Tôi Yêu Anh Mười Năm
Chương 5
Tay anh đang run.
Đầu ngòi bút trên mặt giấy vẽ ra một đường xiêu vẹo.
“Tôi không phải…” Giọng anh khàn đặc, “Phương Ninh, tôi thật sự hối hận rồi.”
“Tôi biết anh hối hận rồi.”
“Nhưng hối hận và yêu cũng không phải là một chuyện.”
Anh nhắm mắt lại, khóe mắt lăn xuống một giọt nước mắt.
Cả đời này anh đã khóc trước mặt tôi hai lần.
Một lần là lúc Đa Đa chào đời.
Đây là lần thứ hai.
Tôi nhìn anh rơi nước mắt, trong lòng không đau, cũng chẳng thấy hả hê.
Chỉ có một thứ yên tĩnh không thể nói rõ.
Giống như ấm nước đã đun suốt mười năm, cuối cùng cũng nguội rồi.
“Nếu anh không muốn ký, tôi có thể ra tòa kiện cũng được.” Tôi đứng dậy.
“Không cần.” Anh khàn giọng nói.
Anh cầm bút lên, ký tên mình vào ô chữ ký.
Hứa Hành Chu.
Ba chữ.
Nét bút rất nặng, nét cuối cùng kéo rất dài, như thể không nỡ rời bút.
Ký xong anh đặt bút xuống, chống tay lên bàn.
“Đa Đa… sau này tôi có thể đến thăm con bé mỗi tuần không?”
“Đương nhiên được. Nó là con gái anh.”
“Sau này nếu em gặp khó khăn gì…”
“Tôi sẽ tự giải quyết.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, môi động đậy.
Cuối cùng vẫn không nói gì.
Giống như vô số đêm trong mười năm qua.
Chỉ là trước đây người im lặng là anh.
Bây giờ người im lặng, vẫn là anh.
Nhưng sức nặng của sự im lặng, hoàn toàn khác rồi.
11
Thủ tục ly hôn diễn ra rất yên bình.
Không có cãi vã, không có dây dưa, không có cảnh ôm đầu khóc ngay trước cửa cục dân chính.
Khi nhân viên đưa hai quyển giấy chứng nhận ly hôn màu xanh lá tới, tôi và anh đều đưa tay ra.
Anh cầm một quyển trước, tôi cầm quyển còn lại.
Chúng tôi sóng vai bước ra khỏi tòa nhà cục dân chính.
Ánh nắng rất đẹp.
Anh dừng lại trên bậc thềm, còn tôi tiếp tục bước về phía trước.
Đi được mấy bước, anh gọi tôi từ phía sau.
“Phương Ninh.”
Tôi dừng lại, không quay đầu.
“Sau này… em sống tốt hơn một chút.”
Tôi gật đầu, rồi tiếp tục đi.
Đi đến ngã tư tôi quay đầu nhìn lại một cái.
Anh vẫn đứng trên bậc thềm, trong tay nắm chặt quyển sổ xanh nhỏ ấy, ngược sáng.
Không nhìn rõ biểu cảm.
Nhưng tôi biết anh sẽ không đuổi theo.
Anh chưa bao giờ đuổi theo ai.
Ly hôn xong, cuối tuần đầu tiên, tôi và Đa Đa đi IKEA.
Mua một chiếc đèn cây, một tấm thảm mới, một bộ bàn ghế nhỏ để vẽ tranh.
Đa Đa chọn một chiếc hộp đựng màu hồng, nhất quyết tự ôm lấy, không cho tôi giúp.
“Mẹ, đây là của con, con tự cầm!”
Tôi nhìn con bé ngẩng cằm ôm cái hộp hồng còn to hơn cả đầu nó, lách qua đám đông một cách ngang ngược.
Không nhịn được mà bật cười.
Trở về chỗ ở mới của chúng tôi — một căn hộ một phòng một khách 58 mét vuông, hướng nam, ánh sáng tốt.
Tiền thuê mỗi tháng 3.200 tệ, đặt cọc một trả ba, là do Tô Dao giúp tôi tìm.
Ngày chuyển nhà, tôi chỉ mang theo ba thùng đồ.
