Thiên Kim Thật Không Diễn Nữa
Chương 2
Nhưng tôi lại nháy mắt thật nhanh với họ, ra hiệu bảo họ cứ yên tâm.
Sau đó, tôi cực kỳ vồn vã tiến lên, một tay nắm chặt lấy cánh tay bà già, tay kia lôi tuột ông chú út đang ăn diện bảnh bao của mình:
"Bà nội nói quá đúng! Chuyện lớn thế này, nhất định phải làm!"
"Làm ngay lập tức! Đi, giờ chúng ta đi làm luôn!"
Bà già và chú út bị sự nhiệt tình đột ngột và lực tay cực mạnh của tôi làm cho ngơ ngác, vô thức đi theo tôi vài bước.
Sau khi phản ứng lại, bà ta liền vùng ra, trợn mắt nhìn tôi nói:
"Mày, cái con ranh này định lôi chúng tao đi đâu?"
"Lên lầu chứ đâu ạ!"
Tôi tỏ vẻ hiển nhiên, lại tiếp tục kéo họ về phía cầu thang, lần này lực tay mạnh đến mức khiến hai người họ lảo đảo.
"Bà nội chẳng phải vừa nói là muốn dắt chú út nhảy từ sân thượng nhà con xuống để khỏi làm khổ bố con sao?"
"Con là người nhiệt tình nhất đấy, con chỉ sợ bà với chú không biết đường, hoặc đến lúc quyết định lại thiếu mất người cổ vũ thôi!"
"Con đưa hai người lên! Đích thân con sẽ hô hào cổ vũ! Đảm bảo buổi lễ ra đi sẽ cực kỳ long trọng!"
Tôi vừa dứt lời, cả phòng khách bỗng chốc im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
---》 Chương 3
---
Bố mẹ tôi đứng hình toàn tập.
Anh trai và em gái tôi thì há hốc mồm kinh ngạc.
Bà già và chú út, biểu cảm trên mặt biến đổi từ ngơ ngác sang chấn động, rồi chuyển thành cơn thịnh nộ vì không thể tin nổi.
"Mày ăn nói xằng bậy cái gì đấy?!"
Bà già mạnh bạo hất tay tôi ra, tức đến run rẩy, chỉ tay vào mũi tôi.
"Ai thèm nhảy lầu! Cái con ranh này, mày dám rủa tao à?"
Chú út cũng phản ứng lại, đỏ mặt quát lớn:
"Đúng thế! Cái đồ ranh con này, mày dám nói chuyện với bà nội như thế à! Đúng là cái loại nhà quê không được dạy dỗ!"
"Hả?"
Tôi giả vờ ngây thơ lùi lại nửa bước, gãi gãi đầu.
"Chẳng phải chính miệng bà nội vừa nói sao? Nào là 'chếc trước mặt anh', nào là 'nhảy từ trên lầu xuống', rồi 'không làm gánh nặng'... Con nghe rõ mồn một mà!"
"Con đây là thuận theo ý bà, muốn giúp bà hoàn thành tâm nguyện thôi mà! Chẳng lẽ đây không phải là hiếu thảo sao?"
"Mày nói láo!"
Bà già hoàn toàn phát đ.i.ê.n, gào thét c.h.ói tai.
"Tao đang nói đạo lý với bố mày! Cái đồ phá đám như mày xen mồm vào làm gì! Cút sang một bên!"
"Nói đạo lý mà cứ phải đòi nhảy lầu ạ?" Tôi chớp chớp mắt.
"Bà nội ơi, cái đạo lý này của bà tốn mạng quá đấy."
"Mày, mày..."
Bà già ôm lấy ngực, tức đến thở hổn hển, cứ "mày mày" mãi mà không thốt ra được câu nào tiếp theo.
Chú út thấy vậy, xắn tay áo định lao tới:
"Để tao thay mặt anh cả dạy dỗ lại cái loại không biết trên dưới như mày!"
Anh trai Tần Dự vô thức bước lên nửa bước định chắn cho tôi, nhưng động tác vẫn còn chậm một nhịp.
Còn tôi, cái tôi chờ chính là khoảnh khắc này.
Tôi không những không tránh, mà mắt còn sáng rực lên, quay người chạy thẳng ra phía cửa biệt thự, vừa chạy vừa hét lớn:
"Ối giồi ôi! Cứu mạng với! Bà nội ruột muốn bức tử đứa cháu gái vừa mới về nhà này! Chú nhỏ định đánh người kìa!"
