Độc Phụ Chấn Hầu Phủ

Chương 3



Ta nhất định phải hỏi cho rõ.

Vì sao bệ hạ lại hạ đạo thánh chỉ như vậy…

Bao năm nay, thanh danh của ta xấu xa khắp thiên hạ.

Một nửa là vì tính tình ta quả thực chẳng tốt đẹp gì.

Nửa còn lại…

Là vì sự kiêng dè của bệ hạ.

Từ gia lập thân bằng quân công.

Ông nội ta, cha ta, huynh trưởng ta, đời đời đều là danh tướng.

Bệ hạ sao có thể không kiêng dè?

Cho nên, bệ hạ đã dùng cách thông thường nhất.

Muốn nạp ta vào hậu cung làm phi, lấy ta làm con tin để khống chế cha và các huynh trưởng của ta.

Nhưng ta không muốn vào cung.

Cha và các huynh trưởng cũng không nỡ để ta bị giam cầm trong bốn bức tường nơi hậu cung.

Thế là họ từ từ giao lại binh quyền.

Đồng thời cũng bắt đầu tìm hôn sự cho ta.

Nhưng những gia tộc quyền quý, nào ai dám trái ý bệ hạ mà đính hôn với ta.

Còn những nam tử tiền đồ rộng mở, càng không muốn vì ta mà khiến bệ hạ chán ghét.

Cho nên, ta chỉ có thể đính hôn với những gia đình không mấy danh tiếng, mà nam tử cũng chẳng có tài cán gì.

Vốn dĩ ta cũng chấp nhận.

Nghèo một chút cũng không sao.

Không có bản lĩnh cũng chẳng hề gì.

Chỉ cần đủ nghe lời ta, có thể cùng ta bình yên sống hết một đời là được.

Thế nhưng không ngờ, hết kẻ này đến kẻ khác đều ôm tâm tư muốn nuốt sạch của hồi môn của ta, muốn thuần phục ta.

Ta còn chưa bước qua cửa.

Bọn chúng đã có ngoại thất, thiếp thất, thậm chí còn có cả con cái.

Vậy nên ta dứt khoát làm một trận long trời lở đất.

Tự tay hủy sạch thanh danh của mình.

Nếu đã không muốn nhìn ta gả cho người khác.

Vậy thì ta sẽ cả đời không lấy chồng.

Đó cũng là lý do vì sao ta làm ầm ĩ đến mức gần như hủy cả thanh danh Từ gia, vậy mà mấy vị tẩu tẩu vẫn luôn ôn hòa với ta.

Trong lòng các tẩu đều hiểu rất rõ.

Nếu ta vào cung.

Con của các tẩu sau này cũng sẽ đi lại con đường ấy.

Nếu ta gả cho những kẻ vô dụng.

Con gái của các tẩu e rằng cũng khó tránh khỏi số phận tương tự.

Nhưng ta đã mở ra một tiền lệ.

Ở nhà ăn ngon mặc đẹp, vui chơi hưởng lạc, làm một cô nương già không lo cơm áo.

Có ta đi trước.

Sau này các tẩu cũng có thể giữ những cô con gái nâng như nâng trứng ở lại trong nhà.

Không ai dám dị nghị.

Việc ta gả cho Vĩnh Xương Hầu là một chuyện ngoài ý muốn.

Nhưng…

Chỉ duy nhất cuộc hôn nhân với Vĩnh Xương Hầu là điều bệ hạ vui lòng nhìn thấy.

Vĩnh Xương Hầu tuy có tài cán, cũng là người trong quân ngũ.

Nhưng hắn xuất thân là thư đồng của bệ hạ, là tâm phúc của bệ hạ.

Đồng thời cũng là người bệ hạ dùng để từng bước chia tách binh quyền của Từ gia.

Hắn cưới ta.

Bệ hạ sẽ càng dễ dàng phân chia thế lực quân đội hơn.

Còn ta.

Cũng có thể hưởng vinh hoa phú quý suốt đời.

Vốn dĩ đây phải là cách vẹn cả đôi đường.

Rốt cuộc đầu óc bệ hạ bị lừa đá hay sao.

Lại đi cho phép Vĩnh Xương Hầu hưu ta?

05

Trong cung của Chiêu Quý phi, ta nghênh ngang hỏi thẳng điều vẫn luôn canh cánh trong lòng:

“Vĩnh Xương Hầu đã nắm được không ít thế lực của Từ gia, cũng đang từng bước tiếp quản quân đội.”

“Vậy vì sao đúng vào lúc này, bệ hạ lại đồng ý để hắn hưu thê?”

Chiêu Quý phi phe phẩy chiếc quạt tròn, ngước mắt nhìn ta.

“Ngươi còn có mặt mũi mà hỏi?”

“Ngươi mới gả vào Hầu phủ được bao lâu?”

“Đã suýt phá nát cả hậu viện nhà người ta rồi.”

“Vĩnh Xương Hầu bị ngươi dọa sợ mất mật.”

