Ngày Con Tôi Đỗ Đại Học

Chương 3



“Trước kia tôi ngoan, là vì tôi tưởng anh vẫn còn chút ít nhân tính.”

Hắn giơ tay lên.

Tôi không hề né tránh.

Cái tát của hắn dừng lại giữa không trung. Điện thoại bỗng đổ chuông.

Hắn liếc nhìn tên người gọi, sắc mặt biến đổi.

“Cái gì? Đình chỉ dự án? Ông nói rõ ràng xem nào!”

Hắn sải bước vào phòng làm việc, đóng rầm cửa lại.

Tôi nghe thấy tiếng hắn ném đồ loảng xoảng bên trong, rồi tiếp đó là một chuỗi các cuộc gọi.

“Sao có thể thế được? Hợp đồng ký cả rồi!” “Ai cho phép bọn họ rút vốn?” “Điều tra! Mau điều tra rõ cho tôi!”

Tôi quay người định lên lầu.

Hoan Hoan chặn ngay ở đầu cầu thang.

“Chị gái à, em không biết hôm nay chị bị làm sao. Nhưng em nhắc nhở chị một câu, đừng quá tự coi mình là cái rốn vũ trụ.”

Ả ghé sát vào tai tôi.

“Cái nhà này, chị chỉ là một vật trang trí thôi. Diễn Chu giữ chị lại, là vì chị vẫn còn chút giá trị lợi dụng. Đợi đến khi chị hết giá trị, chị còn thảm hơn cả Đóa Đóa nữa kìa.”

Tôi nhìn thẳng vào ả.

“Hoan Hoan, cô tên là Châu Phương Phương, đúng không?”

Sắc m/ á0 trên mặt ả lập tức rút sạch.

“Chị nói cái gì?”

“Đời chồng đầu tiên của cô tên là Trần Minh, chết vì tai nạn giao thông. Đời chồng thứ hai tên là Triệu Quốc Cường, chết đuối. Đời chồng thứ ba tên là Lý Văn Đông, ngộ độc khí than.”

“Ba đời chồng, ba kiểu chết. Trùng hợp quá nhỉ?”

Ả lùi về phía sau một bước, va lưng vào tay vịn cầu thang.

“Chị nói bậy! Chị ngậm m/ á0 phun người!”

“Tôi không phun.” Tôi bước lướt qua người ả, “Tôi chỉ đang học thuộc lòng thôi. Thuộc lòng hồ sơ đen của cô.”

Tôi bước lên lầu.

Cô ta đứng chôn chân tại chỗ, gót giày run lên cộp cộp cộp.

Điện thoại trong túi áo tôi rung một cái.

Tin nhắn của Kiều Hành gửi đến:

“Bước một hoàn tất. Bốn nhà đầu tư chủ lực ở Khu công nghiệp y tế Cẩm Châu của hắn đã rút toàn bộ vốn.”

Tôi nhắn lại hai chữ.

“Tiếp tục.”

04

Sáng sớm hôm sau, Hạ Diễn Chu đã ra khỏi nhà.

Hắn thức trắng đêm, đáy mắt vằn lên những tia m/ á0 đỏ lựng.

Dự án Cẩm Châu là ván cược mà hắn đã dốc toàn bộ gia tài vào đó, quy mô tám tỷ tệ (khoảng hơn 26 ngàn tỷ VNĐ), vậy mà bốn nhà đầu tư chỉ trong một đêm đã rút sạch. Không lý do, không báo trước.

Trước khi ra cửa, hắn quăng lại cho tôi một câu.

“Hôm nay đón Đóa Đóa về, đặt thư xin lỗi trên bàn làm việc của tôi.”

Tôi không đáp lời.

Hắn khựng lại, quay đầu nhìn tôi.

Ánh mắt đó, nếu là ngày xưa sẽ khiến tôi run rẩy sợ hãi.

Nhưng hôm nay thì không.

Hắn đóng rầm cửa bỏ đi.

Hoan Hoan cũng ra ngoài, bảo là đưa Điềm Điềm đi tư vấn tâm lý.

Trong nhà chỉ còn lại tôi và dì giúp việc.

Tôi xuống tầng hầm, bới tìm trong đống thùng giấy ra chiếc hộp thuốc bị đè bẹp.

