Hắn Đã Con Cái Song Toàn
Chương 5
18
Trước quan tài bằng ngọc.
Ninh Như Dục nhìn thấy thân xác của chính mình, hồn thể khẽ run rẩy.
Ta gật đầu với nàng ta.
Thi pháp để hồn thể nàng ta quay lại dung hợp với cơ thể.
Ngay lúc hồn thể và cơ thể nàng ta dung hợp lại, ta biến mất tại chỗ.
Một lát sau.
Bên ngoài phòng nổi lên một trận gió khác thường.
Lão đạo sĩ râu tóc bạc phơ như một bóng ma lao thẳng đến bên cỗ ngọc quan.
Lão cúi đầu định kiểm tra thân thể Ninh Như Dục.
Đúng lúc này, ta bất ngờ tập kích lão, Ninh Như Dục cũng lấy pháp khí ta giao cho nàng ném về phía lão giả.
Lão đạo nhất thời không cảnh giác, bị Phược Tiên Linh đánh trúng và giam giữ lại.
Lúc này Tam sư huynh từ ngoài cửa ung dung bước vào.
“Quốc sư, hôm nay sao không ở Trích Tinh Lâu, lại chạy đến cái chỗ này?”
Lão đạo ôm lấy vết thương đang ứa máu, vẻ mặt phẫn nộ.
“Duệ Vương, lão phu và ngươi xưa không thù nay không oán.
Cớ sao lại tính kế ta?”
Sắc mặt Tam sư huynh lập tức đen lại.
Khí áp toàn thân hạ thấp. “Không có thù oán?
Mối thù của mẫu hậu và Thái tử ca ca ta, lẽ nào không tính thêm một phần lên đầu ngươi?”
Não bộ lão đạo vận chuyển hết tốc lực.
“Không liên quan đến ta.”
“Hừ, không cho phép ngươi giảo biện.”
Nói xong, Tam sư huynh xông thẳng vào lão đạo trên mặt đất.
Lão đạo giơ tay phản kháng, nhưng làm sao cản nổi cơn thịnh nộ đang bùng phát của Tam sư huynh.
Ta cũng lao tới hỗ trợ, lão đạo rất nhanh đã bị khống chế.
Đám người do Tam sư huynh mang theo lần lượt ùa vào.
Lão đạo bị bọn họ áp giải về Kinh thành.
Ta và Ninh Như Dục đi theo.
Đến cổng Tiêu phủ, bọn họ thả chúng ta xuống.
Ta nhảy xuống xe ngựa, vẫy tay chào Tam sư huynh.
Tam sư huynh mỉm cười nhìn ta, trịnh trọng nói lời cảm tạ.
“Sư muội, đa tạ muội.
Mối thù của mẫu hậu và Thái tử ca ca ta, cuối cùng cũng được báo rồi.”
“Tiếng đa tạ này nghe xa lạ quá.
Chỉ bằng giao tình giữa hai ta, lên núi đao xuống biển lửa vì sư huynh cũng chẳng từ nan.”
Sự u sầu giữa hàng chân mày của Tam sư huynh tựa như nháy mắt đã giãn ra.
Huynh ấy nhìn ta với đôi mắt sáng lấp lánh.
“Sư muội đừng có gạt ta đấy nhé.”
Ta thề thốt chắc nịch: “Muội tuyệt đối không gạt huynh.”
19
Ta ngước mắt nhìn lên đại môn Tiêu phủ.
Phúc trạch của Tiêu phủ này đang dần dần tiêu tán.
Qua hôm nay, bầu trời của Tiêu phủ sắp sửa đổi thay rồi.
“Vào thôi!”
Ta và Ninh Như Dục chậm rãi bước vào Tiêu phủ.
A tỷ đã biết chuyện chúng ta sẽ quay về.
Nàng ra đón, vừa vặn chạm mặt chúng ta.
“Âm Âm, mọi việc thế nào rồi?”
Ta trao cho a tỷ một ánh mắt an tâm.
“Mọi việc thuận lợi.