Tiếng gào của tôi nội công thâm hậu, sức xuyên thấu cực mạnh, ngay lập tức xé toạc bầu không khí yên tĩnh thường ngày của khu biệt thự cao cấp.
Trong lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, tôi đã lao ra khỏi cửa, ngồi bệt xuống con đường lát đá phẳng lỳ trước cổng biệt thự, hai tay vỗ đùi bành bạch, bắt đầu màn trình diễn của mình!
"Ối giồi ôi! Ông trời ngó xuống mà xem! Số tôi sao mà khổ thế này cơ chứ—!"
Tôi gào to hết cỡ, tiếng khóc nghe mới chân thật và thê lương làm sao:
"Tôi vừa mới sinh ra đã bị bà nội ruột chê bai là con gái rồi đem vứt bỏ! Bị bỏ rơi ở cái xó xỉnh vùng sâu vùng xa suốt hai mươi năm, ăn cám nuốt rau vất vả lắm mới sống sót được đến giờ!"
"Giờ bố mẹ thương xót, khổ cực trăm bề mới tìm được tôi về, thế mà cái đồ già không nỡ chếc này lại tìm đến tận cửa, chỉ tay vào mặt mắng tôi là đồ nhà quê, bảo tôi làm mất mặt xấu hổ!"
"Bà ta còn ép bố tôi phải tống cái thằng chú nhỏ vô dụng, đến cấp ba còn thi trượt vào công ty làm phó tổng giám đốc điều hành. Đây là muốn hút m.á.u nhà tôi, muốn ép chếc cả nhà tôi mà!"
"Tôi không sống nữa! Cái ngày này không sống nổi nữa rồi!"
"Vớ phải bà nội lòng dạ đen tối, thiên vị đến mức này, thà ngày xưa tôi cứ chếc cóng ở bên ngoài cho xong!"
"Tổ tiên nhà họ Tần ơi, mọi người mở mắt ra mà xem đi! Xem cái mụ già ác độc này hành hạ gia đình con trai ruột của mình thế nào kìa!"
Tôi vừa gào vừa đấm tay xuống đất, nước mắt muốn là có ngay, tiếng động lớn đến mức chắc phải nửa cái khu biệt thự này đều nghe thấy.
Quả nhiên, những ô cửa sổ vốn đóng kín của các căn biệt thự xung quanh bắt đầu hé mở một khe nhỏ, thấp thoáng có bóng người lay động.
Thậm chí phía xa còn có mấy người đang dắt c.h.ó đi dạo hay tản bộ cũng dừng bước, tò mò ngó nghiêng về phía này.
Bố mẹ, anh trai và em gái tôi chạy ra sau, cùng với bà nội và chú nhỏ đang tức đến mức sắp ngất xỉu, tất cả đều ngơ ngác.
Có lẽ cả đời này họ cũng chưa từng thấy cảnh tượng nào như thế.
Suy cho cùng, ở cái khu nhà giàu luôn trọng thể diện này, màn khóc lóc om sòm đậm chất "mẹ thiên hạ" của tôi chẳng khác nào một đòn tấn công hủy diệt.
Bà già ôm lấy ngực, ngón tay run rẩy chỉ vào tôi:
"Mày... cái đồ đàn bà chanh chua! Đồ con ranh! Mau ngậm miệng lại cho tao! Ngậm miệng lại!"
Chú nhỏ cũng hoảng rồi, định tiến lại kéo tôi nhưng lại sợ bị tôi bám vào, cuống cuồng giậm chân:
"Mọi người còn đứng đần mặt ra đấy làm gì! Mau lôi nó vào trong đi! Mất mặt chếc đi được!"
Bố mẹ tôi lúc này mới sực tỉnh, vội vàng tiến lên muốn đỡ tôi dậy:
"Tiểu Diệm, mau đứng lên con, dưới đất lạnh lắm, đừng làm thế này..."
Tôi né tránh tay họ, càng khóc to hơn:
"Bố! Mẹ! Hai người đừng quản con! Để con chếc đi!"
"Dù sao cái nhà này cũng là bà nội quyết định, bà ta không chứa chấp được con, con sống còn ý nghĩa gì nữa!"
