Thiên Kim Thật Không Diễn Nữa

Chương 1



Vừa chào đời đã bị bắt cóc, cuối cùng tôi cũng được bố mẹ ruột giàu có tìm về.

Thế là một tuần trước khi về nhà, tôi đã cày nát hàng trăm cuốn tiểu thuyết về cuộc chiến giữa thiên kim thật và giả, rồi cả chuyện bố mẹ thiên vị thiên kim giả ra sao.

Ai ngờ vừa về đến nơi, tôi hoàn toàn ngẩn người.

Bố mẹ hào môn của tôi lại bị bà nội thiên vị và chú nhỏ chèn ép đến mức nhu nhược như cái bánh bao.

Em gái nuôi bị vị hôn phu coi là lốp dự phòng, thậm chí còn bị m//ắng chửi ngay giữa phố.

Anh trai ruột thì bị một ả tâm cơ gài bẫy, bắt đổ vỏ một cách trắng trợn!

Nhìn cả nhà toàn những kẻ yếu thế thế này, tôi thở dài một tiếng, lặng lẽ xắn tay áo lên.

Kể từ giờ phút này, gia đình này đón chào một người nắm quyền mạnh nhất!

Cái hào môn này! Chị đây thầu tất!

Chương 1

Tin tức tôi được nhà họ Tần tìm về truyền đi, cả làng khua chiêng gõ trống, còn náo nhiệt hơn cả năm tôi thi đỗ đại học.

Trước lúc tiễn tôi lên xe, bố mẹ nuôi nắm tay tôi, vẻ mặt đầy lo lắng dặn dò kỹ lưỡng:

"Hứa với bố mẹ, sau khi về đó nhất định phải kiềm chế, phải thật điềm tĩnh, con hiểu không?"

Tôi cảm động vô cùng, nắm lấy tay hai người hỏi có phải họ sợ tôi bị người ta nắm thóp, bị bắt nạt hay không.

Bố mẹ nuôi nhìn nhau một cái, sau đó thở dài nặng nề:

"Không, bố mẹ chỉ sợ con ch/ửi cả nhà hào môn của người ta đến mức họ phải vắt chân lên cổ mà chạy ngay trong đêm, rồi người ta tức quá lại trả con về đây!"

Đúng là tôi hỏi thừa mà!

Tôi lên xe trong ánh mắt háo hức của toàn thể dân làng. Xe vừa khởi hành được một lúc, tôi định bụng hạ kính xuống vẫy tay chào mảnh đất mình đã gắn bó hơn mười năm này.

Vừa mở cửa kính ra, tôi đã nghe thấy tiếng ông trưởng làng hét lên đầy phấn khích từ phía sau.

"Ông trời cuối cùng cũng mở mắt rồi! Cuối cùng cũng tống khứ được 'ông tổ' này đi rồi!"

"Anh em bà con ơi, quẩy lên nào! Hôm nay làng mình ăn Tết!"

Tôi: ...

Đúng là thừa hơi mới mở cửa kính xe.

Phí cả công cảm động!

Không biết qua bao lâu, xe chạy vào một khu biệt thự có phong cảnh đẹp không chê vào đâu được, rồi từ từ dừng lại trước một căn biệt thự vô cùng bề thế.

Trước cổng biệt thự có bốn người đang đứng.

Tôi từng nghe loáng thoáng sau khi tôi bị bế đi mất tích lúc vừa chào đời, vợ chồng nhà họ Tần, tức là bố mẹ ruột của tôi, đã nhận nuôi một bé gái.

Suốt những năm qua, họ gần như đối xử với cô ấy như con ruột.

Đây chẳng phải là nhân vật "thiên kim giả" trong truyền thuyết sao.

Cửa xe chậm rãi mở ra, tôi hít một hơi thật sâu, thầm nghĩ lát nữa thôi mình sẽ phải đối mặt với sự ghẻ lạnh hay những màn làm khó dễ thế nào.

Thế nhưng ngay sau đó, một người phụ nữ sang trọng đỏ hoe mắt lao tới, đôi bàn tay run rẩy, nước mắt lã chã rơi.

Bà không ngừng lẩm bẩm: "Con gái của mẹ! Cuối cùng con cũng về rồi!"

Người đàn ông trung niên bên cạnh bà thì cứ xoa xoa hai bàn tay vào nhau, muốn chạm vào tôi mà lại chẳng dám, chỉ lặp đi lặp lại: "Về là tốt rồi, về là tốt rồi".

Cô gái đứng cạnh họ trông trạc tuổi tôi, đôi mắt sáng lấp lánh nhưng ánh nhìn có chút né tránh.