Kẻ sử dụng bí thuật phía sau chính là Quốc sư.”
A tỷ gật đầu.
Chuyện này trước đó chúng ta cũng đã thảo luận rồi.
Cho nên việc bắt được Quốc sư, chúng ta chẳng có gì bất ngờ cả.
“Tiêu Sơn bây giờ đang ở đâu?”
“Vẫn còn ở từ đường.”
“Đi, đến lúc lật bài ngửa rồi.”
A tỷ gật đầu chào Ninh Như Dục.
Kéo tay ta đi về phía từ đường.
Trong từ đường, Tiêu Sơn đang nói chuyện cười nói vui vẻ với các tộc lão.
Đột nhiên nghe thấy tiếng mắng chửi đích danh.
“Tiêu Sơn, cái đồ súc sinh đạo mạo ngụy quân tử nhà ngươi.”
Lông mày Tiêu Sơn nhíu lại, vẻ mặt không vui.
“Là kẻ nào——?”
Đợi khi nhìn rõ người tới, giọng hắn bỗng im bặt.
Giây lát sau, hắn run rẩy chỉ tay vào Ninh Như Dục đang đứng phía trước.
“Nàng, nàng là ai?”
Ninh Như Dục cười lạnh.
“Biểu ca quả là quý nhân hay quên, đến cả ta mà cũng không nhận ra sao?”
Tiêu Sơn chấn kinh: “Như Dục?”
Ninh Như Dục hừ lạnh.
Tiêu Sơn hoảng hốt thất sắc, nhưng đồng thời lại xen lẫn chút kinh hỉ.
“Nàng thực sự là Như Dục?
Nàng, nàng…?”
Hắn chỉ vào thân thể Ninh Như Dục rồi đánh giá từ trên xuống dưới.
“Sao nào, tò mò vì sao ta lại sống lại đúng không?”
Ninh Như Dục tiến sát về phía Tiêu Sơn.
Tiêu Sơn sợ đến mức run lẩy bẩy, liên tục lùi bước.
Sau đó hắn phản ứng lại, hung ác trừng mắt nhìn a tỷ ta.
“Là cô.
Cái đồ tiện nhân nhà cô.”
Ta thấy hai tay đan vào nhau trước bụng của a tỷ khẽ run lên.
Ta thấy hơi đau lòng cho nàng.
Những năm qua Tiêu Sơn đóng kịch quá đạt.
Nếu không phải sự thật phơi bày rành rành trước mắt, chẳng ai có thể chấp nhận được sự thật này.
Tiêu Sơn như phát điên lao về phía a tỷ.
A tỷ hai mắt đẫm lệ, thẫn thờ nhìn kẻ đang lao tới mình.
Ta đang chuẩn bị ra tay.
Ninh Như Dục lại giành trước một bước tiến lên giáng cho Tiêu Sơn một cái tát.
“Bạch tiểu thư đã trêu chọc gì ngươi?
Người ta đang yên đang lành ở nhà, tai bay vạ gió ập đến, bị ngươi trộm mệnh cướp vận, ngươi lấy tư cách gì mà trách nàng ấy.”
Tiêu Sơn bị cái tát này đánh cho ngu người.
Hắn ôm mặt, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Như Dục?
Ta làm như vậy đều là vì nàng mà.”
Ninh Như Dục cười nhạt.
“Tiêu Sơn, đừng nói là vì ta.
Ngươi chẳng qua cũng chỉ vì bản thân ngươi, vì cái Tiêu gia này mà thôi.
Đừng có mang chậu phân nào cũng úp lên đầu ta.”
Tiêu Sơn không ngừng lắc đầu phủ nhận.
“Không.
Như Dục nàng phải tin ta.”
“Tin ngươi? Vậy tại sao ngươi lại đánh tráo con của ta? Con của ta đi đâu rồi?”
20
Ninh Như Dục khàn giọng chất vấn Tiêu Sơn.
Tiêu Sơn luống cuống giải thích.
“Con của chúng ta vẫn khỏe mạnh mà, chúng đang được nuôi dưỡng cực kỳ chu đáo trong phủ Ngũ hoàng tử.”
