta giúp được.”
Vệ Nhược Tịch không ngoái đầu lại, quăng từng món đồ ra ngoài: “Tìm y phục của Phượng Lân.”
“Đình Quan Trì cái tên tiểu nhân ấy, chẳng ngại lặn lội quay về tông môn chỉ để trộm đồ!”
“Dù là một bộ y phục, ta cũng không thể bỏ qua!”
“Lão nương phải lấy lại gấp đôi!”
Đình Quan Trì trộm đồ?
Nếu là trước kia thì ta chẳng lấy làm lạ.
Hắn từng lén đào trộm củ cải của một vị trưởng lão, bị rượt ba ngày ba đêm.
Cuối cùng trưởng lão bị trẹo lưng, chẳng đuổi được nữa, đành bỏ qua.
Ta uể oải hỏi: “Hắn trộm y phục của ngươi à?”
“Hắn đâu phải biến thái, trộm đồ của ta làm gì? Hắn trộm đồ của Phượng Lân.”
“Là một bộ Tuyết Vân Cẩm, quý giá vô song.”
“Hôm nay ta không lấy lại Tuyết Vân Cẩm, thì cũng phải trộm cho được bộ Mạn Chu La của hắn!”
Tuyết Vân Cẩm…