Hắn Đã Con Cái Song Toàn
Chương 4
Hôm nay, ta nhờ sư huynh cầm chân Tiêu Sơn.
Nhân lúc Tiêu Sơn đi vắng, ta lập tức chạy tới Nhã Viện.
Ta rủ a tỷ đi dạo xem đồ trang sức và tiệm may y phục.
Tại tiệm may y phục.
A tỷ cầm một bộ váy gấm thêu hoa nghê thường ướm thử lên người ta.
“Muội xem lại muội đi, một cô nương lớn tướng rồi mà cả ngày cứ ăn mặc như một đứa con trai hoang dã.
Những bộ y phục xinh đẹp này mặc lên người muội chắc chắn sẽ rất đẹp.”
Ta nhìn màu vàng nhạt xanh biếc cùng thiết kế rườm rà rắc rối kia, trán giật liên hồi.
Vội vàng khoác lấy tay a tỷ.
“A tỷ, tỷ tha cho ta đi!
Mặc cái này về núi, chắc bị bọn sư huynh đệ cười rụng rốn mất.”
A tỷ nũng nịu trách cứ: “Làm gì có chuyện đó.”
“A tỷ, ta đói bụng quá.
Trước khi tới Kinh đô ta đã nghe danh món vịt bát bảo của Tụ Hương Cát vô cùng mỹ vị.
A tỷ đưa ta đi ăn đi!”
Cái bụng ta cũng rất phối hợp mà kêu ùng ục.
A tỷ bất lực.
“Được rồi, đi ăn lót dạ trước đã.”
Tiến vào nhã gian.
“A tỷ, ta đói quá!
Nếu có chút bánh trái lót dạ thì tốt biết mấy.”
A tỷ lập tức sai tiểu nha hoàn bên cạnh đi mua bánh ở tiệm Lý Ký.
“A tỷ, ta nghe nói bánh ở tiệm Chân Vị Trai mới là tuyệt phẩm của Kinh đô.
Ta muốn nếm thử.”
“Được.”
Nàng quay sang nhìn Tiểu Đào.
“Ngươi đến Chân Vị Trai mua một ít bánh đặc sản về đây.”
“Vâng, phu nhân.”
Chân Vị Trai ở rất xa, chốc lát không thể quay lại ngay được.
Ta nhìn nha hoàn bước ra ngoài rồi đóng cửa lại.
Lập tức khéo tay vung lên, giăng một lớp cấm chế bao bọc lấy toàn bộ nhã gian.
A tỷ không hiểu mô tê gì.
“Muội làm gì vậy?”
“A tỷ, ta có chuyện quan trọng muốn xác nhận với tỷ.
Khuê danh của vị biểu muội Tiêu Sơn kia có phải là Ninh Như Dục không? Chữ Ninh trong bình ninh, chữ Như trong nếu như, chữ Dục trong chung linh dục tú .”
“Đúng vậy.”
“Minh ca nhi tên đầy đủ là Tiêu Dục Minh, Điềm tỷ nhi tên đầy đủ là Tiêu Dục Điềm?”
“Đúng thế, muội hỏi cái này làm gì?”
A tỷ nhìn ta bằng ánh mắt hồ nghi.
Ta lôi gia phả Tiêu gia từ trong ngực ra, đưa vào tay a tỷ.
A tỷ nghi hoặc mở ra.
Đợi khi nhìn thấy mục thê tử và con cái của Tiêu Sơn, đồng tử bỗng co rụt lại.
Hai tay tỷ ấy run rẩy, khó tin nhìn chằm chằm vào ta.
“Cái này, cái, cái này muội lấy từ đâu ra?”
Ta kể rõ mọi chuyện cho a tỷ nghe.
A tỷ như rơi vào hầm băng, hô hấp khó khăn, trước ngực phập phồng dữ dội.
Một lát sau, tỷ ấy ôm chặt lấy đầu.