“Khỏe mạnh? Cụt tay gãy chân mà là khỏe mạnh sao?”
“Không thể nào, sao có thể cụt tay gãy chân được, Ngũ hoàng tử đã hứa sẽ chăm sóc chúng tử tế rồi mà.”
“Đồ ngu xuẩn, trả con lại cho ta.”
Ninh Như Dục kích động lao tới bóp cổ Tiêu Sơn.
“Trả Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi lại cho ta.”
Đúng lúc này, gã tiểu tư vội vã chạy vào.
“Thiếu gia, bên ngoài có người đưa đến hai đứa trẻ.
Nói, nói là tiểu thiếu gia và tiểu tiểu thư.”
Lời vừa dứt, những binh lính mặc áo giáp bước vào Nhã Viện.
Hai đứa trẻ cụt tay gãy chân bị hành hạ đến mức không ra hình người được đưa vào.
Gương mặt nhỏ nhắn kia giống hệt Tiêu Sơn như đúc từ một khuôn.
Ninh Như Dục lao tới ôm chầm lấy hai đứa bé, khóc rống lên thảm thiết.
“Những đứa con đáng thương của ta.
Hu hu hu hu hu…”
Còn Tiêu Sơn thì khiếp sợ đến mức chết sững.
“Ngũ hoàng tử, sao hắn dám?”
“Sao hắn dám?”
Ta cất tiếng châm biếm.
“Ngươi sẽ không cho rằng Ngũ hoàng tử thực sự mang con ruột của mình đưa đến Tiêu phủ chứ!”
Nực cười, một đời thông minh tính kế như Tiêu Sơn.
Lại đi tin rằng Ngũ hoàng tử sẽ mang đứa con kim tôn ngọc quý giao vào tay hắn để biểu thị thành ý.
Lại còn vọng tưởng lấy con cái ra để kiềm chế Ngũ hoàng tử.
Đúng là ngu không thể tả!
“Cũng chỉ là con của hạ nhân mà thôi.”
Tinh thần Tiêu Sơn có chút mất khống chế mà suy sụp.
Hắn cược toàn bộ Tiêu gia vào đó, tự cho rằng đã nắm thóp được Ngũ hoàng tử.
Kết quả lại thất bại thảm hại.
“Ta phải giết chết ngươi.”
Tiêu Sơn lao về phía ta.
Nhưng đã có người nhanh chân hơn cản hắn lại.
Ninh Như Dục xông tới chỗ Tiêu Sơn, túm lấy áo hắn mà đấm đá túi bụi.
“Ngươi trả con lại cho ta, trả con lại cho ta.”
Tiêu Sơn tuyệt nhiên không dám ho he một tiếng.
Chịu trận những cú đấm cú tát của Ninh Như Dục.
A tỷ đứng một bên, nhìn phu quân mình từng nhất mực yêu thương đang cấu xé lẫn nhau với một người đàn bà khác.
Chắc hẳn đau đớn như dao cứa!
Ta khẽ kéo tay áo a tỷ.
A tỷ trao cho ta một ánh mắt yên tâm.
Sau đó nhìn đám người đang đưa mắt nhìn nhau xung quanh.
“Hôm nay chư vị có mặt ở đây, xin hãy làm chứng giúp ta.
Bạch Niểu Niểu ta ngày hôm nay sẽ tự mình rời đi, từ nay về sau không còn bất cứ quan hệ gì với Tiêu gia nữa.”
Trong đám đông vang lên những tiếng nghi ngờ xì xào, nhìn a tỷ ta bằng ánh mắt không đồng tình.
Hừ, lũ ngu xuẩn.
A tỷ không có lỗi với Tiêu gia, là Tiêu gia phụ lòng a tỷ.
A tỷ phải đường đường chính chính rời khỏi Tiêu gia.
Ta ném cuốn gia phả Tiêu gia ra.
Lạnh lùng mở miệng.
“Tiêu gia đã làm những chuyện tày trời gì, các người tự mình xem đi!
