Sau Một Lần Nhẫn Nhịn
Chương 3
Nhưng lại không thể biểu hiện ra ngoài.
Tôi giục anh ta đi nấu cơm.
Còn mình thì lặng lẽ quay về phòng tắm trong phòng ngủ.
Khóa trái cửa xong, tôi gần như lập tức bấm gọi điện.
Bố tôi, mẹ tôi.
Thậm chí cả Hoắc Cảnh Hoài.
Ba số điện thoại lần lượt được tôi gọi đi.
Nhưng rồi tôi tuyệt vọng phát hiện, cả ba đều là số không tồn tại.
Hoắc Cảnh Hoài thì thôi còn đỡ.
Nhưng bố mẹ tôi thì sao.
Số điện thoại họ đã dùng hơn chục năm, sao lại có thể là số trống được?
Tại sao không liên lạc được.
Rốt cuộc họ đang ở đâu.
Hy vọng vừa nhen nhóm lại lần nữa tắt ngấm.
Tôi lại một lần nữa bị cô lập, không nơi nương tựa.
12
Sau bữa cơm, tôi cố ý nói với Niên Niên: “Bố mẹ con vẫn chưa tới đón sao?”
Biểu cảm trên mặt Niên Niên trống rỗng vài giây.
Sau đó cười đáp: “Sắp rồi ạ.”
Tôi tự mình sai khiến Hoắc Duật Xuyên: “Cảnh Hoài, anh đi tiễn Niên Niên đi.”
Hoắc Duật Xuyên dường như đã suy nghĩ mấy phút.
Sau đó đồng ý.
Tôi đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn xe của Hoắc Duật Xuyên lao vút đi.
Đột nhiên cảm thấy thật nực cười.
Anh ta định đưa chính con trai mình đi đâu?
Nghe Niên Niên gọi mình là chú, anh ta không thấy buồn cười sao?
Nhưng nghĩ lại.
Chính tôi chẳng phải cũng là người hiểu rõ mà vẫn giả vờ hồ đồ hay sao?
Thu dọn qua loa một chút, tôi ra khỏi nhà.
Bắt xe đến một nơi quen thuộc —— nhà của chính tôi.
Không liên lạc được với người.
Nhưng nhà thì đâu có tự nhiên chạy mất.
Tôi quyết định tự mình về nhà tìm họ.
Khu biệt thự ban đầu đã được mở rộng.
Bên cạnh nhà tôi có thêm mấy căn biệt thự nhỏ.
Khó khăn lắm mới tìm được nhà mình, phát hiện bên trong vậy mà vẫn sáng đèn.
Trái tim treo lơ lửng của tôi lập tức hạ xuống.
Tốt quá.
Tôi biết ngay mà.
Tôi vội vàng đi gõ cửa.
Người ra mở cửa lại là một người xa lạ.
Chắc là người giúp việc mới bố mẹ tôi thuê.
Tôi mỉm cười, đọc tên bố mẹ mình ra.
Đổi lại chỉ là một câu: “Cô tìm nhầm người rồi, chồng tôi họ Trần, nhà cô nói tới đã bán nhà chuyển đi từ lâu rồi.”
......
Tôi không biết mình đã bước ra ngoài bằng cách nào.
Đợi đến khi hoàn hồn lại.
Tôi đã chẳng biết mình đang ở đâu nữa rồi.
Bố mẹ mất liên lạc, không rõ tung tích.
Hoắc Cảnh Hoài bặt vô âm tín.
Tôi lại lấy một người đàn ông mà trước đây tôi từng sợ hãi nhất, chán ghét nhất.
Còn sinh cho anh ta một đứa con.
Mà đứa trẻ đó.
Thậm chí còn cùng tên điên Hoắc Duật Xuyên kia diễn kịch với tôi.
Trong vô hình.
Tôi dường như đã bị nhốt trong một tấm lưới đan dày đặc.
Tôi không nhìn rõ đường đi, cũng chẳng quay về được lối cũ.
Cảm xúc bị dồn nén bấy lâu phút chốc bùng nổ.