Trong khe hở của hộp thuốc, ngoài bức tranh của Đóa Đóa, còn có một chiếc USB.

Trong chiếc USB này, lưu giữ toàn bộ những giao dịch không thể đưa ra ánh sáng của Hạ Diễn Chu suốt mười tám năm qua.

Tám năm trước tôi đã lén lắp camera siêu nhỏ trong khe hở hộp đựng bút trên bàn làm việc của hắn, hắn chưa bao giờ phát hiện.

Hối lộ, rửa tiền, trốn thuế, tẩu tán tài sản, tất cả đều nằm trong đó.

Tôi nhét USB vào túi, bước ra khỏi nhà.

Khi tôi đến bệnh viện, Đóa Đóa đang được thay thuốc.

Khoảnh khắc y tá gỡ miếng gạc ra, tôi nhìn thấy những vết thương trên lưng con bé.

497 lỗ kim, có vết đã đóng vảy, có vết vẫn còn rỉ m/ á0.

Cô y tá len lén lau khóe mắt.

“Mẹ ơi,” Đóa Đóa quay đầu nhìn tôi, “Bố vừa gọi điện, bảo hôm nay con phải về.”

“Không về.”

“Nhưng mà…”

“Đóa Đóa.” Tôi ngồi xuống mép giường, đặt tờ giấy báo trúng tuyển lên chăn của con.

Là Kiều Hành sáng nay đã thay con bé đến trường nhận. Bìa màu đỏ, chữ mạ vàng.

Con bé ngơ ngẩn nhìn tờ giấy báo, nước mắt từng giọt rớt xuống chăn.

“Mẹ ơi, con thật sự được đi học đại học sao?”

“Được.”

“Bố có đồng ý không?”

“Không cần ông ta phải đồng ý.”

Điện thoại tôi reo. Hạ Diễn Chu.

“Kiều Niệm An, cô đang ở đâu?”

“Bệnh viện.”

“Thư xin lỗi đâu?”

“Không có thư xin lỗi nào cả.”

“Cô nói cái gì?”

“Hạ Diễn Chu, hôm nay chắc anh bận lắm. Dự án Cẩm Châu sụp rồi, anh không có thời gian để quản một bức thư xin lỗi đâu.”

Đầu dây bên kia lặng đi ba giây.

“Sao cô biết chuyện ở Cẩm Châu?”

“Chuyện tôi muốn biết, thì không có chuyện gì là không biết.”

“Cô có ý gì?”

“Không có ý gì cả. Anh nên lo thân mình trước đi.”

Tôi cúp máy.

Mười phút sau, Hạ Diễn Chu lao như điên vào phòng bệnh.

Nút áo vest của hắn không cài, đầu tóc rối bù, ánh mắt giống như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng.

“Kiều Niệm An, chuyện ở Cẩm Châu có phải do cô giở trò không?”

“Một bác sĩ thực tập lương tháng ba ngàn tệ như tôi, có thể giở trò với dự án tám tỷ của anh sao?”

Hắn chằm chằm nhìn tôi mất năm giây.

“Cô nhớ kỹ cho tôi, hôm nay Đóa Đóa không về nhà, không viết bức thư đó, hậu quả cô gánh không nổi đâu.”

Hắn quay người định đi.

Ở cửa, Kiều Hành đã chắn ngang đường.

Hạ Diễn Chu dò xét anh.

“Anh lại là ai?”

“Anh trai cô ấy.”

“Cô ta làm gì có anh trai. Cô ta nói với tôi cô ta là trẻ mồ côi.”

Kiều Hành bật cười.

“Cô ấy có phải trẻ mồ côi hay không, mày sẽ sớm biết thôi.”

Ánh mắt Hạ Diễn Chu quét qua quét lại giữa tôi và Kiều Hành hai vòng.

“Kiều Niệm An, rốt cuộc cô đang giở trò quỷ gì?”

Điện thoại của hắn lại reo. Là thư ký gọi tới.

“Hạ tổng, nguy to rồi! Ba mảnh đất bên Thượng Hải vừa bị chính quyền khẩn cấp thu hồi! Bọn họ bảo đánh giá tác động môi trường không đạt tiêu chuẩn!”

“Cái gì?!”