Cả người thoạt nhìn vô cùng thống khổ.
Ta kéo lấy tay a tỷ.
Thăm dò linh hồn của tỷ ấy.
Khí tức trong cơ thể hỗn loạn, lên xuống dữ dội.
Thuật thôn phệ trước khi hoàn toàn thành công, hai linh hồn sẽ thỉnh thoảng tranh đoạt quyền khống chế cơ thể.
Ý thức của linh hồn sắp bị thôn phệ, sẽ dần dần bị kẻ xâm nhập ảnh hưởng.
Trong thời gian đó, vào lúc ý thức linh hồn của người bị xâm nhập yếu ớt hoặc khi gặp phải chuyện không muốn đối mặt, linh hồn kẻ xâm nhập sẽ tạm thời chiếm cứ thân thể.
Tình trạng này sẽ kéo dài cho đến khi kẻ xâm nhập hoàn toàn nuốt chửng linh hồn người bị hại.
Từ đó hoàn toàn thay thế ý thức của người bị xâm nhập.
“A tỷ, Tiêu Sơn không yêu tỷ.
Mọi việc hắn làm đều là vì Ninh Như Dục.
Hắn và Ninh Như Dục đã có một đôi con cái rồi.
Hắn sẽ không sinh con với tỷ, không phải tỷ không thể sinh, mà là Tiêu gia không cho phép tỷ sinh.”
Ta đứng bên cạnh cố ý nói những lời này để kích thích a tỷ.
Khi tỷ ấy không muốn đối mặt, linh hồn sẽ yếu ớt đi.
Như vậy kẻ xâm nhập trong cơ thể sẽ lộ diện.
Ta nhìn dáng vẻ đau đớn gồng mình của a tỷ, lòng thắt lại.
A tỷ, tỷ ráng chịu đựng thêm chút nữa.
14
Một khắc sau.
Ánh mắt a tỷ từ hỗn độn dần trở nên thanh minh.
Cứ như biến thành một người khác.
Nàng ta chậm rãi bình tĩnh lại.
Ta chỉ tay vào cuốn gia phả trên bàn.
Nàng ta tò mò mở gia phả ra xem kỹ lưỡng.
Chẳng biết đã nhìn thấy gì, nàng ta vừa kinh ngạc vừa đề phòng nhìn ta.
“Ngươi muốn làm gì?”
Ta nhếch môi, cười lạnh.
“Đáng lẽ phải hỏi các ngươi muốn làm gì mới đúng.
Ninh — Như — Dục.”
Ngay khoảnh khắc này, Ninh Như Dục đang chiếm cứ thân xác a tỷ ta hoảng sợ tột độ.
Nàng ta bị dọa cho sợ hãi liên tục lùi về sau.
Ta đứng dậy, từ từ tiến sát lại Ninh Như Dục.
“Đồ thứ bẩn thỉu cưu chiếm thước sào.”
Dứt lời, ta rút ra một lá bùa định trụ thân thể a tỷ lại.
Bắt quyết, niệm chú.
“Nay thỉnh Sơn Thần Ngũ Đạo Lộ Tướng Quân, tra xét chân hồn, thu hồi phụ thể, củng cố tinh thần… Địa môn khai, ngàn dặm đồng tử tống hồn quy… Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh.”
Sức mạnh của bùa chú được phóng ra.
Hai linh hồn bên trong cơ thể a tỷ lúc ẩn lúc hiện.
Lúc này, linh hồn a tỷ đang say ngủ, Ninh Như Dục muốn hất cẳng linh hồn a tỷ ra ngoài.
Nhưng theo sự gia tăng sức mạnh của bùa chú.
Linh hồn Ninh Như Dục không chịu khống chế mà bị hút văng ra ngoài.
Ta hừ lạnh một tiếng, chết đến nơi rồi mà còn không biết tự lượng sức.
Dám ở ngay dưới mí mắt ta mà đòi hất linh hồn a tỷ ra.