Còn thanh niên trẻ tuổi bên cạnh thì đẩy nhẹ gọng kính, gương mặt trắng trẻo thoáng ửng hồng, trông cũng có vẻ rất xúc động.

Vậy đây là mẹ tôi, bố tôi, em gái nuôi và anh trai ruột sao?

Không có cái nhìn xét nét từ trên cao, cũng chẳng có cuộc kiểm tra lễ nghi lạnh lùng nào.

Mọi chuyện... khá bình thường, thậm chí họ còn có phần quá thận trọng.

Cái này sao chẳng giống mấy truyện tôi từng đọc thế nhỉ.

Nhưng mà, như thế này cũng ổn.

Chưa kịp tận hưởng niềm vui đoàn tụ được bao lâu, bầu không khí ấm áp đã bị phá vỡ.

Một tiếng phanh xe c.h.ói tai vang lên từ phía cổng, xé toạc sự tĩnh lặng của khu biệt thự.

Một chiếc xe đỗ xịch lại một cách ngạo mạn.

Cửa xe mở ra, một bà già với mái tóc uốn xoăn tít tỉ mỉ nhanh nhẹn bước xuống, theo sau là một gã đàn ông trung niên bụng phệ, mặt bóng nhẫy mỡ.

Gần như ngay lúc thấy hai người này, vẻ mặt của những người thân đang đầy tình cảm của tôi lập tức biến sắc.

Sự thay đổi nhanh c.h.óng đó làm tôi nhận ra hai kẻ này e là không phải dạng vừa.

"Là bà nội và chú nhỏ, hai người họ cứ tới là chắc chắn không có chuyện gì tốt."

Dường như thấy được sự thắc mắc trên mặt tôi, cô em gái nuôi bên cạnh nhỏ giọng nói, vẻ mặt trông rất khó coi.

Bố mẹ tôi liền vội vã kéo tôi ra sau lưng.

Nhưng vẫn chậm một bước.

Ánh mắt bà già kia sắc lẹm như đèn pha, soi tôi từ đầu đến chân một lượt, rồi bĩu môi, vẻ khinh bỉ hiện rõ mồn một:

"Hừ, đây là đứa con gái bới từ cái xó xỉnh nghèo nàn nào về đấy à?"

"Nhìn cách ăn mặc kìa, xám xịt, sặc mùi bùn đất!"

"Tôi đã bảo anh chị rồi, mất thì thôi, phí công tốn sức tìm về làm cái gì? Dắt cái loại này ra ngoài chỉ tổ làm xấu mặt nhà họ Tần chúng tôi thôi!"

Gã chú nhỏ đứng bên cạnh lập tức hùa theo:

"Đúng đấy mẹ, mẹ nhìn tay nó kìa, thô ráp thế kia thì có tí dáng dấp nào của thiên kim tiểu thư không?"

"Phí tiền tìm nó về, thà đưa số tiền đó cho con làm ăn còn hơn."

Nghe hai người họ nói vậy, bố tôi tức đến đỏ bừng mặt.

"Mẹ! Kiến Nghiệp! Mọi người nói cái kiểu gì vậy!"

"Tiểu Diệm là con gái con! Nó vừa mới về nhà, bao năm qua ở ngoài đã chịu biết bao nhiêu khổ cực, mọi người..."

"Chịu khổ?"

Bà già rít lên cắt ngang lời, ngón tay suýt chút nữa là chọc vào mũi bố tôi.

"Nó khổ thì trách ai? Còn chẳng phải tại nó mạng không tốt, sinh ra là phận con gái à! Lúc đầu tôi đã nói..."

"Mẹ!"

Bố tôi đột ngột lớn giọng, mắt đỏ ngầu, giọng nói run rẩy vì kìm nén.

"Nếu năm đó không phải mẹ trọng nam khinh nữ, tự ý bế Tiểu Diệm đi vứt bỏ để ép vợ chồng con phải nhận nuôi con trai của Kiến Nghiệp, thì con bé làm sao phải lưu lạc bên ngoài suốt hai mươi năm!"

"Vất vả lắm chúng con mới tìm được nó về, mẹ là bà nội ruột mà sao có thể nói nó như thế!"

"Trong lòng mẹ không thấy cắn rứt một chút nào sao?!"

Ôi chao!

Hóa ra là bà già này đã ném tôi đi à!

M//áu nóng trong người tôi lúc này đã sôi đến đỉnh điểm, chỉ chực bùng nổ. Nhưng rồi tôi sực nhớ tới lời dặn phải "điềm tĩnh" của bố mẹ nuôi trước khi đi.

Đành phải cố sống cố chếc nén xuống.

Tôi chưa phát hỏa, nhưng mấy lời của bố tôi như chọc vào ổ kiến lửa.