“Hắn quỳ trước mặt bệ hạ, vừa khóc vừa kể lể, cầu xin bệ hạ tha cho hắn.”

“Hắn nói nếu mụ đàn bà độc ác như ngươi còn tiếp tục ở lại Hầu phủ, thì thiếp thất và con trai hắn sẽ chẳng còn ai sống sót.”

“Tuy nghe thì buồn cười.”

“Nhưng Vĩnh Xương Hầu là bạn đọc sách cùng bệ hạ từ thuở nhỏ, lớn lên bên cạnh bệ hạ, còn thân thiết hơn cả huynh đệ ruột.”

“Bệ hạ không nỡ, nên mới mềm lòng.”

“Dù sao Từ gia các ngươi cũng đã giao binh quyền rất dứt khoát, không hề chống đối.”

“Bệ hạ mới nghĩ đến việc tha cho hắn một lần.”

Nghe vậy, ta chỉ cười nhạt trong lòng.

Hoàng gia thì làm gì có tình thân huynh đệ thật sự.

Sự coi trọng của hoàng đế dành cho Vĩnh Xương Hầu.

Chẳng qua là vì hắn ngu.

Lại dễ dùng.

Còn Từ gia chúng ta…

Thì nửa phần thể diện cũng chẳng chịu nhường.

Ta cố ý làm ra vẻ ăn vạ, lăn lộn ngay trong điện, vừa khóc vừa ôm chân nàng:

“Vậy chẳng phải ta bị hưu sẽ mất mặt lắm sao?”

“Ta mặc kệ.”

“Ta mặc kệ.”

“A a a…”

Ai ai cũng biết.

Chiêu Quý phi và ta lớn lên cùng nhau.

Đối với ta, nàng chẳng khác nào tỷ tỷ ruột.

Trước khi nàng vào cung, ta đã quen làm nũng, ăn vạ với nàng.

Chiêu Quý phi vẫn nở nụ cười dịu dàng như thuở trước.

Bất đắc dĩ nói:

“Đúng là chẳng làm gì được ngươi.”

“Nếu sợ mất mặt, ta sẽ bảo Hầu phủ Vĩnh Xương bồi thường cho ngươi ít nhiều, để ngươi nở mày nở mặt trở về.”

“Bản cung cũng sẽ đứng ra làm chủ cho ngươi.”

“Thật là…”

“Đã lớn chừng này rồi mà vẫn hệt như một đứa trẻ.”

Đúng là khuê mật lớn lên cùng nhau.

Chỉ một câu đã hiểu ngay suy tính của ta.

Một khi bệ hạ đã hạ chỉ, bắt ta và Vĩnh Xương Hầu chia ly.

Thánh chỉ không thể chống.

Ta buộc phải trở về.

Việc duy nhất ta có thể làm.

Chính là tranh thủ kiếm thêm chút lợi ích.

Ít quá.

Ta không cam lòng.

Nhiều quá.

Vĩnh Xương Hầu chắc chắn sẽ không chịu.

Cho nên.

Ta nhất định phải mượn danh nghĩa vị khuê mật này.

Đường đường là sủng phi được bệ hạ yêu chiều đã mở miệng.

Vĩnh Xương Hầu dám bớt một đồng sao?

Ngay cả bệ hạ.

Cũng không thể vì một thần tử mà làm mất mặt ái phi của mình.

“Lần này ta nhất định phải khiến Hầu phủ Vĩnh Xương xuất huyết thật nặng.”

“Đã khó lấy chồng thì thôi.”

“Lại còn bị hắn làm cho một trận thế này.”

“Giờ ta thành người tái giá mất rồi.”

“Lúc gả sang đây, ta mang theo một trăm hai mươi tám rương của hồi môn.”

“Bây giờ rời đi.”

“Ít nhất cũng phải gom đủ hai trăm năm mươi sáu rương mới chịu.”

“Tự dưng chui vào cái hang hùm ổ sói này.”

“Ta không thể bị đuổi đi tay trắng như thế.”

06

Vừa rời khỏi cửa cung.

Ta lập tức trở về Từ gia, kể đầu đuôi mọi chuyện cho cha và các huynh trưởng nghe.

Nghe xong.

Cha và các huynh trưởng nổi giận đùng đùng.

Lập tức triệu tập nhân thủ, cùng ta kéo thẳng đến Hầu phủ Vĩnh Xương.

Nói là gây chuyện.

Thực ra chỉ là đến khiêng của hồi môn của ta về.

Thuận tiện bắt Vĩnh Xương Hầu phải chảy thật nhiều máu.

Điều khiến ta bất ngờ là.

Vĩnh Xương Hầu chẳng hề phản đối.

Cũng không gây ầm ĩ.

Ta bảo hắn bồi thường thêm cho ta một trăm hai mươi tám rương của hồi môn.

Hắn không hề nhíu mày, lập tức đồng ý.

Còn cho phép ta tùy ý lựa chọn.

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...