Độc Phụ Chấn Hầu Phủ
Chương 1
Ta là nữ nhân ghen tuông và độc ác nhất kinh thành.
Vị hôn phu đầu tiên của ta, còn chưa thành thân đã nuôi ngoại thất, còn có cả con thứ.
Sau khi biết chuyện, ta lập tức đốt sạch phủ đệ của hắn, bán luôn ngoại thất của hắn, ngay cả hắn cũng bị ta đánh gãy một chân.
Vị hôn phu thứ hai là do cha mẹ ta gạt bỏ thể diện, vất vả lắm mới cầu được.
Nào ngờ đúng ngày thành thân, lại bị ta bắt gặp hắn đang mây mưa với nha hoàn.
Ta lập tức sai người lột sạch quần áo hai kẻ đó rồi ném thẳng xuống ao, sau đó dẫn theo mười dặm hồng trang, quay về phủ.
Chỉ vì hai chuyện ấy mà thanh danh của ta bị hủy sạch, chẳng còn ai dám cưới, ngay cả hôn sự của đám vãn bối trong nhà cũng bị ảnh hưởng không nhỏ.
Nhưng chẳng bao lâu sau, Vĩnh Xương Hầu lại dùng toàn bộ quân công của mình để cầu cưới cháu gái ta về làm kế thất.
Ai ai cũng biết, Vĩnh Xương Hầu tuy là vị tướng quân chiến công hiển hách, nhưng đồng thời cũng là một kẻ hồ đồ nổi danh!
Sủng thiếp diệt thê!
Dung túng thiếp thất mưu hại con trai dòng chính.
Sở dĩ hắn cầu cưới cháu gái nhà ta, chẳng qua vì con bé nổi tiếng ôn nhu hiền thục, rất thích hợp làm một món “bài trí”!
Để tiện cho thiếp thất kia trở thành “chủ mẫu” thực sự.
Cha mẹ ta đau lòng không thôi.
Anh trai và chị dâu ngày nào cũng cãi vã, còn đòi kháng chỉ.
Ta bị làm phiền đến phát ngấy, dứt khoát nhân lúc cháu gái lên kiệu hoa thì đánh ngất con bé, tự mình thay nó gả vào Hầu phủ Vĩnh Xương.
Dù sao thánh chỉ cũng chỉ nói là gả một cô nương chưa thành thân của Từ gia.
Ta cũng chưa thành thân mà!
Ta thật muốn xem rốt cuộc là Vĩnh Xương Hầu đủ cặn bã, hay thủ đoạn của ta đủ độc!
01
Sau khi vào động phòng chưa bao lâu, tân lang còn chưa tới vén khăn voan cho ta.
Bên ngoài đột nhiên vang lên một trận náo loạn.
Ta nghe thấy giọng một đứa trẻ đang lớn tiếng quát:
“Các ngươi là lũ nô tài chó má, lại dám cản ta?”
“Cả Hầu phủ Vĩnh Xương này đều là của ta, đồ cưới của nàng ta cũng là của ta.”
“Ta lấy vài món thì đã sao?”
“Có tin ta sai người bán hết các ngươi, tống vào thanh lâu không?”
Nghe vậy, ta nhíu mày, đưa tay giật phăng khăn voan.
Chỉ thấy một đứa trẻ khoảng mười tuổi, ăn mặc vô cùng quý khí, nghênh ngang xông thẳng vào phòng ta.
Vừa nhìn thấy ta, mắt nó lập tức sáng lên, sải bước đi tới, đưa tay rút ngay cây trâm ngọc nạm bảo thạch trên đầu ta.
Theo phản xạ, ta chộp lấy cổ tay nó, quát lớn:
“Đồ nhãi ranh ở đâu chui ra, buông tay!”
Đứa trẻ nghe vậy chẳng hề sợ hãi.
Nó cố sống cố chết giật lấy cây trâm khỏi tay ta.
Giật không được.
Nó vậy mà giơ tay tát thẳng vào mặt ta một cái.
Đây là lần đầu tiên trong đời ta chịu thiệt lớn như vậy.
Ta ôm má, nhất thời còn chưa kịp hoàn hồn.
Chỉ nghe thằng nhóc cười nham hiểm:
“Cái tát này là cho ngươi một bài học.”
“Nếu không muốn có kết cục như mụ trước kia không biết điều, thì đừng có tranh đồ với ta…”
Đến nước này, sao ta còn không đoán ra thân phận của nó được nữa?
Chính là đứa con trai do thiếp thất được sủng ái sinh ra.
Mẹ nó bắt nạt chính thất.
Nó thì bắt nạt đích tử.
Nghe nói còn bắt đích tử làm ngựa để cưỡi.
Nó lại đưa tay gỡ những viên trân châu đính trên hỉ phục của ta, miệng lẩm bẩm:
“Đống trân châu này vừa hay đem về đính lên giày cho mẹ ta…”
Lời còn chưa dứt.
