Sau Một Lần Nhẫn Nhịn

Chương 4



Ngón tay vô thức cào thật mạnh lên thân lọ, để cơn bực bội trong lòng được trút ra đôi chút.

Quá nhiều vấn đề đang xoay vòng trong đầu tôi.

Niên Niên rốt cuộc là con của tôi với ai?

Bố mẹ tôi rốt cuộc đã đi đâu?

Còn cả Hoắc Cảnh Hoài nữa.

Tại sao Hoắc Duật Xuyên chưa từng nhắc đến anh ấy trước mặt tôi một lần nào?

Đầu óc tôi như một đống hồ nhão.

Cảm giác mệt mỏi sau khi rút máu khiến tôi căn bản không nghĩ nổi nữa.

Thôi thì ngày mai trực tiếp hỏi Hoắc Duật Xuyên vậy.

Cùng lắm thì cá chết lưới rách.

Ngay lúc chuẩn bị đặt lọ thuốc xuống rồi rời đi.

Tôi đột nhiên phát hiện phía sau nhãn của một lọ vitamin, lại dán một toa thuốc thật.

Chỉ trong nháy mắt.

Sống lưng tôi lạnh buốt.

Tôi run rẩy cầm nó lên lần nữa.

Ghé sát lại, phóng to ra.

Là tiếng Anh.

Dịch ra, đại khái là một loại thuốc hướng thần nào đó.

Đó không phải vitamin.

Mà là thứ thuốc tôi vẫn luôn uống.

Hoắc Duật Xuyên lừa tôi.

Anh ta đang cho tôi uống thuốc hướng thần.

Tại sao tôi lại cần phải uống thứ này?

Vậy nên.

Người có bệnh từ đầu đến cuối là tôi?

Chứ không phải Hoắc Duật Xuyên và Hoắc Kỳ Niên?

Thế còn chuyện xuyên không mà tôi luôn tưởng là thật thì sao?

Tôi thật sự đã xuyên đến mười năm sau ư?

Hay là vì ký ức hiện tại của tôi chỉ dừng lại ở tuổi hai mươi?

Ngày càng nhiều suy đoán không ngừng trào ra.

Đợi đến lúc hoàn hồn lại.

Tôi mới giật mình nhận ra lưng mình đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.

Tôi bắt đầu cảm thấy.

Mảnh ghép mà não bộ tôi đánh mất còn lớn hơn tôi tưởng rất nhiều.

Tôi không trực tiếp hỏi Hoắc Duật Xuyên.

Mà tìm thấy bệnh án khám bệnh của mình trong thư phòng của anh ta.

Ngày hôm sau.

Tôi dựa theo thông tin bên trên, tìm đến bệnh viện mà mình từng khám.

Bác sĩ hiển nhiên đã nhận ra tôi.

“Hôm nay ông Hoắc không đi cùng cô sao?”

Tôi không để lộ cảm xúc, bình thản đáp: “Anh ấy có chút việc bận.”

Bác sĩ tưởng tôi tới tái khám.

Nhưng tôi ngắt lời ông ấy: “Không, tôi phát hiện mình đã quên rất nhiều chuyện, ông có thể giúp tôi nhớ lại không?”

16

Khôi phục ký ức là một quá trình vô cùng đau đớn.

Tôi nằm trên ghế thôi miên.

Ký ức quá khứ như lũ dữ tràn về.

Tôi và Hoắc Cảnh Hoài đã yêu nhau suốt bốn năm đại học, đến năm hai mươi ba tuổi thì bước vào hôn nhân.

Một năm đầu sau kết hôn, chúng tôi sống rất ngọt ngào.

Nhưng dần dần.

Hoắc Cảnh Hoài bắt đầu thay đổi.

Đến lúc ấy tôi mới biết.

Anh ấy là con riêng, được đón về chỉ để chia sẻ áp lực cho gia tộc.

Anh ấy tiếp cận tôi, từ đầu đến cuối đều là vì muốn lợi dụng các mối quan hệ và tài nguyên của gia đình tôi.

Theo đuổi tôi, cưới tôi, từng bước từng bước đều là tính toán.

Tôi phát hiện ra bộ mặt thật của anh ấy, muốn ly hôn, nhưng lại bị anh ấy uy hiếp.

Tôi hết đường xoay xở.