“Còn nữa, bên ngân hàng cũng gọi đến rồi, nói muốn thu hồi nợ trước hạn…”

“Bốp” một tiếng, điện thoại của Hạ Diễn Chu bị chính tay hắn bóp nát màn hình.

Toàn thân hắn run bần bật.

Hắn nhìn tôi, tròng mắt đỏ lựng.

“Là cô?”

Tôi đứng cạnh giường bệnh của Đóa Đóa, một tay đặt lên vai con gái.

497 lỗ kim trên người con bé vẫn chưa lành lặn, tờ giấy báo trúng tuyển bị con siết chặt trong tay.

“Hạ Diễn Chu,” Tôi bình thản nhìn hắn, “Anh găm năm trăm mũi kim lên người Đóa Đóa.”

“Hôm nay mới chỉ là mũi kim đầu tiên.”

“Bốn trăm chín mươi chín mũi còn lại, tôi sẽ trả lại anh không thiếu một mũi nào.”

Môi hắn run rẩy, muốn thốt lên điều gì đó, nhưng không thể rặn ra nổi một chữ.

Kiều Hành lách người sang một bên, nhường đường cho hắn.

Hạ Diễn Chu loạng choạng bước đi.

Hắn đi rồi, Đóa Đóa nắm chặt lấy tay tôi.

“Mẹ ơi, mẹ là ai vậy?”

Tôi cúi đầu nhìn con.

“Mẹ là mẹ của con.”

“Không phải,” Đôi mắt Đóa Đóa sáng rực, trong đôi mắt ấy có nước mắt, cũng có cả thứ ánh sáng mà mười tám năm qua tôi chưa từng nhìn thấy, “Ý con là, rốt cuộc mẹ là ai?”

Tôi hôn lên trán con.

“Đợi tất cả kết thúc, mẹ sẽ đưa con về nhà. Ngôi nhà thực sự của chúng ta.”

05

Đế chế của Hạ Diễn Chu bắt đầu sụp đổ.

Khu công nghiệp y tế Cẩm Châu đình chỉ thi công toàn tuyến. Tám tỷ trôi sông đổ biển. Ba mảnh đất cốt lõi ở Thượng Hải bị thu hồi khẩn cấp, lý do là vấn đề đánh giá tác động môi trường tồn đọng từ lịch sử. Nhưng trong lòng Hạ Diễn Chu hiểu rõ, mấy mảnh đất này hắn nắm giữ năm năm, trước nay chưa từng có ai kiểm tra vấn đề môi trường.

Ngân hàng thu hồi nợ trước hạn mới là đòn chí mạng. Vài dự án đồng loạt nổ tung, chuỗi vốn lập tức đứt phựt đến mức giới hạn.

Những tin tức này đều do Kiều Hành báo cho tôi.

Tôi không quay lại nhà họ Hạ, dẫn Đóa Đóa chuyển vào một ngôi nhà an toàn mà Kiều Hành đã chuẩn bị trước.

Căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách, được bài trí đơn giản, sạch sẽ.

Tủ lạnh nhét đầy đồ ăn, trong tủ quần áo toàn là đồ mới tinh, trên kệ giày thậm chí còn để sẵn một đôi giày thể thao đúng size của Đóa Đóa.

“Những thứ này đều do cậu của con chuẩn bị đấy.” Tôi nhìn vẻ mặt kinh ngạc của con bé.

“Con có cậu ạ?”

“Con có cậu, có ông ngoại, và có cả một đại gia đình.”

Cả người con bé sững sờ.

Mười tám năm qua, con vẫn luôn đinh ninh rằng mẹ mình là trẻ mồ côi. Hạ Diễn Chu luôn nói với con bé như vậy, và tôi cũng chưa từng phản bác.

“Mọi người muốn gặp con sao?”

“Ông ngoại con đã đợi con mười tám năm rồi.”

Môi Đóa Đóa mím chặt, con cúi gầm mặt, những giọt nước mắt rơi lã chã xuống hộp giày mới.

“Mẹ ơi, vậy tại sao mẹ chưa bao giờ nói với con?”

“Vì bố con từng nói, nếu mẹ liên lạc với nhà họ Kiều, ông ta sẽ khiến con biến mất khỏi thế giới này.”

Con bé bỗng ngẩng phắt đầu lên.

“Ông ấy từng nói những lời đó sao?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...