Ta đã giáng thẳng một bạt tai.
“Ta còn tưởng là kẻ nào vô giáo dưỡng, hóa ra chỉ là thứ tiện chủng do tiện tỳ sinh ra.”
Cái tát ấy ta không hề nương tay.
Đánh đến mức đầu nó lệch hẳn sang một bên, mặt lập tức sưng vù.
Tên hầu phía sau nó thấy vậy liền hét thất thanh:
“Đại công tử!”
Thằng nhóc càng hung dữ hơn, há miệng cắn mạnh vào hổ khẩu trên tay ta, như muốn cắn phăng một miếng thịt.
Ta lập tức túm lấy nó, bế bổng lên rồi nện mạnh xuống đất!
Ta còn chưa điên đến mức giết chết con thứ ngay trong đêm tân hôn.
Dưới đất trải một lớp thảm rất dày.
Ta cũng biết chừng mực.
Ngã xuống như thế, cùng lắm nó chỉ choáng váng một lúc, tuyệt đối không bị thương.
Không ngờ vừa chạm đất, nó đã lập tức lăn lộn gào khóc:
“Mau gọi cha ta đến, con đàn bà đê tiện này muốn g/i/ế/t ta!”
“Bảo cha ta g/i/ế/t nó! Hưu nó!”
Tên hầu của nó lập tức chạy đi cáo trạng không chút do dự.
Thấy cảnh ấy, ta càng tức đến nghiến răng.
Ta gả vào phủ này là để làm chủ mẫu.
Một đứa con thứ hoang dại như nó cũng dám vô phép vô tắc trước mặt ta như vậy sao?
02
Ta rút roi luôn mang theo bên người, quất nó một trận không nương tay.
Đám hầu của nó còn dám xông lên ngăn cản.
Ta đánh luôn!
Ban đầu nó còn cứng miệng chửi ta, lời lẽ bẩn thỉu gì cũng tuôn ra.
Cho đến khi bị ta đánh đến mức chỉ còn thoi thóp, nó mới dám mở miệng cầu xin tha mạng.
Không bao lâu sau, Vĩnh Xương Hầu cùng một mỹ nhân vội vã chạy tới.
Vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, mỹ nhân kia suýt nữa ngất xỉu.
Nước mắt lập tức tuôn rơi.
“Dung Nhi…”
Nàng ta chẳng buồn nghĩ ngợi, lao ngay tới ôm lấy đứa trẻ mà khóc.
Nhưng vừa tới gần đã bị ta tung một cước đá văng ra ngoài.
“Ta là chủ mẫu đứng đây, ngươi dám không hành lễ với ta sao?”
“Đúng là thứ không lên được mặt bàn.”
Vĩnh Xương Hầu lập tức nổi trận lôi đình, chỉ vào ta:
“Ngươi…”
Đến khi nhìn rõ gương mặt ta, hắn chợt sững người, đồng tử co rụt lại.
“Từ Như Ý, sao lại là nàng?”
Trước khi bị truyền khắp kinh thành là nữ nhân ghen tuông độc ác nhất, ta cũng từng là một danh môn khuê tú nổi tiếng.
Vĩnh Xương Hầu cũng từng gặp ta vài lần trong các buổi yến tiệc.
Chỉ là ta chê hắn hồ đồ, ngu xuẩn.
Hắn ghét ta mạnh mẽ, bá đạo.
Hai người vốn đã nhìn nhau là chướng mắt.
Không ngờ cuối cùng lại có duyên phu thê.
“Sao lại không thể là ta?”
“Thiên tử ban hôn, muốn Từ gia gả một nữ nhi sang phủ ngươi làm kế thất.”
“Ta sao có thể để cháu gái mình gả cho một kẻ mặt dày vô sỉ như ngươi, để mặc cho thiếp thất của ngươi giày vò nó?”
Ta khẽ hất cây roi trong tay, tiếng roi xé gió vun vút, rồi ngẩng cao cằm.
“Dù sao người gả tới hôm nay là ta.”
“Từ nay về sau, ở cái phủ này, là rồng thì cũng phải cuộn, là hổ thì cũng phải nằm.”
“Nếu thằng tiểu tạp chủng kia còn dám vô lễ với ta nữa, ta sẽ lột da nó.”
Vĩnh Xương Hầu đương nhiên không thể đứng nhìn ta ngang nhiên uy hiếp như vậy.
Hắn lớn tiếng quát:
“Lúc làm lục lễ, tên ghi trên hôn thư đều là cháu gái nàng, Từ Diệu Vân.”
“Từ gia các nàng đây là khi quân…”
Ta lười nghe hắn gào thét.
Tiến lên.
Tát hắn liền hai bạt tai.
“Vậy thì ngươi cứ đi cáo ta đi!”
“Cáo đi! Cáo đi!”