Một thùng quần áo của tôi và Đa Đa.
Một thùng bản thảo và dụng cụ vẽ của tôi.
Một thùng sách tranh và đồ chơi của Đa Đa.
Mười năm hôn nhân, cô đọng lại thành ba cái thùng.
Nghĩ lại cũng thấy buồn cười.
Nhưng tôi không thấy đau khổ.
Đáng buồn là mười năm đó, chứ không phải ba cái thùng này.
Hứa Hành Chu sau đó quả thật mỗi tuần đều đến thăm Đa Đa.
Lần nào cũng là chiều thứ bảy, đến đúng giờ.
Anh ta sẽ đưa Đa Đa xuống dưới khu nhà đạp xe, hoặc đi công viên gần đó cho cá ăn.
Mỗi lần nhìn thấy anh ta, Đa Đa đều rất vui, lao tới gọi bố.
Anh ta ngồi xuống đỡ lấy con bé, bế lên xoay một vòng.
Dáng vẻ vụng về mà nghiêm túc đó, không còn giống anh ta của ngày xưa lắm.
Giống như một người cuối cùng cũng học được cách cho đi.
Chỉ là học quá muộn.
Khi đưa Đa Đa về, anh ta sẽ đứng ở cửa một lúc.
Có mấy lần anh ta muốn nói rồi lại thôi, môi động đậy mấy lần, cuối cùng vẫn chỉ nói một câu “Vậy anh đi đây”.
Tôi nói “Ừ, anh đi đường cẩn thận”.
Rồi đóng cửa.
Lịch sự, xa cách, vừa đủ.
Đó là khoảng cách giữa chúng tôi bây giờ.
Không xa không gần.
Không đau không ngứa.
Có một lần, Đa Đa từ chỗ anh ta về, mang theo một phong bì.
“Bố bảo con đưa cho mẹ.”
Tôi mở ra.
Bên trong là một tấm thẻ ngân hàng, và một mẩu giấy.
Trên tờ giấy chỉ viết một câu:
“Ba trăm nghìn tiền đặt cọc ban đầu và số tiền em đã ứng trước những năm qua, anh đều đã tính rõ. Trong thẻ có 460 nghìn, em cầm lấy. Mật khẩu là ngày sinh của Đa Đa.”
Tôi nhìn dòng chữ đó.
Chữ của anh ta vẫn như mười năm trước, ngay ngắn, vuông vức, từng nét rõ ràng.
460 nghìn.
Anh ta đã tính.
Thật sự đã tính rành rọt từng khoản tiền tôi đã bỏ ra suốt những năm đó.
Tiền mua thức ăn, tiền điện nước, tiền đăng ký lớp năng khiếu cho Đa Đa, tiền mua quần áo cho anh ta, tiền quà cáp mỗi dịp lễ tết cho mẹ chồng.
Anh ta đều nhớ.
Không phải không biết, mà là trước đây không để tâm.
Tôi cất thẻ ngân hàng vào ngăn kéo.
Không trả lại, cũng không giả vờ khách sáo nói “không cần”.
Đó là thứ tôi xứng đáng có.
Số tiền này là tôi dùng mười năm dậy sớm, mười năm chờ đợi, mười năm nước mắt để đổi lấy.
Tôi nhận nó một cách đường hoàng.
Lại qua nửa năm nữa.
Số khách hàng của studio ổn định ở mức bảy tám người, thu nhập đủ để tôi và Đa Đa sống tử tế.
Tô Dao nói tôi nên thuê một văn phòng đàng hoàng.
“Cậu xem, cậu còn nhận cả bộ thiết kế VI cho trung tâm thương mại rồi mà vẫn làm ở phòng làm việc tại nhà, không ra gì cả.”
Tôi nghĩ một lúc.
Tuần sau đi xem ba nơi, cuối cùng chọn một căn phòng nhỏ trong tòa nhà văn phòng.
Hai mươi mét vuông, tiền thuê mỗi tháng 2.800 tệ, có thể đặt một chiếc bàn dài và một giá sách.
Ngày ký hợp đồng, môi giới hỏi tên công ty.
“Thiết kế Phương Ninh.”
Môi giới đưa hợp đồng qua cho tôi ký tên.