Thấy thời cơ đã chín muồi.
“Thu.”
Ta lấy Phược Linh bình ra, thu linh hồn Ninh Như Dục vào trong.
Cùng lúc đó, a tỷ mềm nhũn ngã gục xuống sàn.
Ta vội chạy tới đỡ lấy a tỷ.
Thỉnh một đạo An Thần phù đeo lên người tỷ ấy.
Một chốc sau, a tỷ tỉnh lại.
“Ta bị làm sao thế này?”
Ta đỡ a tỷ ngồi dậy.
Trong lòng an tâm hơn phần nào.
Đây mới chính là a tỷ của ta.
Thật may mắn là âm mưu của bọn chúng chưa kịp hoàn thành.
Nhất thể lưỡng hồn, linh hồn Ninh Như Dục sẽ dần dần nuốt chửng ý thức của a tỷ.
Khi ý thức a tỷ mạnh mẽ thì thể hiện ra là a tỷ, ngược lại thì sẽ là Ninh Như Dục.
Nên a tỷ thỉnh thoảng mới tỉnh táo, thỉnh thoảng lại hồ đồ.
A tỷ chưa từng bước chân vào Huyền môn, không hiểu được nguyên do trong đó, chỉ tự trách bản thân sức khỏe kém, trí nhớ rối loạn.
Nếu chúng thành công chiếm đoạt thân xác a tỷ, vậy linh hồn a tỷ hoặc sẽ trở thành sinh hồn vất vưởng trên thế gian, hoặc sẽ ngủ say mãi mãi trong cơ thể, hay thậm chí là bị linh hồn Ninh Như Dục nuốt chửng.
Một khi thể xác bị cướp đoạt, lâu dần diện mạo cũng sẽ biến đổi theo linh hồn.
Đến lúc đó, a tỷ của ta sẽ vô thanh vô tức biến mất khỏi thế gian này.
Ninh Như Dục sẽ triệt để thay thế a tỷ.
May mà, may mà ta đến kịp.
Trong lòng từng cơn sợ hãi dâng lên.
15
A tỷ ngồi một lúc.
Bình tĩnh lại tinh thần, dường như nhớ ra điều gì, bỗng nhiên nhìn chằm chằm ta.
“Cuốn gia phả kia là thật sao?”
Ta gật đầu: “Là thật.”
Ta nắm chặt hai tay a tỷ.
Cân nhắc một lúc rồi mở miệng.
“A tỷ, nếu chứng thực được Tiêu Sơn không phải người tốt, tỷ sẽ quyết định thế nào?”
Trong mắt a tỷ lóe lên vẻ kiên định và quyết tuyệt.
“Tất nhiên là có thù báo thù, có oán báo oán.”
Như vậy thì ta yên tâm rồi.
A tỷ vẫn là người a tỷ mà ta kính yêu nhất.
“A tỷ, có lẽ Ninh Như Dục có thể giải đáp cho chúng ta một số nghi hoặc.”
“Ninh Như Dục?”
“Đúng.”
Ta giải thích cho a tỷ nghe những phản ứng bất ổn của nàng trong thời gian gần đây.
Tỷ ấy tức giận đến mức hai mắt đỏ vằn.
“Làm gì có cái đạo lý đó.”
“A tỷ đừng sợ, ta sẽ khiến bọn chúng phải trả giá.”
Ta ném Ninh Như Dục từ trong bình ngọc ra.
“Ta cho ngươi một cơ hội lập công chuộc tội.
Đem những gì ngươi biết khai ra hết cho chúng ta.”
Ninh Như Dục co rúm lại, im lặng phản kháng.
Ta cười lạnh nhạt.
“Có lẽ, Tiêu Dục Minh và Tiêu Dục Điềm sẽ rõ ràng hơn chăng?”
Nghe vậy, Ninh Như Dục dưới hình dáng linh hồn nhìn ta đầy oán độc.
