Độc Phụ Chấn Hầu Phủ
Chương 2
“Hiện giờ sủng phi được bệ hạ yêu quý nhất chính là khuê mật năm xưa của ta.”
“Ngươi thử xem bệ hạ có truy cứu chuyện ta thay gả hay không?”
“Chuyện này có nói toạc ra thì cũng chỉ là ta sốt ruột lấy chồng, ghen tị vì cháu gái mình được gả vào Hầu phủ làm Hầu phu nhân, nên mới tự ý thay gả.”
“Ngươi thật sự cho rằng Từ gia sẽ vì thế mà bị liên lụy sao?”
“Nhưng nếu ngươi dám trả hàng ta…”
“Ngươi có tin cha mẹ ta sẽ liều mạng với ngươi không?”
03
Ta là đứa con gái mà cha mẹ sinh được lúc tuổi đã xế chiều.
Từ nhỏ đã được họ cưng chiều hết mực, nuông chiều vô độ.
Cho nên, dù ta liên tiếp hủy hai mối hôn sự, tự tay hủy sạch thanh danh của mình, họ vẫn lựa chọn bao dung, để ta vui vẻ ở nhà làm một cô nương già.
Nếu hắn động đến cháu gái ta, cha mẹ còn phải nghĩ đến mấy đứa cháu gái khác, nghĩ đến những đứa con cháu trong nhà.
Nhưng nếu hắn dám động đến ta.
Cha mẹ nhất định sẽ liều mạng với hắn.
Hầu phủ Vĩnh Xương đúng là quyền quý thật đấy.
Nhưng Từ gia ta cũng đâu phải hạng dễ bắt nạt!
Vĩnh Xương Hầu nghe vậy, ánh mắt độc địa như tẩm đầy kịch độc.
Thế nhưng hắn vẫn cố nhịn, không động thủ với ta.
Chỉ quay sang đỡ ái thiếp và con thứ, ba người cùng nhau rời đi.
Tỳ nữ thân cận hỏi ta:
“Phu nhân cứ vậy mà tha cho mẹ con con tiện nhân ấy sao?”
Ta cười lạnh:
“Dĩ nhiên là không.”
“Cứ chờ xem.”
“Xem ta thu thập bọn chúng thế nào.”
Đêm tân hôn, tân lang lại ngủ trong phòng thiếp thất.
Đó là cái tát vô cùng nặng nề dành cho ta.
Thế nhưng trên dưới Hầu phủ, chẳng một ai dám coi thường ta.
Ngay cả mẹ con kia cũng co đầu rút cổ trong viện của mình, chẳng dám ló mặt ra.
Những ngày của ta coi như cũng tạm ổn.
Nhưng ta gả vào đây.
Không phải chỉ để sống tạm ổn.
Đặc biệt là…
“Sao băng lại ít thế này?”
Sắp sang tháng Bảy.
Tiết trời đã nóng như thiêu như đốt.
Vậy mà mỗi ngày đám hạ nhân chỉ đưa tới có đúng một chậu băng.
Làm ta khổ sở vô cùng.
Nóng đến mức bực bội, tâm phiền ý loạn.
Quạt đến mỏi cả tay cũng chẳng ăn thua.
Tên quản sự cúi đầu khom lưng, lắp bắp mãi mà chẳng nói nên lời.
Ngược lại, tỳ nữ thân cận thẳng thắn nói:
“Phu nhân e là còn chưa biết.”
“Hầu gia thương xót Trân di nương và Đại công tử, nên toàn bộ số băng trong phủ đều ưu tiên chuyển đến chỗ hai mẹ con họ.”
“Phu nhân đã lập được uy, nên mới được chia cho một chậu băng.”
“Còn vị phu nhân trước… cũng mất đúng vào tháng Bảy.”
“Đến khi thi thể bốc mùi cũng chẳng có nổi một chậu băng.”
Tên quản sự nghe vậy sợ đến mức liên tục dập đầu:
“Xin phu nhân bớt giận.”
“Xin phu nhân bớt giận.”
“Đều là lệnh của Hầu gia…”
Cũng chẳng trách hắn sợ ta như vậy.
Mấy ngày qua, tuy ta chưa nắm quyền quản gia.
Không thể khống chế bọn họ.
Nhưng tính khí ta vốn nóng nảy.
Kẻ nào dám chậm trễ với ta, vải vóc không đưa loại tốt nhất, phòng bếp không nấu món ta thích, đều bị ta đánh cho sống dở chết dở rồi ném thẳng ra khỏi phủ.
Vĩnh Xương Hầu tuy ghét ta, cũng thương đám tâm phúc ấy.
Nhưng hắn lại không muốn vì mấy tên nô tài mà tranh chấp với ta.
Bởi chỉ cần ta chịu chút uất ức.
Cha mẹ ta sẽ lập tức dẫn theo cả một đám người kéo tới Hầu phủ làm ầm lên.
Đám nô tài ấy tự nhiên chẳng dám lơ là với ta.
Thế nhưng lần này.
Ta không nổi giận.
Chỉ cười lạnh một tiếng.
