Thái Tử Gia Không Thể Có Con

Chương 1



1

Khi tôi bước ra khỏi bệnh viện, bên ngoài đã đổ mưa.

Tháng tư ở Bắc Kinh, cái rét cuối xuân luôn đến bất ngờ, khiến người ta không kịp phòng bị.

Tôi cầm tờ giấy xét nghiệm, đứng lặng dưới mái hiên khu khám bệnh. Gió lạnh len vào cổ áo, vậy mà tôi lại chẳng hề cảm nhận được.

Trên tờ giấy trắng in rõ mấy chữ: HCG dương tính, đề nghị tái khám sau một tuần.

Dương tính.

Mang thai.

Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ ấy rất lâu, lâu đến mức ông lão đứng cạnh cũng không nhịn được mà lên tiếng:

“Cô gái, cháu không sao chứ? Sao mặt lại trắng thế này?”

Tôi khẽ lắc đầu, nhét tờ giấy vào túi, rồi bước thẳng vào màn mưa.

Mưa lạnh táp vào mặt, từng giọt buốt giá như kéo tôi dần tỉnh táo lại.

Chuyện… thật sự đã xảy ra rồi.

Tôi và Phó Diễm Châu kết hôn một năm ba tháng, quả thật chưa từng làm bất kỳ biện pháp tránh thai nào.

Mỗi lần, anh đều siết chặt eo tôi, làm đến mức tôi như chết đi sống lại, xong xuôi liền gục xuống ngủ, chưa bao giờ để tâm đến chuyện khác.

Chúng tôi luôn mặc định rằng chuyện có con là không thể xảy ra.

Bởi vì Phó Diễm Châu — chồng tôi, người thừa kế duy nhất của nhà họ Phó ở kinh thành — sinh ra đã tuyệt tự.

Đó là điều mà cả giới đều biết.

Năm ấy, nhà họ Phó gần như lật tung tất cả danh y trong và ngoài nước. Đông y, Tây y, không thiếu một ai.

Kết luận cuối cùng chỉ có một: số lượng tinh trùng gần như bằng không, tuyệt đối không thể có con.

Cũng chính vì vậy, tôi mới gả cho anh.

Tôi tên Thẩm Chiêu, con gái thứ ba của nhà họ Thẩm.

Ở trong gia tộc, tôi thuộc kiểu người không trên không dưới, không được cưng chiều cũng chẳng bị ghét bỏ — một quân cờ “gả cho ai cũng không thiệt”.

Nhà họ Phó cần một nàng dâu ngoan ngoãn, biết nghe lời.

Nhà họ Thẩm lại muốn bám vào cây cao là nhà họ Phó.

Hai bên ăn ý với nhau ngay lập tức.

Ngày đính hôn, mẹ tôi nắm tay tôi, mắt đỏ hoe:

“Chiêu Chiêu, đứa trẻ nhà họ Phó tuy là… nhưng con gả sang đó sẽ không phải chịu uất ức, cả đời sẽ bình an ổn thỏa.”

Tôi hiểu rõ phần bà chưa nói hết.

Phó Diễm Châu tuyệt tự, sẽ không có con.

Tôi sẽ không phải chịu khổ vì sinh nở, cũng không phải lo chồng trăng hoa bên ngoài.

Chỉ cần an ổn làm Phó thái thái, chờ đến khi hai ông bà nhà họ Phó qua đời… toàn bộ nhà họ Phó rồi cũng sẽ thuộc về tôi.

Một cuộc đời quá đỗi “tốt đẹp”.

Và tôi cũng từng nghĩ như vậy.

Thế nên suốt hơn một năm qua, tôi luôn làm tròn bổn phận của một Phó thái thái.

Cùng anh xuất hiện trong mọi buổi xã giao, khoác lên mình những bộ váy đoan trang, nở nụ cười vừa đủ, diễn trọn vai một cặp vợ chồng tình sâu nghĩa nặng.

Còn khi trở về nhà, chúng tôi lại trở thành hai người bạn cùng phòng xa lạ.

Mỗi người một phòng ngủ, không ai làm phiền ai.

Anh có phòng làm việc của anh.

Tôi có trà thất của tôi.

Thi thoảng chạm mặt trong hành lang, chỉ gật đầu một cái coi như chào hỏi.

Giao tiếp duy nhất giữa chúng tôi… chỉ tồn tại trên giường.

Một chuyện vừa kỳ lạ, vừa trớ trêu.

Rõ ràng anh không yêu tôi, tôi cũng chẳng yêu anh, vậy mà cơ thể lại hòa hợp đến đáng sợ.

Mỗi tháng sẽ có vài lần như thế.

Anh gõ cửa phòng tôi, tôi mở cửa cho anh vào, rồi hai người quấn lấy nhau đến tận nửa đêm.

Không có dịu dàng, không có dạo đầu.

Chỉ là trực tiếp bước vào chủ đề, xong xuôi rồi ngủ.

Giống như hai kẻ xa lạ, chỉ tìm đến nhau vì nhu cầu.

Tôi không biết anh cần tôi vì điều gì. Có thể là nhu cầu sinh lý, cũng có thể là lười tìm người khác.

Còn tôi… có lẽ vì đã quá lâu không được ôm ai, nên tham luyến chút hơi ấm ngắn ngủi ấy.