"Cứ để bà nội với chú nhỏ đắc ý đi! Để họ dọn sạch tiền bạc nhà mình, dâng hết công ty cho chú nhỏ, rồi cả nhà mình dắt díu nhau đi húp khí trời mà sống!"
"Mày ngậm m.á.u phun người!" Mặt chú nhỏ tím tái cả lại.
Bà nội thì tức đến mức mắt tối sầm, thở không ra hơi.
Bà ta chưa bao giờ bị làm nhục công khai như thế này, thấy người xem mỗi lúc một đông, bà ta giận quá hóa mất khôn, lao thẳng tới vung tay tát mạnh vào mặt tôi:
"Tao đánh chếc cái đồ mồm c.h.ó vó ngựa nhà mày!"
"Chát!"
Tiếng tát vang lên lanh lảnh.
Nhưng, nó không rơi vào mặt tôi.
Anh trai đã đỡ thay tôi cú đánh này, gương mặt trắng trẻo của anh ấy ngay lập tức hằn lên năm dấu ngón tay đỏ c.h.ót.
Thời gian dường như ngưng đọng trong một giây.
Nhìn dấu bàn tay đỏ lựng sưng vù trên mặt anh trai, mặt tôi ngay lập tức biến sắc vì tức giận.
Đi chếc cái sự điềm tĩnh đi!
Dù mới chỉ vừa gặp mặt, nhưng đây dù sao cũng là anh trai ruột của tôi, bà già này cũng dám động vào sao?!
Tôi "vèo" một cái bật dậy từ dưới đất, tốc độ nhanh đến mức chẳng ai kịp phản ứng.
Liếc mắt một cái, tôi vớ ngay lấy cái kéo tỉa cành lớn ở trong vườn.
Hướng về phía bà già còn đang đứng thở hổn hển sau khi đánh người và ông chú nhỏ đang sợ hãi lùi lại một bước, tôi nở một nụ cười cực kỳ "thân thiện".
"Mày... mày định làm gì!"
Có lẽ vì nụ cười trên mặt tôi quá mức vặn vẹo, chú nhỏ lập tức run rẩy, giọng nói cũng lạc cả đi.
Bà già cũng sợ đến mức lùi lại, cố ra vẻ cứng rắn mà quát:
"Mày dám! Tao là bà nội ruột của mày đấy!"
"Bà nội ruột?"
Tôi cầm kéo, từng bước từng bước tiến lên, nụ cười trên môi không đổi.
"Lúc nãy định tát tôi, sao bà không nghĩ mình là bà nội ruột?"
"Lúc đánh anh tôi, sao bà không nghĩ anh ấy là cháu nội ruột của bà?"
Tôi dứt lời, cầm cái kéo lớn trong tay lao tới như một kẻ sát nhân đ.i.ê.n loạn, đâm loạn xạ về phía hai người bọn họ.
"Á——! Cứu mạng với! Giếc người rồi!"
Chú nhỏ nhìn mũi kéo mỗi lúc một gần, sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, quay đầu bỏ chạy.
"Bây giờ mới biết sợ à?"
Tôi tăng tốc bước chân, giọng nói đột nhiên trở nên sắc lạnh.
"Dám động tay động chân với anh tôi! Tôi đâm chếc cái đồ già mà không nên nết như bà! Còn cả cái loại sâu mọt ăn bám này nữa!"
Tất nhiên tôi không thể thực sự đâm vào người bà già, như vậy thì tính chất vụ việc sẽ khác ngay.
Nhưng dọa người thì tôi là chuyên gia rồi.
Đòn đánh không rơi lên người bà ta, nhưng phải khiến bà ta đau thấu tim gan!
Nghĩ vậy, tôi nhắm thẳng vào mông ông chú nhỏ mà đâm liên tiếp bằng cán kéo!
"Ối da! Mẹ ơi!"
Mông chú nhỏ bị cán kéo chọc trúng mấy phát đau điếng, đau đến mức gã nhảy dựng lên gào thét.
"Tôi cho ông ăn bám này! Tôi cho ông hút m.á.u anh trai mình này!"
Tôi đuổi theo gã, chuyên nhắm vào những chỗ nhiều thịt như mông, đùi mà dùng cán kéo chọc tới tấp, vừa nhanh vừa chuẩn.
