Hắn Đã Con Cái Song Toàn
Chương 3
Đúng là, tức chết đi được mà!
Hóa ra ta mới là kẻ múa rìu qua mắt thợ?
A tỷ đứng sau lưng ta, áy náy nói với Tam sư huynh.
“Tiểu muội không hiểu chuyện, mong điện hạ hải lượng bao dung.”
Tam sư huynh cười hờ hững không bận tâm.
“Không sao.”
“Hừ!”
“Sư muội ngoan, đừng giận mà.
Sư huynh có nỗi khổ tâm, muội tha thứ cho sư huynh đi!”
Ta nhìn sợi tóc trên tay, lại nhìn nam tử khí độ bất phàm trước mặt.
Đảo tròn con ngươi.
Đây chẳng phải là sức lao động dâng tới tận cửa hay sao?
“Tha thứ thì cũng không phải là không được.”
Tam sư huynh nhìn ta với ánh mắt long lanh đầy mong đợi.
Ta cũng không vòng vo.
“Đưa muội vào Hoàng cung.”
Nghe vậy, mày Tam sư huynh lập tức nhíu lại.
“Chuyện này, e là có chút khó xử.”
“Âm Âm, đừng làm khó điện hạ.
Người thường không có thánh chỉ triệu kiến thì không thể tùy tiện ra vào Hoàng cung được.”
A tỷ bước lên giải vây cho Tam sư huynh.
Tam sư huynh nhìn ta bằng ánh mắt ôn nhu.
“Sư muội đổi sang việc khác nằm trong khả năng của sư huynh được không?”
Được thôi! Ta gật đầu, xòe tay ra.
Tam sư huynh nghi hoặc.
“Sợi tóc.
Đây là ý gì?”
Ta mỉm cười: “Tìm phụ thân mẫu thân của đứa trẻ này.”
10
Tại Tiêu phủ.
Sau khi dùng bữa tối, ta trở về khách viện.
Không lâu sau liền nhận được hạc giấy của sư huynh.
Con hạc nhảy lên tay ta.
Bên trên viết “Sư muội đích thân mở.”
Ta mở tờ giấy ra.
“Sư muội, phụ mẫu ruột của sợi tóc đó đã tìm được rồi.
Là con của một quản sự bên cạnh Ngũ hoàng tử.”
Con của một tên quản sự?
Kết quả này quả thực nằm ngoài dự đoán.
Tiêu Sơn có biết mình đang nuôi con của quản sự nhà người khác không?
Vậy Ninh Như Dục có biết không?
Ta châm lửa đốt tờ giấy.
Lập tức thay dạ hành y, phóng về hướng biệt viện của Tiêu gia ở ngoại ô kinh thành.
Đi đến ngoài cổng thành.
Nghe thấy phía sau có không ít động tĩnh.
Ta bất động thanh sắc tiến về phía trước, lúc đi ngang qua một khu rừng rậm liền lách mình trốn vào trong.
Sau đó ta nhìn thấy mười mấy tên hắc y nhân tay cầm đại đao đang sục sạo tìm kiếm bóng dáng ta khắp nơi.
Một lát sau, lại có một nhóm người khác cưỡi ngựa cao lớn phóng về phía bên này.
Ta cẩn thận nhìn kẻ dẫn đầu.
Thế mà lại là Tam sư huynh?
Chỉ thấy nhân mã do Tam sư huynh dẫn đến rất nhanh đã lao vào ẩu đả với đám hắc y nhân.
Kẻ nào kẻ nấy xuất thủ dứt khoát lưu loát, đao hạ đầu rơi, máu tươi tung tóe.
Rất nhanh toàn bộ đám hắc y nhân đã bị khống chế.
“Ra ngoài đi, sư muội.”
Ta sượng sùng bước đến trước mặt Tam sư huynh.
“Sư huynh, sao huynh lại ở đây?”
“Ta lo muội gặp nguy hiểm, định cử vài ám vệ đến bảo vệ muội.
Kết quả bọn họ quay lại bẩm báo là muội không có trong phòng.”
Ta gật đầu.
“Đa tạ sư huynh.
Nhưng mà đám người này là ai?
Tại sao lại bám theo muội?”