Tôi ngồi xổm bên đường, nhìn dòng xe cộ mà không nhịn được rơi nước mắt.
Vì sao tôi của mười năm sau lại sống trong một cuộc đời như thế này?
Điện thoại rung lên một cái.
Là Hoắc Duật Xuyên.
Nhưng vào lúc này.
Người tôi không muốn nhìn thấy nhất chính là anh ta.
Sau khi tôi ngắt máy, anh ta vẫn không ngừng gọi tới.
Tôi nhịn hết nổi, trực tiếp tắt nguồn điện thoại.
Sau khi đi lang thang vô định trên một con đường xa lạ chừng mười phút.
Phía sau vang lên tiếng còi xe dồn dập.
Tôi ngơ ngác quay đầu lại.
Nhìn thấy trợ lý của Hoắc Duật Xuyên.
Trên mặt anh ta đầy vẻ sốt ruột: “Niên Niên xảy ra chuyện rồi.”
13
Niên Niên xảy ra chuyện rồi.
Trên đường đưa Niên Niên đi, Hoắc Duật Xuyên bị một chiếc xe do người say rượu lái đâm phải.
Đúng là tai bay vạ gió.
Tôi không kịp suy nghĩ, gần như theo bản năng lao thẳng lên xe.
Trợ lý nhìn tôi qua gương chiếu hậu một cái, môi khẽ mấp máy.
Cuối cùng lại chẳng nói gì.
Trên đường xe chạy đến bệnh viện, đầu óc tôi trống rỗng.
Niên Niên là con trai tôi.
Cho dù thằng bé có cùng Hoắc Duật Xuyên liên thủ lừa tôi.
Tôi cũng không muốn nhìn thấy thằng bé bị thương.
Đến bệnh viện rồi.
Tôi lập tức bị trợ lý dẫn đi lấy máu.
Truyền máu...
Tôi cố nhịn nước mắt.
Không dám nghĩ rốt cuộc thằng bé đã mất bao nhiêu máu.
Sau khi lấy máu xong đi ra, Hoắc Duật Xuyên đang đứng chờ tôi ở cửa.
Bộ quần áo vốn lúc nào cũng gọn gàng sạch sẽ của anh ta dính đầy máu.
Không rõ là máu của anh ta hay của Niên Niên.
“Tiểu Uẩn... Niên Niên nó...”
Trong chớp mắt, hận ý ngập tràn tim tôi.
Tôi cũng không biết bản thân lấy đâu ra sức lực, trực tiếp xông lên tát mạnh Hoắc Duật Xuyên một cái.
Chát ——
Tiếng bạt tai vang vọng trong hành lang vắng lặng.
Tay tôi run bần bật, đứng còn không vững.
“Hoắc Duật Xuyên, anh diễn đủ chưa!”
“Niên Niên là con anh, tại sao anh không truyền máu cho nó trước, cứ phải chờ tôi đến, rốt cuộc anh có tim có phổi không vậy!”
Tôi túm lấy cổ áo anh ta.
Máu trên đó thấm đẫm cả lòng bàn tay tôi.
Nước mắt từng giọt lớn từng giọt lớn rơi xuống.
Bên tai đột nhiên vang lên giọng giải thích của bác sĩ: “Cô Thời, vừa rồi chúng tôi đã làm đối chiếu rồi, ông Hoắc không phải cha ruột về mặt sinh học của đứa bé.”
Có một khoảnh khắc.
Tôi nghi ngờ mình đã nghe nhầm.
“Ý ông là gì?” Tôi nghe thấy chính mình hỏi, “Thế nào gọi là không phải cha ruột về mặt sinh học?”
Bác sĩ đẩy đẩy gọng kính.
Ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tôi và Hoắc Duật Xuyên.
Dường như nhận ra mình lỡ lời, vội vàng nói: “À, có thể là hệ thống nhập nhầm, tôi đi kiểm tra lại.”
Ông ta xoay người định đi.
Tôi chộp lấy ông ta.
“Ông nói cho rõ! Máu của đứa bé và Hoắc Duật Xuyên không phù hợp, anh ta không phải cha của Niên Niên, vậy Niên Niên là con của ai?”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức ngay cả bản thân tôi cũng thấy xa lạ.
