Thái Tử Gia Không Thể Có Con
Chương 2
Trong lúc anh còn chưa phát hiện, trong lúc nhà họ Phó còn chưa chú ý.
Tìm đại một lý do cũng được — về nhà mẹ đẻ, đi công tác… miễn là rời khỏi đây trước đã.
Sau đó tìm cách xử lý đứa bé, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nếu để Phó Diễm Châu biết, nếu để nhà họ Phó biết… tôi coi như xong đời.
Nhà họ Phó tuyệt đối sẽ không chấp nhận loại bê bối này.
Họ sẽ điều tra, truy đến tận cùng, sẽ hỏi đứa bé này là của ai.
Mà tôi… không thể trả lời.
Không trả lời được, chính là phản bội.
Còn kết cục của kẻ phản bội nhà họ Phó…
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Tôi đứng dậy, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Không thể mang nhiều, một chiếc vali là đủ.
Giấy tờ tùy thân, tiền mặt, quần áo thay đổi. Những thứ khác đều không cần.
Tôi mở tủ quần áo, kéo ngăn kéo dưới cùng ra — nơi cất giấy tờ và tiền dự phòng của mình.
Nhưng khi vừa đưa tay lấy, tôi chợt nhớ ra một chuyện.
Chứng minh thư của tôi, tuần trước đã bị trợ lý lấy đi để làm visa.
Nói là Phó Diễm Châu muốn đưa tôi ra nước ngoài khảo sát, nên chuẩn bị trước.
Đến giờ vẫn chưa trả lại.
Tôi sững lại, lục thêm một lần nữa.
Quả nhiên… không có.
“Chết tiệt.”
Tôi đóng ngăn kéo, ép bản thân bình tĩnh.
Ngày mai đến công ty lấy.
Cứ nói là cần gấp, lấy xong lập tức rời đi.
Không được chậm trễ.
3
Đang suy tính, cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ.
“Cốc cốc.”
Tim tôi chợt hụt một nhịp. Theo phản xạ, tôi đá chiếc vali vào trong tủ quần áo.
“Ai đấy?”
“Tôi.”
Giọng Phó Diễm Châu truyền qua cánh cửa, trầm thấp, không mang theo cảm xúc.
Tôi hít sâu một hơi, mở cửa.
Anh đứng ngoài, trên tay là một cốc sữa nóng.
“Dì nói tối nay em ăn ít, nên tôi mang lên cho em.”
Tôi nhận lấy, nói cảm ơn, định chờ anh rời đi.
Nhưng anh vẫn đứng đó.
Ánh mắt anh từ gương mặt tôi chậm rãi trượt xuống cổ áo ngủ, rồi lại nâng lên, cuối cùng dừng lại phía sau lưng tôi — nơi chiếc vali còn chưa giấu kỹ.
Tôi theo ánh mắt anh nhìn xuống.
Xong rồi.
Vừa nãy quá vội, bánh xe của vali lộ ra ngoài tủ.
Ánh mắt anh dừng lại ở đó vài giây, im lặng.
“Em định ra ngoài?”
“Không… không có. Em chỉ dọn ít quần áo theo mùa thôi.”
Tôi tùy tiện bịa một câu, ngón tay siết chặt cốc sữa.
Anh “ừ” một tiếng, cũng không rõ là tin hay không.
Tôi tưởng anh sẽ đi, không ngờ anh lại đưa tay chống lên khung cửa, cúi người xuống.
Khoảng cách quá gần.
Tôi có thể ngửi thấy mùi tuyết tùng nhàn nhạt trên người anh, xen lẫn hương rượu vang đỏ.
“Thẩm Chiêu.”
Anh gọi tên tôi, giọng rất thấp.
“Hôm nay em đi đâu?”
Tim tôi hụt một nhịp:
“Đi dạo phố.”
“Dạo cả ngày?”
“Ừ.”
Anh nhìn tôi, trong ánh mắt dường như ẩn chứa thứ gì đó mà tôi không hiểu nổi.
Một lúc sau, anh thu tay lại, xoay người rời đi.
Tôi đóng cửa, lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
4
Sáng hôm sau, nhân lúc anh ra ngoài đến công ty, tôi lập tức xuống quầy lễ tân để hỏi giấy tờ.
Nhưng lễ tân lại nói, giấy tờ của tôi vẫn chưa được chuyển về, phải chờ thêm hai ngày nữa.