Tam sư huynh lau sạch vết máu trên đao.
Rồi quay sang nhìn ta, sắc mặt do dự.
Tam sư huynh từ khi nào lại trở nên lề mề nhăn nhó thế này.
“Sư huynh muốn nói gì, cứ nói thẳng không sao.”
Huynh ấy cân nhắc một chút.
“Sư muội, phụ hoàng ta bệnh nặng.”
Ta chớp chớp mắt, rồi sao nữa?
Tam sư huynh hít sâu một hơi, ngưng trọng nhìn ta.
Trực tiếp hỏi: “Sư muội, Bạch gia đã chọn phe chưa?”
Nghe vậy, lông mày ta khẽ động, bắt đầu chìm vào suy tư.
A tỷ đã kể cho ta nghe đại khái về cục diện trong kinh thành.
Tam sư huynh là đích thứ tử của Tiên hoàng hậu, được phong làm Duệ Vương.
Năm đó sư huynh gấp gáp hồi kinh, là bởi vì đương triều Thái tử, cũng chính là đích trưởng tử của Tiên hoàng hậu – thân ca ca của Tam sư huynh bị hãm hại.
Tiên hoàng hậu uất ức mà chết bệnh.
Kế hậu đang tại vị hiện giờ, dưới gối có sinh hạ Ngũ hoàng tử.
Tam sư huynh và Ngũ hoàng tử, cùng với Tề Vương – con trai của Đức Quý phi, đều là những ứng cử viên nặng ký cho ngôi vị Thái tử.
Hoàng đế triền miên trên giường bệnh đã lâu, cuộc chiến đoạt đích ngày càng trở nên gay gắt.
Tam sư huynh mất đi mẫu hậu và đại ca, bước đi giữa chốn thâm cung giống như bước trên lớp băng mỏng.
Nếu ta là kẻ cô gia quả nhân, nhất định sẽ đứng về phe Tam sư huynh.
Lên núi đao xuống biển lửa cũng phải liều mạng thay Tam sư huynh một phen.
Nhưng hiện tại sau lưng ta là toàn bộ tộc nhân Bạch thị.
Nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn .
Cuộc chiến đoạt đích chỉ cần sai một ly, chính là trọng tội tịch thu gia sản, tru di diệt tộc.
Bạch gia ta trước nay luôn giữ thế trung lập, chẳng qua cũng chỉ muốn được sống yên ổn, toàn vẹn thân mình.
Nên ta không dám đánh cược, cũng không dám hứa hẹn.
Kết cục đó, ta gánh vác không nổi.
Trong lòng ta xẹt qua một tia bi thương.
“Xin lỗi sư huynh, Bạch gia không chọn phe.”
Trong mắt Tam sư huynh lóe lên vẻ thất vọng.
Nhưng huynh ấy rất nhanh đã khôi phục vẻ trấn định, trên mặt có chút lo âu.
“Sư muội, e là Bạch gia không thể chỉ lo cho thân mình được nữa rồi.
Các muội đã bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt này rồi.
Trận ám sát ngày hôm nay chính là minh chứng rõ ràng nhất.”
Ta không hiểu: “Sư huynh có ý gì?”
Lúc này, hộ vệ bên cạnh Tam sư huynh bước đến cạnh huynh ấy.
Trình lên một lệnh bài. “Chủ tử, là Thanh Vân bang.”
Thanh Vân bang là tổ chức sát thủ lớn nhất Đại Chu.
Tam sư huynh nhìn ta.
“Đông gia đứng sau Thanh Vân bang chính là nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu.”
Ta mím môi, trầm tư suy nghĩ.
Nhà mẹ đẻ Hoàng hậu, tức là phe Ngũ hoàng tử.
Muốn giết ta?
Làm lộ liễu đến vậy sao?
“Sư muội vốn thông tuệ, nhất định có thể suy nghĩ thấu đáo nguyên do trong đó.”
Trước khoan hãy nói ai muốn giết ta.
Chỉ nhìn xem sau khi giết ta thì ai sẽ là người đắc lợi?
Bạch gia chỉ có ta và a tỷ.
Nếu không có ta, vậy Bạch gia chỉ còn lại a tỷ là đứa con gái duy nhất.