Chỉ có thể đi cầu xin người mà tôi từng nghĩ là ghét mình nhất, Hoắc Duật Xuyên.

Tôi vừa ép buộc, vừa dụ dỗ.

Đến cuối cùng gần như là khổ sở van xin.

Tóm lại, Hoắc Duật Xuyên thật sự đã giúp tôi.

Anh ta giúp tôi thu thập chứng cứ, giúp tôi kiện tụng, giúp tôi thoát khỏi tay Hoắc Cảnh Hoài.

Ngày ly hôn thành công, cũng vừa đúng sinh nhật hai mươi lăm tuổi của tôi.

Tôi tưởng rằng cuối cùng mình cũng được tự do.

Rồi tôi đau đớn phát hiện ra, mình mang thai rồi.

Là con của Hoắc Cảnh Hoài.

Tôi hoàn toàn sụp đổ.

Tôi từng nghĩ đến chuyện vào bệnh viện, từng nghĩ đến chuyện uống thuốc.

Thậm chí còn nghĩ đến chuyện nhảy từ trên lầu xuống để kết thúc tất cả.

Là Hoắc Duật Xuyên đã tìm thấy tôi, bế tôi lên từ góc phòng tắm nơi tôi đang co ro run rẩy.

Giọng nói dịu dàng chưa từng có.

“Thời Uẩn, đứa bé là vô tội.”

“Em cũng vậy.”

Tôi hận Hoắc Cảnh Hoài.

Tôi hận đứa bé này.

Nhưng tôi càng hận chính mình hơn.

Hận bản thân tại sao lại ngu ngốc đến vậy.

Chẳng bao lâu sau, tinh thần của tôi xảy ra vấn đề.

Lúc thì tỉnh táo, lúc thì hồ đồ.

Khi tỉnh táo, tôi nhìn Niên Niên, trong mắt đầy hận ý và chán ghét.

Khi hồ đồ, đại não sẽ ở trong trạng thái phòng vệ.

Theo bản năng coi Niên Niên là đứa trẻ được họ hàng gửi nuôi, đối xử lạnh nhạt với thằng bé.

Hoắc Duật Xuyên không còn cách nào nữa.

Anh ta tìm bác sĩ giỏi nhất, dùng thôi miên giúp tôi quên đi những ký ức đau khổ đó.

Anh ta cho rằng như vậy tôi sẽ khá lên.

Nhưng tổn thương quá sâu, thôi miên cũng không hoàn hảo.

Ký ức của tôi cứ lặp đi lặp lại mà rối loạn.

Cách một khoảng thời gian lại tỉnh táo một lần.

Còn Hoắc Duật Xuyên, cứ như vậy hết lần này đến lần khác bị tôi nhận nhầm, bị tôi tổn thương, bị tôi đòi ly hôn.

Anh ta đã quen rồi.

Sự tê dại của anh ta là vì trái tim đã bị tổn thương quá nhiều lần.

Niên Niên là con trai tôi.

Là con trai của Hoắc Cảnh Hoài.

Thằng bé gọi tôi là mẹ, cũng gọi tôi là cô.

Bởi vì thằng bé không biết hôm nay tôi rốt cuộc là “tôi” nào.

Nó mới chỉ có năm tuổi, vậy mà đã học được cách nhìn sắc mặt người khác, học được cách dè dặt thăm dò.

17

Mở mắt ra lần nữa.

Bác sĩ đưa cho tôi một cốc nước ấm và khăn giấy.

“Cô ổn chứ?”

Không ổn.

Rất không ổn.

Tôi hình như đột nhiên hiểu vì sao Hoắc Duật Xuyên mới ba mươi lăm tuổi mà đã có tóc bạc.

Thì ra.

Mái đầu bạc của anh là vì tôi mà sinh ra.

Chính tôi đã hủy hoại Hoắc Duật Xuyên của những năm tháng hăng hái khí phách ấy.

Bệnh của tôi giống như một tảng đá cứng đầu.

Cho dù anh đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết và tinh lực để vun đắp.

Vẫn không thể mọc ra bất cứ thứ gì tươi sống.

Mà sau khi tôi hoàn toàn sụp đổ.

Hoắc Duật Xuyên chủ động gánh lấy vai trò của một người cha.

Anh không muốn Niên Niên trở thành một đứa trẻ bị mẹ lãng quên.