Hai ngày.
Tôi không thể đợi.
Đứng dưới lầu công ty, tôi suy nghĩ rất lâu, rồi gọi một cuộc điện thoại.
“Alo, mẹ, mấy ngày này con muốn về nhà ở vài hôm, được không?”
Bên kia sững lại một chút:
“Sao thế? Cãi nhau với Diễm Châu à?”
“Không… chỉ là con nhớ nhà thôi.”
“Được, về đi, mẹ bảo bố con ra đón.”
Cúp máy, trong lòng tôi cuối cùng cũng ổn định hơn một chút.
Trước tiên về nhà mẹ đẻ, rồi tính tiếp.
Dù Phó Diễm Châu có lợi hại đến đâu, cũng không thể đến nhà họ Thẩm đòi người.
Về đến biệt thự, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.
Lần này thu dọn đàng hoàng, dì giúp việc nhìn thấy còn hỏi tôi định đi đâu, tôi nói là về nhà mẹ đẻ vài hôm.
Mới xếp được nửa vali, điện thoại bỗng reo lên.
Một số lạ.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ, cố tình hạ thấp:
“Xin hỏi có phải Phó phu nhân không?”
“Cô là ai?”
“Tôi là thư ký của Phó tổng, Tiểu Chu. Tôi có chuyện muốn nói với cô, cô có tiện ra ngoài gặp một chút không?”
Bàn tay tôi siết chặt điện thoại.
Thư ký của Phó Diễm Châu… tìm tôi làm gì?
“Có chuyện gì không thể nói qua điện thoại?”
Bên kia im lặng vài giây, rồi đáp:
“Liên quan đến tình trạng sức khỏe gần đây của cô.”
Trong đầu tôi như có tiếng “ong” vang lên.
Cô ta biết rồi sao?
“Gặp ở đâu?”
“Vành đai ba, quán cà phê cô thường đến.”
Cúp máy, tôi đứng chết lặng tại chỗ, tim đập dồn dập.
Tại sao cô ta lại biết?
Là Phó Diễm Châu sai cô ta đến?
Hay cô ta tự phát hiện ra điều gì đó?
Dù là khả năng nào… tôi cũng phải đi.
Tôi đóng vali, thay quần áo rồi rời khỏi nhà
5
Quán cà phê nằm trong một con hẻm yên tĩnh, khách không nhiều.
Khi tôi đến, Tiểu Chu đã ngồi sẵn bên cửa sổ. Vừa thấy tôi bước vào, cô ta lập tức đứng dậy, vẻ mặt có chút căng thẳng.
Tôi ngồi xuống, không gọi đồ uống, đi thẳng vào vấn đề:
“Có chuyện gì?”
Cô ta do dự một lát, rồi lấy từ trong túi ra một tờ giấy, đẩy về phía tôi.
Là một bản sao báo cáo.
Tôi vừa cúi đầu nhìn, đầu óc lập tức “ầm” một tiếng.
Đó là báo cáo khám thai của tôi.
“Hôm qua có người đến bệnh viện tra hồ sơ khám bệnh của cô. Bạn tôi làm ở đó, nhìn thấy tên cô nên lén sao lại một bản, rồi báo cho tôi.” Giọng Tiểu Chu rất thấp, “Phó phu nhân, tôi không biết vì sao cô muốn giấu, nhưng chuyện này sớm muộn gì Phó tổng cũng sẽ biết.”
Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy, đầu ngón tay lạnh buốt.
“Cô đã nói với ai chưa?”
“Chưa. Tôi chỉ nói cho cô.”
“Vì sao?”
Cô ta cắn môi, vành mắt đột nhiên đỏ lên:
“Vì tôi biết cô là người tốt. Năm ngoái em trai tôi bị bệnh, là cô giúp tôi tìm bác sĩ, còn ứng tiền trước. Tôi vẫn luôn nhớ chuyện đó.”
Tôi nhớ ra rồi.
Đó là một cô gái lanh lợi, làm việc nghiêm túc. Khi ấy thấy cô đáng thương, tôi tiện tay giúp một lần.
Không ngờ hôm nay… lại nhận được hồi đáp.
Tôi gập báo cáo lại, nhét vào túi.
“Cảm ơn cô, Tiểu Chu. Chuyện này…”