Liên tưởng lại trạng thái hiện tại của a tỷ.
Đối với Tiêu Sơn muốn gì được nấy, ngoan ngoãn phục tùng.
Ta nháy mắt liền minh bạch mấu chốt bên trong.
Bỗng chốc ngước lên nhìn sư huynh.
“Tiêu gia đã đứng về phe Ngũ hoàng tử?”
Tam sư huynh trịnh trọng gật đầu: “Đúng vậy.”
Chẳng lẽ là do lần đó ta nói muốn kén rể, cắt đứt ý niệm Tiêu gia muốn thông qua ta để nhòm ngó gia sản Bạch gia?
Cho nên, dứt khoát giết ta luôn?
Rồi lại dùng a tỷ để khống chế Bạch gia?
Thế nhưng, a tỷ nói tháng trước Tiêu gia đã quyên góp một trăm vạn lượng bạc trắng cho Hộ bộ để cứu trợ thiên tai.
Mà Hộ bộ Thị lang đương nhiệm lại là người của phe Tề Vương và Đức Quý phi.
Ta thầm kinh hãi trong lòng.
Tiêu gia này thật sự không hiện núi không lộ nước, bày ra một ván cờ lớn sau lưng mọi người.
Đáng hận là a tỷ vẫn còn kẹt trong hang sói.
Ta phải kéo a tỷ ra khỏi vòng xoáy này.
Tam sư huynh kéo dòng suy tư của ta quay lại.
“Chi bằng chúng ta đến biệt viện của Tiêu gia xem thử trước?”
Ta khẽ gật đầu.
Ta cũng có ý đó, đi xem trước một chuyến, xem vị Ninh Như Dục này có thể cung cấp thêm manh mối gì không.
11
Biệt viện Tiêu gia.
Không có nha hoàn hay tiểu tư canh gác ban đêm.
Xung quanh tĩnh mịch không một tiếng động.
Chỉ có một gian sương phòng đang hắt ra ánh sáng leo lét.
Đẩy cửa phòng ra, một cỗ âm khí ập thẳng vào mặt.
Bên trong căn phòng chẳng có gì cả.
Chỉ có một cỗ quan tài, bên cạnh đặt một ngọn đèn dầu đang tỏa ra ánh sáng nhợt nhạt.
Ta và Tam sư huynh liếc nhìn nhau.
Đi thẳng về phía cỗ quan tài đó.
Thế mà lại là quan tài bằng hàn ngọc ngàn năm, có công hiệu giữ cho thi thể không bị thối rữa.
Đẩy nắp quan tài ra, lộ ra bên trong là một người phụ nữ đang nằm với tư thế an tường.
Ta lẩm bẩm thành tiếng:
“Lẽ nào đây chính là Ninh Như Dục?”
Tam sư huynh nói:
“Chính là nàng ta.”
Giờ phút này ta cảm thấy lạnh toát cả sống lưng.
Ninh Như Dục đã chết được ghi trong gia phả Tiêu gia.
Còn a tỷ ta, một người sống sờ sờ, lại trở thành kẻ thế mạng không danh không phận.
Trong hồ lô của Tiêu gia này rốt cuộc bán thứ thuốc gì?
Ta cẩn thận nhìn Ninh Như Dục, chẳng giống hai đứa trẻ kia chút nào.
Xem ra thực sự không phải là con của Ninh Như Dục.
Khi ta quan sát tướng mạo để bói toán, chợt bàng hoàng ngẩng đầu.
Sư huynh cũng đã phát hiện ra điểm bất thường.
Chúng ta không hẹn mà cùng chạm mắt nhau, đồng thanh nói:
“Nàng ta chưa chết.”
“Nàng ta không có hồn phách.”
Đèn dầu hộ pháp, sinh hồn ly thể, âm mưu hoành sinh.
Hồn phách của nàng ta đi đâu mất rồi?
Sư huynh bỗng nghĩ tới điều gì đó.
“Sau lưng chúng có cao nhân.
Nơi này không nên ở lâu, chúng ta rút trước đã.”
“Được.”
Chúng ta rời đi chưa tới nửa khắc.
Một lão đạo sĩ râu tóc bạc phơ xuất hiện trong phòng.