Bà già kia lập tức nhảy dựng lên, vỗ đùi đôm đốp, nước bọt văng tung tóe:

"Giỏi cho anh, Tần Kiến Quốc! Anh dám lên mặt dạy đời cả mẹ già này rồi cơ đấy?"

"Tôi một tay chăm bẵm anh từ lúc còn đỏ hỏn đến giờ, tôi làm gì chẳng phải là vì tốt cho anh, tốt cho cái nhà này sao!"

"Giờ anh có tí tiền rồi nên cánh cứng rồi chứ gì, lương tâm bị c.h.ó tha rồi phải không! Vì cái thứ con gái nhà quê không lên nổi bàn thờ này mà anh dám quát cả mẹ ruột anh à?!"

--- Chương 2

Tôi đứng sau lưng bố mẹ, nhìn mấy người trước mặt, mỗi người một kiểu nhu nhược.

Gần như ngay lập tức, cái bộ lọc về một gia đình hào môn siêu cấp giàu có, lạnh lùng bá đạo trong đầu tôi... vỡ vụn ra thành từng mảnh.

Không phải chứ... Mọi người đúng là nhà giàu thật đấy à?

Đây thực sự là ông chủ bà chủ của một tập đoàn lớn sao?

Sao lại để một bà già chỉ tay tận mặt mắng chửi, mà chỉ biết nói đạo lý với rơi nước mắt thế này?

Sự quyết đoán, lạnh lùng vô tình như lời đồn đâu rồi?

Cái bộ dạng nhu nhược này... so với mấy bà thím ở đầu làng tôi bị mẹ chồng mắng mà không dám cãi nửa lời thì có khác gì nhau đâu?

"Cái gì mà vì tốt cho chúng tôi chứ, rõ ràng là vì tốt cho nhà chú út thì có..."

Cô em gái nuôi Tần Vũ đứng bên cạnh dường như không nhịn nổi nữa, đảo mắt một cái thật dài, nhỏ giọng lầm bầm.

Thế nhưng bà già kia lại có lỗ tai cực thính, nghe thấy hết sạch, ánh mắt sắc như dao lập tức lườm tới.

"Con ranh kia mày nói cái gì đấy?!"

Mẹ tôi sợ tới mức vội vàng kéo Tần Vũ ra sau lưng che chở, cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc:

"Mẹ, mẹ bớt giận đi, nhà con anh ấy cũng là vì xót con thôi."

"Mẹ với chú út khó khăn lắm mới qua đây chơi, hay là cứ vào nhà uống chén trà đã, cơm xong ngay đây ạ."

"Tức đến no rồi! Nuốt không trôi!"

Bà già hừ lạnh một tiếng, cằm hất lên tận trời, nói giọng mỉa mai.

"Tôi chẳng dám ăn cái cơm giàu sang này của anh chị đâu, mắc công sau này lại bảo cái thân già này lắm chuyện, cản trở gia đình anh chị đoàn tụ!"

Tôi lấy đầu lưỡi đẩy nhẹ vào vòm hàm trên.

Cái câu "Thế thì bà còn đến đây làm gì? Mấy lời thối tha vừa rồi là ma nói à?" suýt chút nữa đã vọt ra khỏi miệng.

Nhưng tôi chợt nhớ lại những lời cha mẹ nuôi dặn dò trước khi đi, thế là đành phải nuốt cục tức này xuống, nghẹn đến mức tức ngực.

Thấy chúng tôi không lên tiếng, bà già tưởng mình đã chiếm được ưu thế, bấy giờ mới vênh mặt lên, thong thả nói ra mục đích đến đây:

"Hôm nay tôi đến là để dắt em trai anh tới hỏi anh cho ra nhẽ đây—"

"Kiến Quốc, lần trước anh đã hứa sắp xếp cho Kiến Nghiệp một vị trí trong công ty, chuyện này đã bao lâu rồi mà sao vẫn chưa thấy động tĩnh gì? Có phải anh định lừa gạt cả em trai ruột của mình không?!"

Bố tôi lộ rõ vẻ mệt mỏi và bất lực:

"Mẹ, con sắp xếp rồi, chức phó phòng hành chính, đãi ngộ cực kỳ tốt, nhưng Kiến Nghiệp nó lại chê..."

"Phó phòng?!"

Giọng bà già bỗng chốc vút cao lên tám tông, chỉ tay vào mũi bố tôi như thể vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thiên hạ.

"Tần Kiến Quốc! Anh đi bố thí cho ăn mày đấy à!"

"Kiến Nghiệp là em trai ruột của anh! Là em trai ruột m.á.u mủ tình thâm đấy! Thế mà anh ném cho nó cái chức phó phòng rách nát ấy à?"