Tôi ký tên mình xuống.
Phương Ninh.
Hai chữ rơi xuống, nét bút rất nhẹ.
Tâm trạng của tôi hoàn toàn khác với ba tháng trước, khi ký vào thỏa thuận ly hôn.
Lần đó là dấu chấm.
Lần này là dấu phẩy.
Đa Đa đã vào tiểu học rồi, thích nghi nhanh hơn tôi tưởng.
Con bé kết thêm hai người bạn mới, một bé tên là Tiểu Ngư, một bé tên là Đường Đường.
Mỗi ngày tan học, con bé líu ríu kể chuyện ở trường, ai cãi nhau với ai, hộp bút của ai đẹp nhất, hôm nay cô giáo khen ai.
Dáng vẻ con bé cười lên, khóe miệng cong cong, lộ ra hai chiếc răng cửa vừa thay mới.
Hôm đó tôi đến trường đón con, con bé chạy như bay tới, ôm chầm lấy chân tôi.
“Mẹ! Hôm nay con vẽ một bức tranh, cô giáo bảo sẽ dán lên hành lang!”
“Vẽ gì thế?”
“Vẽ nhà mình!”
Con bé giơ bức tranh lên cho tôi xem.
Trên tranh có một mặt trời to, một ngôi nhà nhỏ, trước ngôi nhà có hai người đứng.
Một lớn một nhỏ.
Người lớn đeo kính tròn, trong tay cầm bút vẽ.
Người nhỏ buộc hai bím tóc, ôm một chiếc hộp màu hồng.
Không có người thứ ba.
Tôi ngồi xuống.
“Đa Đa vẽ đẹp lắm.”
“Mẹ sao mẹ khóc rồi?”
“Mẹ không khóc. Là do gió thôi.”
“Lừa người, hôm nay đâu có gió.”
Tôi lau khóe mắt, bế con bé lên.
Đúng vậy, hôm nay không có gió.
Trời rất xanh, nắng rất ấm, hai bên đường lá ngân hạnh vàng óng rơi đầy mặt đất.
Tôi ôm Đa Đa đi trên đống lá rụng, dưới chân phát ra tiếng sột soạt.
Trước đây tôi sẽ nhặt những chiếc lá ngân hạnh đẹp lên, kẹp vào sách làm dấu trang.
Hôm nay tôi không nhặt.
Không phải vì không thích nữa.
Mà là vì thứ đang ôm trong tay đã đủ nặng rồi.
Đa Đa vòng tay qua cổ tôi, má áp lên vai tôi.
“Mẹ.”
“Ừ?”
“Chúng ta về nhà đi.”
“Được. Về nhà.”
Căn hộ một phòng khách một phòng ngủ năm mươi tám mét vuông, hướng nam, ánh sáng tốt.
Hộp cất đồ màu hồng của Đa Đa đặt dưới bệ cửa sổ, bản thảo của tôi ghim trên tường, chiếc đèn cây mới mua ở góc phòng đang sáng thứ ánh vàng ấm áp.
Nhỏ, nhưng ấm.
Là nhà của riêng tôi.
Về đến nhà, tôi đặt Đa Đa xuống, con bé đá văng giày rồi chạy vào trong.
Tôi cúi xuống chỉnh lại giày nhỏ của con, lúc đứng thẳng lên thì ánh hoàng hôn vừa lúc chiếu vào từ cửa sổ, phủ kín cả nền nhà một màu cam.
Tôi nhớ lại ngày mười năm trước, lần đầu tiên chuyển vào nhà của Hứa Hành Chu, cũng là một buổi chiều như thế này.
Khi đó tôi tràn đầy mong đợi, nghĩ rằng những ngày sau này nhất định sẽ càng ngày càng tốt đẹp hơn.
Mười năm sau tôi mới hiểu ra——
Có những người, bạn đuổi theo mười năm họ cũng sẽ không ngoảnh đầu lại.
Nhưng vào khoảnh khắc bạn quay người, anh ta lại đột nhiên dừng bước.
Nhưng thì sao chứ.
Tôi đã không cần anh ta ngoảnh đầu lại nữa rồi.
Tôi chỉ cần tự mình bước tiếp là được.
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