Lão nhíu mày đi vòng quanh kiểm tra một lượt, xác định không có vấn đề gì mới yên tâm rời đi.
Ta và sư huynh đi trên con đường từ biệt viện trở về Kinh thành.
“Sư huynh, huynh nói xem, một người có thể đột nhiên thay đổi tính cách lớn đến vậy không?”
“Muội đang nói đến a tỷ của muội?”
Ta trợn tròn hai mắt, không khỏi cảm thán.
“Kẻ hiểu ta, chỉ có sư huynh!”
“Sau khi về kinh, ta đã đặc biệt phái người thu thập thông tin về muội, biết được a tỷ muội gả vào Tiêu gia.
Lúc họ thành thân, ta cũng có mặt.
Chỉ là…”
Ta vội vàng gặng hỏi: “Chỉ là sao?”
Sư huynh nói huynh ấy phát hiện a tỷ của ba năm trước và hiện tại có chút không giống nhau.
Ta liền đem mọi chuyện kể hết cho huynh ấy nghe.
Những thay đổi dạo gần đây của a tỷ, đôi lúc mất trí nhớ và việc thiên lôi sai đâu đánh đó với Tiêu Sơn.
A tỷ ta trước kia cũng là một nữ tử có tư tưởng, có chủ kiến.
Hiện giờ cứ như biến thành một người khác vậy.
Sư huynh dường như đã nghĩ ra điều gì, đột nhiên bừng tỉnh, huynh ấy nhìn ta.
“Sư muội đã từng nghe qua Thôn phệ chi thuật chưa?”
Thôn phệ chi thuật!
Ta từng nhìn thấy trên một cuốn sách cổ trước đây.
Thuật này chủ yếu dùng để hoán mệnh cho con người.
Chuyển đổi linh hồn của kẻ đoản mệnh sang thân xác của người có phúc mệnh.
Lặng yên không một tiếng động thay lõi linh hồn, cướp đoạt khí vận của người khác.
Loại tà thuật này cực kỳ âm độc, danh môn chính phái đều coi là rắn rết, thế nên chưa từng được lưu truyền rộng rãi.
Chẳng lẽ có kẻ đã lén lút luyện thành tà thuật này?
Ta cụp mắt, chìm vào suy tư.
“Lẽ nào…”
Sự bất bình thường của a tỷ, linh hồn biến mất của Ninh Như Dục, và cả vụ ám sát nhắm vào ta.
Ta chợt nhận ra mấu chốt trong đó, phẫn nộ khôn cùng.
“Bọn chúng muốn thông qua việc khống chế a tỷ để thâu tóm và chiếm đoạt tài phú của Bạch gia.
Và a tỷ này, là a tỷ đã bị Ninh Như Dục thay thế.”
“Đúng thế.
Sư muội, cái này tặng cho muội.”
Tam sư huynh lấy từ trong ống tay áo ra một chiếc bình ngọc đưa cho ta.
Phược linh bình ?
Đồng tử ta co rụt lại, nhận lấy Phược linh bình, giơ ngón tay cái lên khen ngợi sư huynh.
Hoàng tử đúng là Hoàng tử, trong tay có quá nhiều bảo bối.
Đột nhiên, ngón tay ta khẽ động.
“Có tình huống.
Sư huynh, muội phải quay về gấp.”
“Được.”
12
Ta vội vã chạy về khách viện Tiêu gia.
Tiêu Sơn đã dẫn người xông vào.
Hạc giấy bắt chước giọng nói của ta, cự tuyệt không cho Tiêu Sơn bước vào phòng.
“Tỷ phu, ta đã ngủ rồi.”
“Âm Âm, hôm nay trong phủ có thích khách, e là tặc nhân đã lẻn vào phòng của muội.
Để tỷ phu kiểm tra một chút, đảm bảo an toàn cho muội.”
“Nhưng ta đã ngủ rồi.”
Tiêu Sơn đứng ngoài cửa, thấy ta không mở cửa.
Hắn đưa mắt ra hiệu cho đám tiểu tư.
Lập tức có mấy gã tráng hán tiến lên, chuẩn bị phá cửa xông vào.