"Ít nhất cũng phải là Phó tổng giám đốc! Hay Tổng giám đốc! Thế mới xứng với tình anh em của các người, mới xứng với tâm huyết tôi đã đổ ra vì anh chứ!"

Mặt mẹ tôi tái mét.

Anh trai tôi – Tần Dự mím chặt môi, nắm đấm siết lại rồi lại buông ra.

Cô em gái Tần Vũ tức đến mức cả người run rẩy, nhưng chỉ biết cúi gầm mặt xuống.

Nhìn phản ứng của cả nhà này, chút nghi hoặc trong lòng tôi đã biến thành khẳng định.

Không chỉ bố mẹ nhu nhược, mà cả anh trai lẫn em gái trông cũng chẳng có vẻ gì là gánh vác nổi chuyện gì.

Tính ra cả nhà này... đều là "bánh bao" hết à? Cứ nằm yên chờ người ta nhào nặn chắc?

Bố tôi vẫn cố gắng giải thích, giọng nói lộ rõ sự yếu thế:

"Chức Phó tổng giám đốc không phải chuyện đùa, cần phải có năng lực và thâm niên thì cấp dưới mới phục. Kiến Nghiệp đến cấp ba còn chưa học xong, lại không có kinh nghiệm liên quan, nếu nhảy dù vào vị trí cao như vậy thì người trong công ty sẽ nghĩ sao?"

"Công ty không phải của riêng gia đình mình..."

"Thế Kiến Nghiệp không học hết cấp ba là tại ai?!"

Bà già gầm lên một tiếng, cắt ngang lời bố tôi.

Tiếp đó bà ta bắt đầu đấm ngực giậm chân, diễn một vở kịch khổ nhục kế.

"Em trai anh không học cấp ba chẳng phải là để nhường tiền cho anh học đại học sao!"

"Năm đó nhà nghèo đến mức cơm không đủ ăn, Kiến Nghiệp thương anh trai nên mới chủ động nhường cơ hội đi học cho anh!"

"Nó từ nhỏ sức khỏe đã yếu, chịu khổ nhiều hơn anh bao nhiêu! Giờ anh phất lên rồi, giúp đỡ em trai một chút thì đã làm sao? Hả?!"

"Cái đồ vô ơn bạc nghĩa! Có phải anh chê mẹ con tôi rồi không? Nếu anh chê thì hôm nay chúng tôi chếc quách trước mặt anh cho xong, nhảy từ trên lầu này xuống cho rảnh nợ! Khỏi phải làm gánh nặng cho ông chủ lớn như anh!"

Đúng là một combo: đạo đức giả, tống tiền tình cảm, rồi đến đe dọa tự tử...

Ba chiêu tung ra liên tiếp vô cùng mượt mà, thành thục đến mức khiến người ta phải xót xa.

Tôi nghe mà mở mang tầm mắt, suýt chút nữa thì muốn vỗ tay khen ngợi bà ta.

Cái trình độ chiến đấu này, có đặt vào đám các bà già ở làng tôi thì cũng thuộc hàng top đầu đấy.

Tiếc là, so với Lâm Diệm tôi... à không, bây giờ là Tần Diệm, thì vẫn còn kém xa.

Trong phòng khách im phăng phắc, chỉ còn tiếng thở dốc đầy cường điệu của bà già và tiếng khịt mũi đắc ý của ông chú út.

Thấy cả nhà chúng tôi vẫn im lặng, bà già tưởng mình đã nắm chắc phần thắng, phẩy tay một cái, trực tiếp chốt hạ:

"Thế nhé! Khóc cũng khóc rồi, mắng cũng mắng rồi, anh cũng biết mình sai rồi!"

"Cứ quyết định vậy đi! Hôm nay anh phải giải quyết xong việc này cho tôi!"

Đúng lúc này, tôi – nãy giờ vẫn im như thóc như một cái phông nền, bỗng nhiên cử động.

Tôi bước lên một bước, trên mặt nở một nụ cười cực kỳ chân thành và nhiệt tình, giọng nói trong trẻo vang dội.

"Được chứ ạ! Bà nội! Làm luôn! Hôm nay làm luôn!"

Bố mẹ kinh ngạc nhìn tôi, dường như không ngờ rằng tôi lại có thể cười được, còn nói ra những lời như vậy.

Tần Dự và Tần Vũ cũng sững sờ.

"Tiểu Diệm, con nói cái gì thế! Việc này không thể đồng ý được!"

Mẹ tôi vội vàng lén kéo tay áo tôi, muốn lôi tôi ra phía sau.

Chương tiếp
Loading...