Chú nhỏ đau tới mức kêu oai oái, chạy thục mạng quanh đài phun nước trang trí trong sân, chẳng còn chút hình tượng nào.
"Dừng lại! Mau dừng lại! Loạn hết rồi! Báo cảnh sát! Mau báo cảnh sát đi!"
Bà nội cuống cuồng giậm chân, muốn vào ngăn tôi nhưng lại sợ cái kéo sáng loáng kia, chỉ biết gào lạc cả giọng.
Bố mẹ tôi thì hoàn toàn hóa đá, đứng ngây ra tại chỗ nhìn tôi đuổi chú nhỏ chạy khắp sân, biểu cảm trống rỗng.
Anh trai tôi thì ôm mặt, ánh mắt đờ đẫn.
Còn em gái Tần Vũ...
Con bé ban đầu thì kinh hãi, nhưng sau đó nhìn bộ dạng chạy trốn thảm hại đầy hài hước của chú nhỏ, khóe môi bắt đầu nhếch lên, cuối cùng nhịn không được mà "phụt" một tiếng cười ra miệng, rồi vội vàng bịt chặt lấy.
Trong sân gà bay c.h.ó chạy, tiếng gào khóc thảm thiết vang trời.
Cuối cùng, sau khi không biết là phát chọc thứ bao nhiêu trúng vào cái mông mỡ của chú nhỏ, bà nội thấy đứa con trai út mình yêu thương nhất bị đuổi như c.h.ó mất nhà, vừa xót vừa giận đến mức mắt trợn ngược, ngã ngửa ra đằng sau.
"Mẹ!"
"Bà nội!"
Lần này thì loạn thật rồi.
Kết quả là xe cấp cứu hú còi "ính oa ính oa" chạy đến, đưa bà nội đang ngất xỉu và chú nhỏ đang ôm mông đi.
Nhìn chiếc xe cấp cứu đi xa dần, tôi vứt cái kéo xuống, phủi phủi bụi trên tay, thở hắt ra một hơi dài.
Ừm, vận động gân cốt một chút thấy thoải mái hẳn.
Vừa quay người lại, tôi đã chạm ngay phải bốn cặp mắt đang nhìn mình chằm chằm.
Bố tôi, mẹ tôi, anh trai và em gái.
Họ đứng thành một hàng trước cửa, ánh mắt nhìn tôi vô cùng phức tạp.
Thôi xong!
Tôi gãi gãi đầu.
Nghĩ bụng lần này chắc là gây chuyện lớn rồi.
Ngày đầu tiên về nhà đã chọc bà nội tức đến nhập viện, còn cầm kéo đuổi đánh chú nhỏ.
Không biết mình có bị "trả hàng" ngay ngày đầu tiên không nhỉ?
Giờ quỳ xuống xin lỗi liệu có còn kịp không?
"Ờ, cái đó... thực ra là..."
"Chị ơi——!!!"
Tôi vừa định nói gì đó để cứu vãn tình hình, thì giây tiếp theo Tần Vũ đã lao tới như một quả đại bác nhỏ, nhảy dựng lên ôm chầm lấy tôi, "chụt" một cái thật kêu vào má tôi, đôi mắt sáng rực lên.
"Chị! Chị giỏi quá đi mất! Ngầu bá cháy luôn! Chị đúng là thần tượng của em!"
"Lần đầu tiên em thấy bà nội với chú nhỏ thảm hại như vậy! Đã cái nư gì đâu á!"
Tôi: "...?"
Ngay sau đó, mẹ tôi cũng lao tới, ôm chặt lấy cả tôi và Tần Vũ vào lòng, òa khóc nức nở.
Nhưng lần này không phải vì đau lòng, mà là vì xúc động:
"Tiểu Diệm! Con gái ngoan của mẹ!"
"Mẹ biết ngay mà! Mẹ và bố con bao nhiêu năm qua không từ bỏ việc tìm kiếm con là hoàn toàn đúng đắn!"
"Nhà mình... nhà mình cuối cùng cũng có người có thể đứng ra gánh vác chuyện lớn rồi! Hu hu hu..."
Bố tôi xoa xoa hai tay, vành mắt lại đỏ lên, nhưng lần này là vì hưng phấn:
"Con gái ngoan! Là tại bố vô dụng! Bố quá vô dụng rồi!"