Ta không nói nhiều lời nữa, ta sẽ đưa a tỷ của ta rời đi.
Từ nay trở đi, không còn can hệ gì với Tiêu gia.”
Nói xong, ta xoay người nhìn a tỷ.
“A tỷ, đi thôi!”
A tỷ mím môi nhìn Tiêu Sơn và Ninh Như Dục đang lăn lộn đánh nhau dưới đất một cái, rồi chậm rãi gật đầu.
“Đi thôi.”
Biến cố xảy ra chỉ trong tích tắc.
Tiêu Sơn bị Ninh Như Dục đè xuống đất nhìn thấy chúng ta định rời đi.
Liền bật dậy lao về phía ta.
“Tiện nhân.
Bạch Phạn Âm.
Ngươi dám tính kế ta.”
Ta phản ứng cực nhanh bồi cho hắn một cước.
Tiêu Sơn đau đớn ôm bụng, khóe miệng rỉ máu.
Hắn quay đầu lại, mới phát hiện mình đứng dậy quá gấp gáp nên va phải Ninh Như Dục.
Hắn vội vàng bò đến bên nàng ta.
“Ta xin lỗi, Như Dục.”
Ninh Như Dục nhìn hắn đầy oán hận, đưa tay bóp cổ hắn.
Hắn cũng chẳng hề màng tới, mặc cho Ninh Như Dục xả giận.
Ninh Như Dục không biết.
Để giữ cho thi thể của nàng không bị thối rữa.
Tiêu Sơn đã phải bỏ ra một trăm vạn lượng bạc trắng để đổi lấy một năm sử dụng quan tài hàn ngọc.
Hoặc giả như Tiêu Sơn có thể tàn nhẫn hơn.
Hắn có thể giải quyết luôn cả Ninh Như Dục và đôi con cái, thực sự cưới a tỷ ta.
Nhưng vì Ninh Như Dục, hắn đã chọn cách mạo hiểm.
Hắn đối với Ninh Như Dục đúng là có vài phần chân tình.
Nhưng điều này đối với a tỷ ta chẳng khác nào lăng trì xử tử.
Ta nhìn thấy vẻ mặt ảm đạm đau thương của a tỷ.
“A tỷ, hay là để đệ cho hắn biến mất nhé?”
Tên tra nam đã khiến a tỷ ta đau lòng.
Ta có một trăm lẻ một cách khiến hắn biến mất.
A tỷ lắc đầu.
“Không cần đâu.
Chết đi lại là một sự giải thoát.
Chỉ có để hắn tận mắt nhìn thấy bức tường cao do chính tay mình xây nên ầm ầm sụp đổ, không còn nhìn thấy chút tia sáng hy vọng nào, mới là hình phạt tốt nhất dành cho hắn.”
Ta đưa a tỷ rời đi.
Mang theo từng đường kim mũi chỉ mà a tỷ đã mang đến.
Tuyệt đối không để lại cho Tiêu phủ lấy một tia khí vận mót mảy nào.
Theo sự rời đi của chúng ta.
Động thiên phúc địa của Tiêu phủ cũng dần dần ảm đạm đi.
Khí vận tiêu tan.
Tiêu phủ bị lục soát ra hàng loạt bộ xương khô, toàn bộ người trong phủ đều bị tống vào ngục.
Ngũ hoàng tử mất đi trụ cột kinh tế.
Tề Vương mất đi Quốc sư.
Tam sư huynh giành thắng lợi trong cuộc chiến đoạt đích.
21
Mọi chuyện ở Kinh thành đã lắng xuống.
Sau khi Tam sư huynh đăng cơ, ta và a tỷ bèn cáo từ.
Lúc rời đi.
Ta giao lại cẩm nang mà sư phụ gửi gắm cho sư huynh.
Rồi lên xe ngựa, quay về Giang Nam.
Lúc đi đến cổng thành.
Một nam nhân quần áo rách rưới, đầu bù tóc rối chặn xe ngựa lại.
“Niểu Niểu, ta sai rồi, nàng tha thứ cho ta đi.”