Thấy vậy, ta lập tức mở tung cửa.
Đồng thời, lùi người về phía sau.
Đám người ngoài cửa thi nhau ngã nhào vào trong.
Ta cười lạnh lùng ngoài mặt nhìn Tiêu Sơn.
Đây là truy sát không thành, nên định đến màn “rùa trong rọ” sao?
“Tỷ phu, thế này là có ý gì?”
Tiêu Sơn thu hồi vẻ u ám trên mặt, cười ôn hòa giải thích.
“Âm Âm, tỷ phu chỉ là lo lắng cho sự an nguy của muội.”
“Vậy tỷ phu cứ khám xét xem có tặc nhân nào không.”
“Được.”
Tiêu Sơn ra vẻ giả mù sa mưa, dẫn người lục soát một vòng quanh phòng ta.
“Thiếu gia, không có.”
“Thiếu gia, không có.”
“…”
Đám tiểu tư lần lượt báo cáo với Tiêu Sơn.
Tiêu Sơn quay sang nhìn ta, mang vẻ áy náy.
“Âm Âm, làm phiền muội rồi.”
“Tỷ phu khám xét cho kỹ vào, đừng bỏ sót góc nào.”
“Không có, không có, tỷ phu rời đi ngay đây.”
Nói xong, Tiêu Sơn dẫn theo đám người đông nghịt rời khỏi phòng ta.
Đợi cổng viện đóng lại, sư huynh từ trong bóng tối bước ra.
“Sư muội, muội đang rất nguy hiểm.
Muội bây giờ chính là cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt của bọn chúng.”
Nhìn về hướng Tiêu Sơn rời đi, ta lạnh lùng mở miệng:
“Hừ, binh đến tướng chắn, nước đến đất ngăn.”
Ta đi thẳng tới giường ngủ.
Nhấc gối lên, bên dưới rõ ràng đang giấu một con búp bê bằng vải.
“Chút tài mọn.”
“Đừng động vào.”
Tam sư huynh ngăn lại động tác định cầm con búp bê của ta.
Ta không hiểu ra sao.
Chỉ thấy Tam sư huynh thả một con hạc giấy ra.
Khoảnh khắc hạc giấy chạm vào con búp bê, từ bên trong con búp bê đột nhiên chui ra một con bọ màu đen lúc nhúc, lao nhanh về phía hạc giấy.
Ta sợ hãi biến sắc.
“Tuyệt mệnh cổ.”
Tam sư huynh gật đầu.
“Tiêu phủ này không an toàn, muội theo ta đi thôi, sư muội.”
Ta lắc đầu: “Không, ở đâu cũng chẳng an toàn.”
Kế này không thành liền sinh kế khác.
Đây là rắp tâm muốn lấy mạng ta.
Bạch gia ta không chọn phe, cũng chẳng thoát khỏi vòng xoáy này.
Vậy chi bằng ta sẽ khiến vũng nước đục này càng thêm vẩn đục hơn nữa.
“Sư huynh, muội nguyện ý trợ giúp huynh.”
Tam sư huynh nghe ta nói xong, đôi mắt tức thì sáng rực lên.
Huynh ấy chắp tay tạ ơn.
“Nếu đã vậy, đa tạ sư muội.”
“Muội sẽ viết ngay một bức thư gửi cho gia phụ.
Ngoài ra, còn một chuyện muốn nhờ sư huynh giúp đỡ.”
Ta đưa tay ra, xòe lòng bàn tay.
Bên trên đang nằm chỏng chơ một lọn tóc.
Đây là thứ ban nãy nhân lúc Tiêu Sơn không để ý ta tiện tay giật được.
“Tiêu Sơn có hai đứa con, nhờ sư huynh giúp ta tìm chúng.”
Tơ duyên máu mủ chỉ điểm, vị trí lại ở trong Hoàng cung.
13
Sau vụ ám sát đêm đó, Tiêu Sơn ngày càng càn rỡ.
Mấy ngày nay ta không biết đã giải quyết bao nhiêu vụ minh thương ám tiễn.
Hắn canh chừng a tỷ cũng ngày càng gắt gao.
Không để cho ta có lấy một chút cơ hội ở riêng với a tỷ.