Ta cũng chẳng màng. “Nói đi.”
“Nếu không, con của ngươi…”
Dưới sự bức bách, Ninh Như Dục cuối cùng cũng phải mở miệng.
Quan sát phản ứng của Ninh Như Dục.
Xem ra nàng ta hoàn toàn không biết con mình đã bị đánh tráo.
Nghe nàng ta kể xong, ta mới bàng hoàng nhận ra Tiêu Sơn cùng cả cái Tiêu gia này đúng là một lũ lừa gạt trắng trợn.
Ninh Như Dục là thê tử đã được nhập vào gia phả của Tiêu Sơn từ sớm, lại có một đôi nam nữ.
Nhưng vì Tiêu Sơn mang mệnh cách hình khắc lục thân, thiên sinh cô quả .
Nên chuyện cưới vợ sinh con không được công khai.
Ninh Như Dục sau khi vào cửa liền triền miên trên giường bệnh, đôi con cái cũng chịu cảnh số phận long đong lận đận.
Từng sự kiện từng cọc từng kiện đều chứng minh cho cái mệnh cách lục thân duyên bạc của hắn.
Vậy nên hắn cần có người đến để đỡ tai họa, cũng như hiến dâng khí vận.
Vì vậy chúng đã tìm đại sư tính toán ra mệnh cách trăm năm mới có một – tức là a tỷ Bạch Niểu Niểu của ta.
Nhưng cái loại mệnh cách bị Thiên đạo trừng phạt, gặp nhiều nhấp nhô này của hắn là Thiên phạt, không thể cưỡng ép đổi mệnh.
Chỉ khi đối phương tâm cam tình nguyện cống hiến, Tiêu Sơn mới có khả năng đổi mệnh.
Vậy nên bọn chúng mới nghĩ ra cái trò tổn đức như thuật thôn phệ.
Tiêu Sơn đối với a tỷ có thể nói là tận tâm tận lực, không tìm ra nửa điểm sai sót.
Nhưng đó chỉ là thông qua cơ thể a tỷ để đối xử với Ninh Như Dục mà thôi.
Chứ không phải đối với a tỷ ta.
Chỉ là.
Vẫn còn một chuyện chưa rõ ràng.
Đoạt lấy mệnh cách của a tỷ thì giải thích được.
Vậy tại sao lại phải treo tên hai người không liên quan vào gia phả?
Những gì Ninh Như Dục biết cũng chỉ là Tiêu gia cần hoán mệnh.
Nhưng thực tế lại phức tạp hơn nhiều.
Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi có lẽ căn bản không phải là Tiêu Dục Minh và Tiêu Dục Điềm thật.
Con của Tiêu Sơn rốt cuộc đang ở đâu?
Tiêu gia ngoài sáng thì đứng phe Tề Vương.
Nhưng thực chất lại đặt cược vào Ngũ hoàng tử.
Những chuyện này chỉ e Ninh Như Dục cũng chẳng hay biết.
Ta và a tỷ cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đi dạo phố nữa.
Cùng nhau trở về Tiêu phủ.
Từ xa đã nhìn thấy Tiêu Sơn đang đứng ngóng trông ở cổng.
Cho đến khi nhìn thấy a tỷ sau lưng ta, thần sắc lo lắng của hắn mới dịu xuống đôi chút.
Hừ, cái tên cẩu nam nhân này.
Coi giữ a tỷ ta kỹ lưỡng gắt gao quá nhỉ!
Lúc này nhìn lại tướng mạo Tiêu Sơn.
Khắc bạc quả ân, hình khắc lục thân, còn là cái đồ đoản mệnh tặc.
Để tránh đả thảo kinh xà, lúc trước ta đã bàn bạc với a tỷ, tỷ ấy vẫn cần phải giữ nguyên dáng vẻ cũ.