Bác sĩ cầu cứu nhìn về phía Hoắc Duật Xuyên.
Nhưng Hoắc Duật Xuyên không nhìn ông ta, chỉ chăm chăm nhìn tôi.
Trong đôi mắt đó là cảm xúc mà tôi không đọc hiểu được.
“Thời Uẩn.” Anh ta gọi tôi.
Tôi không để ý đến anh ta.
“Thời Uẩn.”
Hoắc Duật Xuyên lại gọi thêm một tiếng, giọng thấp xuống.
“Chuyện này chúng ta về nhà rồi nói.”
14
Nhưng anh ta còn chưa gắng gượng được đến lúc về nhà, đã trực tiếp ngã xuống hành lang bệnh viện.
Tôi đứng trước cửa phòng bệnh, nhìn Hoắc Duật Xuyên đang hôn mê ngắn ngủi trên giường bệnh.
Sắc mặt tái nhợt, gương mặt tiều tụy.
Cộng thêm mấy sợi tóc bạc trên đầu anh ta.
Vậy mà lại khiến anh ta trông như già hơn tôi đến mười tuổi.
Lồng ngực tôi vô cớ nghèn nghẹn.
Tôi dời mắt đi.
Trong đầu không ngừng vang vọng câu nói kia của bác sĩ.
Niên Niên không phải con trai của Hoắc Duật Xuyên.
Vậy Niên Niên là con của ai?
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi.
Cảm xúc của tôi như ngồi tàu lượn siêu tốc.
Tất cả những gì tôi đã trải qua, cứ như một giấc mơ.
Nhưng rõ ràng.
Tôi vẫn chỉ là một nữ sinh đại học chưa tốt nghiệp.
Mọi thứ của tuổi hai mươi như đèn kéo quân xoay vòng trong đầu tôi.
Lần đầu gặp Hoắc Cảnh Hoài, trái tim rung động đến mức không kìm được.
Còn cả khi anh ấy lén nắm tay tôi trong tiệc sinh nhật rồi nói: “Đừng để ý anh trai anh.”
Chúng tôi nắm tay nhau đi dạo trong khuôn viên trường, cùng nhau đi ngắm cực quang, rồi anh ấy thề rằng sẽ cưới tôi.
Sau đó thì sao?
Sau đó tôi lại xuyên đến mười năm sau, gả cho anh trai anh ấy, còn sinh một đứa con trông giống anh ấy.
Rốt cuộc ở giữa đã xảy ra chuyện gì?
Tôi đứng dậy, chân đã tê cứng vì ngồi xổm quá lâu, loạng choạng một cái rồi chống tay vào tường.
Trợ lý của Hoắc Duật Xuyên đi tới.
“Phu nhân, để tôi đưa cô về nhà nghỉ ngơi.”
15
Về đến nhà đã là mười một giờ.
Rõ ràng cơ thể đã mệt mỏi đến cực hạn.
Khiến tôi chỉ hận không thể lập tức vùi mình vào giường.
Nhưng tinh thần lại tỉnh táo một cách khác thường.
Tôi đi lướt qua phòng ngủ của mình, trực tiếp bước về phía thư phòng của Hoắc Duật Xuyên.
Thuốc trước đó anh ta đưa cho tôi uống, dường như đều được lấy từ thư phòng ra.
Tôi mang theo suy đoán mà lục tìm.
Có lẽ là vì hôm nay gặp quá nhiều chuyện không suôn sẻ.
Vật cực tất phản.
Tôi rất dễ dàng tìm thấy một chiếc tủ thuốc nhét đầy những lọ thuốc.
Rất nhiều lọ thuốc.
Nhưng không ngoại lệ, tất cả đều là vitamin.
Ồ, còn có thêm một vài viên nang và viên nén bổ máu bổ canxi.
Tôi thất vọng đến cực điểm.
Trong khoảnh khắc đó, tôi thật sự rất muốn đập nát cái tủ chết tiệt này.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn không ra tay.
Trong tay tôi đang nắm một lọ thuốc.