Thế nên anh tự mình lấp vào vị trí ấy.

Thậm chí năm đó anh độc miệng với tôi, cũng chỉ vì đã đoán ra Hoắc Cảnh Hoài tiếp cận tôi là để lợi dụng tôi.

Muốn khiến tôi biết khó mà lui.

Sự thật còn tàn nhẫn hơn những gì tôi tưởng tượng.

Hoắc Duật Xuyên chưa từng từ bỏ tôi.

Anh cho tôi đường sống.

Cho Niên Niên tình thương của cha.

Còn tôi thì sao.

Từ lúc tỉnh táo lại, tôi vẫn luôn đẩy anh ra xa.

Một người như tôi, thật sự xứng sao?

Anh đã bị tôi liên lụy suốt mười năm.

Mười năm.

Từ hai mươi lăm tuổi đến ba mươi lăm tuổi, lẽ ra đó phải là quãng thời gian đẹp nhất của anh.

Lẽ ra anh phải có sự nghiệp, có gia đình, có một người vợ bình thường, khỏe mạnh, không cần uống thuốc mới có thể sống tiếp.

Thế nhưng anh lại chẳng có gì cả.

Chỉ có một ngăn kéo đầy những lọ vitamin dùng để lừa tôi và một tôi cứ cách vài tuần lại sụp đổ một lần.

Tôi không xứng.

Anh giống như một ngọn núi.

Chỉ biết im lặng đứng ở đó.

Mặc cho tôi va vào, mặc cho tôi làm anh bị thương, mặc cho tôi cứa hết vết này đến vết khác lên trái tim anh.

Thế mà anh chưa từng kêu đau.

Nhưng tôi quên mất, anh cũng là con người.

Cũng sẽ có tóc bạc, cũng sẽ mệt mỏi.

Tôi không thể ích kỷ như vậy được nữa.

Cũng không thể tiếp tục dùng thêm một mười năm nữa để bào mòn anh.

Tôi nên trả lại tự do cho anh.

18

Lúc tôi đến bệnh viện thăm Niên Niên và Hoắc Duật Xuyên, tình trạng của hai người họ đều đã khá hơn nhiều.

Niên Niên nằm trên giường bệnh.

Cơ thể nhỏ xíu bọc trong bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, trông lại càng nhỏ hơn.

Hoắc Duật Xuyên quay lưng về phía tôi ngồi trước giường bệnh, hạ giọng nói chuyện với Niên Niên.

Niên Niên hỏi anh: “Ba ơi, tại sao mẹ cứ mãi không nhận ra chúng ta vậy?”

Anh ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Niên Niên.

“Mẹ chỉ là bị lạc đường thôi.”

“Vậy khi nào mẹ mới tìm được đường ạ?”

Anh xoa đầu Niên Niên.

“Sắp rồi.”

Niên Niên nghĩ ngợi một chút, cười nói: “Vậy con tiếp tục chờ.”

Nước mắt tôi suýt nữa vỡ đê.

Tôi vội vàng nhẹ nhàng lui ra ngoài, đứng trong cầu thang bộ để bình ổn cảm xúc.

Nước mắt còn chưa kịp rơi hết, trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện thêm một đôi giày da.

Tôi ngẩn người ngẩng đầu lên, đâm thẳng vào ánh mắt của Hoắc Duật Xuyên.

Trên mặt anh vẫn còn một vết in của cái tát.

Sống mũi tôi cay xè, theo bản năng muốn đưa tay chạm vào một chút.

Hoắc Duật Xuyên không động đậy, mặc cho đầu ngón tay tôi rơi xuống mặt anh.

“Em nhớ lại rồi.”

Đầu ngón tay tôi cứng đờ, chậm rãi rụt về, gật đầu thừa nhận.

“Vâng, em đã đi tìm bác sĩ tâm lý đó.”

Hoắc Duật Xuyên im lặng.

Sau đó nắm lấy tay tôi.

“Trạng thái và tình hình hiện tại của em tốt hơn nhiều so với những gì tôi tưởng.”

Tôi cúi đầu, cảm nhận nhiệt độ truyền từ đầu ngón tay anh sang, lại không nhịn được mà đỏ hoe mắt lần nữa.

Tại sao lúc nào anh cũng chỉ biết nghĩ cho tôi như vậy.

Chương trước Chương tiếp
Loading...