A tỷ vì bị kinh động hồn thể, vốn dĩ dạo này tình trạng cũng sẽ lúc tốt lúc xấu, cũng chẳng cần phải cố tình đóng kịch yếu ớt và mất trí nhớ làm gì.
16
A tỷ làm theo lời căn dặn của ta.
Sau khi về đến Tiêu gia liền bắt đầu gây khó dễ với Tiêu Sơn.
Tại Nhã Viện.
A tỷ tỏ vẻ vô cùng ủy khuất vuốt ve tay Tiêu Sơn.
“Phu quân, hôm nay ra ngoài, thiếp có nghe được một lời đồn đại.”
Tim Tiêu Sơn đập thịch một tiếng, ngoài mặt lại ra vẻ trấn định.
“Ồ, nói ta nghe thử xem.”
A tỷ lấy khăn tay lụa lau những giọt nước mắt không hề tồn tại.
“Bên ngoài đồn rằng chàng đã có một đôi con cái.”
Nghe vậy, sắc mặt Tiêu Sơn đột nhiên cứng đờ.
Hắn sững sờ trong thoáng chốc mới phản ứng lại được.
“Có phải là đang nói đến Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi không?”
A tỷ gật đầu.
“Còn không phải là Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi sao.
Bên ngoài đồn chúng là con cái do ngoại thất của chàng sinh ra.”
Nghe thấy là Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi.
Tiêu Sơn tức khắc bình tĩnh lại.
Hắn nắm chặt lấy tay a tỷ.
“Niểu Niểu đừng nghe những lời đồn thổi vô căn cứ bên ngoài.”
A tỷ chu môi tỏ vẻ không chịu.
“Đâu ra mà vô căn cứ chứ.
Người ta nói cứ như có mũi có mắt ấy.
Còn nói Minh ca nhi và chàng đúc ra từ cùng một khuôn kìa.”
Tiêu Sơn điểm nhẹ lên mũi a tỷ.
“Nàng đó, chính là nghĩ quá nhiều.
Thế này đi, ta có thể tích huyết nhận thân với bọn chúng.
Vài ngày nữa chúng ta sẽ mở từ đường tế tổ.
Nếu là con của ta, nàng muốn phạt ta thế nào cũng được.
Nếu không phải con của ta, vậy thì cứ viết vào gia phả, nhận làm con nuôi dưới danh nghĩa của nàng.”
A tỷ rũ mắt mỉm cười nhàn nhạt, khẽ giọng đáp ứng.
“Như vậy cũng tốt.”
Trong lúc chờ đợi Tiêu gia mở từ đường.
Tam sư huynh cũng đã bắt đầu trận quyết chiến cuối cùng trong cuộc chiến đoạt đích ở Hoàng cung.
Còn ta thì đang ra sức càn quét các trận pháp hấp thụ khí vận âm hiểm của Tiêu gia.
Mất đi lớp vỏ bọc khí vận, mọi thứ của Tiêu gia đều hiện nguyên hình chân thực.
Những oan hồn vô tội dưới hồ sen, những bộ hài cốt trắng xóa dưới gốc cây hoa anh đào, cùng với trận pháp trộm khí vận được lót bằng đầu người.
Quả thực là vô sở bất dụng kỳ cực .
Phúc trạch và khí vận của Tiêu gia tất cả đều là do đánh cắp mà có.
Người bị hại ngoài a tỷ ra, còn có hàng ngàn oan hồn vô tội khác.
Cái cô Ninh Như Dục kia cũng chỉ là vật hy sinh cho quyền mưu mà thôi.
Điểm khác biệt duy nhất chính là Tiêu Sơn thực sự yêu nàng ta.
Chỉ thương xót cho a tỷ ta ôm trọn một kiếp bi thương.
17
Ngày tế tổ của Tiêu gia.
Các tộc lão Tiêu gia đều có mặt.
Để dập tắt tin đồn, Tiêu Sơn còn đặc biệt mời cả bách tính bình thường đến chứng kiến.