“Hầu gia đâu?”
Tên quản sự ngơ ngác đáp:
“Hầu gia đã lên triều rồi.”
Người không có ở đây.
Càng đỡ phiền.
Thế là ta thản nhiên nói:
“Nếu hai mẹ con kia sợ nóng đến vậy…”
“Còn mặc quần áo làm gì?”
“Người đâu.”
“Lột sạch quần áo hai mẹ con chúng, treo lên cây cho hứng gió.”
Tên quản sự nghe xong, lập tức dập đầu đến tóe máu.
“Không được đâu, phu nhân.”
“Phu nhân…”
Ta đá thẳng một cước, đạp hắn ngã lăn xuống đất rồi cười lạnh:
“Lão nương còn không biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm sao?”
“Một con tiện tỳ, một đứa con thứ.”
“Đừng nói là lột sạch treo lên.”
“Dù ta có đánh c/h/ế/t bọn chúng…”
“Vĩnh Xương Hầu thì làm gì được ta?”
Nói khó nghe một chút.
Ai bảo bản thân Vĩnh Xương Hầu cũng chẳng sạch sẽ?
Trước kia hắn có thể dung túng thiếp thất ngược đãi chính thất đến c/h/ế/t.
Giờ ta là Hầu phu nhân.
Đánh c/h/ế/t một thiếp thất thì đã sao?
Hắn đương nhiên có thể truy cứu “tội” của ta.
Nhưng Từ gia cũng có thể truy cứu những chuyện bẩn thỉu trước đây của hắn.
Cùng lắm thì cá c/h/ế/t lưới rách.
Đừng hòng có ai khiến ta phải nuốt cục tức này.
“Còn không mau lôi hai mẹ con kia tới đây.”
Người bên cạnh ta lập tức ùa ra ngoài.
Ai nấy đều quyết phen này phải cho hai mẹ con tiện nhân ấy một bài học.
Không ngờ.
Vĩnh Xương Hầu lại vội vàng chạy về.
Trong tay còn cầm một đạo thánh chỉ.
“Hoàng thượng đã chuẩn tấu cho ta hưu bỏ mụ đàn bà độc ác như ngươi.”
“Cút.”
“Cút ngay khỏi Hầu phủ cho ta.”
Trân di nương vui mừng đến phát khóc.
“Hầu gia…”
Nàng ta định lao vào lòng Vĩnh Xương Hầu, kể lể mọi nỗi oan ức.
Nhưng ta đã túm lấy nàng ta, giáng thẳng một bạt tai xuống mặt.
Đánh đến mức máu mũi chảy ròng ròng.
“Trước kia chính ngươi chủ động cầu cưới nữ nhi Từ gia.”
“Giờ lại muốn hưu nữ nhi Từ gia.”
“Các ngươi coi nữ nhi Từ gia là thứ để thích gọi thì gọi, thích đuổi thì đuổi sao?”
“Hưu ta?”
“Nằm mơ!”
04
“Từ Như Ý, thánh chỉ của bệ hạ mà ngươi cũng dám chống?”
“Đó là tội tru di cửu tộc…”
Ta lại vung cây roi lên, từng bước áp sát, chẳng chịu nhường nửa bước.
“Bớt chụp mũ lên đầu lão nương.”
“Thánh chỉ của bệ hạ từ trước đến nay đều do thái giám thân tín bên cạnh người tuyên đọc.”
“Dù đây có thật là thánh chỉ…”
“Ai biết bên trong có phải là ý chỉ hưu thê hay không?”
“Biết đâu chỉ là ngươi mượn cơ hội bịa đặt bừa bãi?”
Vĩnh Xương Hầu tức đến mặt mày xanh mét, giậm chân quát lớn:
“Giả truyền thánh chỉ? Ta có chán sống đâu mà dám làm chuyện ấy…”
Ta mặc kệ hắn nói gì.
Cứ thế đánh cả hắn lẫn hai mẹ con thiếp thất được sủng ái một trận ra trò.
Đợi đến khi trút sạch cơn giận trong lòng.
Ta mới giật lấy đạo thánh chỉ từ tay hắn.
Trên đó viết rất rõ ràng.
Đại ý là ta và Vĩnh Xương Hầu tính tình bất hòa.
Lệnh cho ta lập tức trở về nhà mẹ đẻ…
Nói trắng ra chính là ý chỉ hưu thê.
Trong lòng ta thầm mắng.
Tên cẩu hoàng đế này.
Rốt cuộc muốn làm cái quái gì?
Vĩnh Xương Hầu nằm dưới đất, rên hừ hừ hai tiếng:
“Nhìn rõ rồi chứ?”
“Đây là thánh chỉ.”
“Là ý của bệ hạ.”
“Cút.”
“Cút khỏi Hầu phủ của ta…”
Ta tức đến nghiến răng.
Lại đá thêm một cước.
Đá thẳng hắn ngất xỉu.
Sau đó cầm theo đạo thánh chỉ, đi thẳng vào hậu cung cầu kiến vị khuê mật năm xưa của ta, nay đã là Chiêu Quý phi.