Dù sao cũng sẽ không có con.

Dù có làm gì, cũng sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Tôi đã luôn tin như vậy, để rồi buông thả bản thân trong vòng tay xa lạ kia.

Cho đến hôm nay.

Tôi đứng giữa cơn mưa, tay đặt lên bụng dưới vẫn phẳng lì, đầu óc rối loạn như một mớ chỉ.

Mang thai.

Nếu Phó Diễm Châu thật sự tuyệt tự…

Vậy đứa bé này là của ai?

Chẳng lẽ trong lúc tôi không hề hay biết, tôi đã từng ngủ với người đàn ông khác?

Tôi cố gắng nhớ lại toàn bộ những buổi xã giao trong năm qua, từng ly rượu mình đã uống, từng khoảnh khắc ở một mình.

Không có.

Hoàn toàn không có.

Tôi luôn uống rất tiết chế, chưa từng say đến mức mất ý thức.

Mỗi lần tiệc tàn đều có tài xế đưa về, mỗi lần tỉnh dậy đều nằm trên chính chiếc giường của mình.

Trừ khi…

Một suy nghĩ chợt lóe lên khiến toàn thân tôi lạnh buốt.

Trừ khi có người động tay vào rượu của tôi…

Hoặc…

Tôi không dám nghĩ tiếp nữa.

Đúng lúc ấy, điện thoại trong túi rung lên.

Là trợ lý của Phó Diễm Châu.

“Phu nhân, tiên sinh hỏi tối nay cô có về nhà dùng bữa không.”

Tôi mở miệng, giọng khô khốc:

“Về.”

Cúp máy, tôi vẫn đứng yên trong mưa, mặc cho nước lạnh thấm ướt cả người.

Không thể hoảng.

Phải về nhà trước.

Coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Điều tra rõ ràng rồi… tính tiếp.

2

Khi tôi trở về biệt thự nhà họ Phó, trời đã tối hẳn.

Tôi thu ô lại, bước vào nhà. Đèn ở huyền quan đã bật sáng, đôi giày da của Phó Diễm Châu được đặt ngay ngắn bên cạnh tủ giày.

Hôm nay anh về sớm.

Người hầu tiến lên nhận túi giúp tôi, muốn nói lại thôi:

“Phu nhân, tiên sinh hình như đang đợi cô ăn cơm.”

Tôi liếc nhìn về phía phòng ăn.

Quả nhiên, trên bàn đã bày sẵn hai bộ bát đũa. Phó Diễm Châu ngồi ở vị trí chính, trước mặt là một ly rượu vang đỏ vẫn chưa động tới.

Nghe thấy động tĩnh, anh ngẩng đầu nhìn sang.

Đôi mắt ấy đen sâu thẳm, khi nhìn người khác giống như cách một lớp băng mỏng, lạnh lẽo và xa cách.

Anh có một gương mặt cực kỳ xuất sắc, mày kiếm mắt sao, đường nét hàm dưới sắc lạnh. Dù chỉ mặc đồ ở nhà cũng không thể che giấu khí chất cao quý trời sinh.

Nhưng lúc này, ánh mắt ấy rơi lên người tôi lại khiến tim tôi khẽ thắt lại.

“Bị mưa ướt rồi?” anh hỏi.

“Ừ, quên mang ô.”

“Lên thay đồ đi, rồi xuống ăn cơm.”

Tôi gật đầu, lên lầu thay quần áo khô. Khi xuống, anh đã ngồi sẵn trước bàn ăn.

Người hầu bưng canh nóng lên. Phó Diễm Châu bắt đầu động đũa, tôi cũng cúi đầu ăn theo.

Giữa chúng tôi từ trước đến giờ vẫn luôn như vậy.

Ăn cơm không nói chuyện.

Thỉnh thoảng ánh mắt chạm nhau, rồi lại nhanh chóng dời đi.

Ai ăn phần nấy, giống như hai người xa lạ ngồi chung một bàn.

Nhưng bữa cơm hôm nay, tôi ăn mà lòng không yên.

Trong đầu cứ lặp đi lặp lại tờ giấy xét nghiệm kia.

Bảy tuần.

Tôi lặng lẽ tính toán thời gian, vừa khớp với lần cách đây hai tháng.

Hôm đó anh uống khá nhiều, động tác cũng dữ dội hơn thường ngày, quấn quýt đến tận nửa đêm mới chịu ngủ.

Khi ấy tôi cũng chẳng nghĩ nhiều. Dù sao… cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.

Nhưng những chuyện đó không quan trọng.

Quan trọng là… đứa bé này chắc chắn không phải của anh.

Tôi máy móc bới cơm, bỗng nghe anh lên tiếng:

“Ngày mai nhà họ Phó có tiệc gia đình, em đi cùng tôi.”

“Được.”

“Mặc chiếc váy màu xanh đậm.”

“Được.”

Anh khựng lại một chút, dường như không quen với sự ngoan ngoãn quá mức của tôi, nhưng cũng không hỏi thêm.

Ăn xong, anh như thường lệ lên thư phòng, còn tôi quay về phòng ngủ.

Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, tôi dựa lưng vào đó, chậm rãi trượt xuống sàn.

Phải chạy.

Nhất định phải rời đi.

Chương tiếp
Loading...