Tiêu Sơn đứng trên tế đài tuyên bố nguyên do của buổi tế lễ hôm nay.
Hắn toàn trình luôn nắm chặt tay a tỷ, ra sức diễn vai một người phu quân tốt.
Dẫn a tỷ cùng hắn tiến hành tế bái.
Mượn tay một người có mệnh cách trăm năm khó gặp chủ động hiến tế tổ tiên hắn, dâng hiến khí vận của a tỷ.
Để tổ tiên Tiêu gia thu được nguyện lực, phù hộ Tiêu gia trường thịnh không suy.
Hừ! Bàn tính gõ thật vang vọng.
Nhưng cái Tiêu gia này cuối cùng cũng không gánh nổi sức mạnh công đức của Bạch gia đâu.
Nghi thức diễn ra được một nửa, Tiêu Sơn chắp tay nói với mọi người.
“Gần đây trong Kinh thành lời đồn tứ khởi, hôm nay Tiêu mỗ trước mặt mọi người xin tự chứng minh.
Ta và Minh ca nhi, Điềm tỷ nhi hoàn toàn không có quan hệ huyết thống, bọn chúng là con của biểu muội ta.
Xin mọi người cùng chứng kiến kết quả tích huyết nhận thân.
Ta sẽ nhận bọn chúng làm con thừa tự dưới danh nghĩa của mình.”
Nha hoàn theo lệnh dắt Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi lên phía trước.
Hai đứa nhỏ bị đè xuống chích máu vào hai cái bát.
Điềm tỷ nhi òa lên khóc nức nở.
Lúc này Ninh Như Dục trong Phược linh bình bắt đầu giãy giụa điên cuồng.
Ta thầm đe dọa.
“Thành thật chút đi, kịch hay còn ở phía sau.”
Dưới ánh mắt chứng kiến của bao người.
Tiêu Sơn rạch lòng bàn tay, lần lượt nhỏ máu vào hai chiếc bát.
Máu lan ra trong nước, nhưng hoàn toàn không dung hợp với nhau.
Ta nhếch môi cười nhạt.
Ninh Như Dục trong Phược linh bình giãy giụa ngày một kịch liệt.
Ta khẽ mỉm cười, ngón tay vạch một đường.
Linh hồn Ninh Như Dục lập tức bay ra ngoài, lao tới bóp cổ Tiêu Sơn.
Nhưng, hồn thể không có cách nào chạm vào thực thể.
Nàng ta rốt cuộc chỉ tốn công vô ích.
Cuối cùng mềm nhũn bất lực ngã sụp xuống đất.
Ta tiến lên đâm thêm một nhát dao chí mạng.
“Nữ nhân ngu xuẩn, con mình bị đánh tráo cũng không hay biết.
Ngươi cũng chỉ là một quân cờ, may áo cưới cho kẻ khác mà thôi.”
Ninh Như Dục ôm mặt kêu la thống khổ.
Tiếng quỷ khóc tru tréo liên hồi.
Đám đông dù không nhìn thấy Ninh Như Dục, nhưng cũng cảm thấy ớn lạnh sống lưng.
“Rất hận đúng không?
Ta có thể giúp ngươi.”
Ninh Như Dục không có phản ứng gì.
Cứ như một cái xác không hồn dưới dạng linh thể.
“Ta có thể giúp ngươi tìm lại con.”
Nghe vậy, Ninh Như Dục lập tức ngước mắt lên.
“Thật sao?”
“Đương nhiên là thật.”
Quả nhiên, con cái chính là nhược điểm của phụ nữ!
Thôi bỏ đi, đều là những kẻ đáng thương.
Tiêu Sơn trên đài đang đưa ra đề nghị nhận nuôi Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi.
Ta và a tỷ liếc mắt nhìn nhau, gật đầu.
Sau đó mang theo Ninh Như Dục đến biệt viện.