Ta cau mày nhìn kẻ dở người dở quỷ Tiêu Sơn kia.
“Sư huynh sao lại thả hắn ra thế này?”
A tỷ vén rèm lên.
Trong mắt Tiêu Sơn xẹt qua một tia hy vọng.
A tỷ đánh giá hắn bằng ánh mắt ghét bỏ.
Lạnh nhạt nhả ra hai chữ.
“Xúi quẩy!”
Liền buông rèm xuống.
Cùng lúc đó, binh lính hô to.
“Bắt lấy tên tội phạm vượt ngục.”
Chẳng mấy chốc, Tiêu Sơn đã bị bắt lại.
Chúng ta không thèm quay đầu lại mà ra khỏi cổng thành.
Trên đường đi, ta lôi chiếc khăn lụa ra, chỉ vào bông hoa sen tịnh đế kia.
“A tỷ, thêu nốt cho xong đi!”
“Bông hoa mẫu đơn này trông cũng đẹp phết đấy!”
Cái gì? Ta hoảng sợ trợn tròn hai mắt.
A tỷ bịt miệng cười trộm.
Nhìn bộ dạng giảo hoạt của nàng, ta lập tức thở phào nhẹ nhõm.
“A tỷ dọa ta.”
Sau khi rời khỏi Tiêu gia, a tỷ vốn trầm ổn nội liễm nay lại có thêm vài phần kiều diễm hoạt bát, sống cũng phóng khoáng tự do hơn.
Nhìn khuôn mặt tràn ngập phúc trạch của a tỷ.
Trong lòng ta vô cùng vui vẻ.
Bất giác đưa tay ra muốn ôm a tỷ.
A tỷ chìa một tay ra cản ta lại.
“Muội nặng lắm đấy!”
Ta mở to hai mắt, vẻ mặt tủi thân tột độ.
“A tỷ không thương ta nữa rồi.”
A tỷ cười dịu dàng, kéo tay ta áp lên bụng nàng.
“Ý tỷ là sao?”
Trên mặt nàng nở nụ cười hạnh phúc rạng ngời.
“Ta có thai rồi, là thai đôi.”
Lúc này ta mới triệt để ngây người, cẩn thận quan sát một hồi.
Quả nhiên là vậy, ta phát ra tiếng hét mừng rỡ như điên.
“Là bé gái sao?”
A tỷ lắc đầu.
“Không biết nữa.
Nhưng theo thông lệ Bạch gia chúng ta thường sinh con gái.
Nghĩ tới cũng chắc là nữ nhi thôi.”
Trong đầu ta tưởng tượng ra hình ảnh hai đứa bé gái hồng hào bụ bẫm.
“Bé gái là tốt nhất.
Giống như ta và a tỷ vậy, tịnh đế liên chi.”
A tỷ sủng nịnh xoa đầu ta.
“Ừm.
Tịnh đế liên chi!”
Một đường rộn rã tiếng cười nói.
…
Còn ở nơi Kinh thành ngày một xa xăm kia.
Sư huynh cầm bức thư của sư phụ trên tay.
“Đông Phương Duệ thân khải!”
Hốc mắt hoe đỏ.
“Đồ nhi Duệ nhi.
Văn năng đề bút an thiên hạ, võ năng thượng mã định càn khôn!
Vạn lần không được tự ti!
Đạo làm vua, giữ tấm lòng Bồ Tát, ra tay sấm sét bạo tàn, thấu hiểu thuật đế vương.
Dốc lòng trị quốc, vững bước tiến xa.
Thiên hạ thái bình, sắp tới gần kề!”
Về sau, mỗi khi sư huynh gặp phải nan đề, đều mở cẩm nang sư phụ trao tặng ra để tự kiểm lại bản thân.
Huynh ấy luôn cẩn tuân theo lời dạy của sư phụ, từng bước một, chân đạp đất thực, trở thành một bậc minh quân.
Nghênh đón thái bình thịnh thế, vạn bang lai triều!
(Đã hoàn thành)
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