Ngày Con Tôi Đỗ Đại Học

Chương 2



“Em mà về, hắn sẽ tìm ra Đóa Đóa.”

“Hắn dám?” Mắt Kiều Hành đỏ ngầu, “Nhà họ Kiều chưa chết hết đâu.”

“Anh hai, anh không hiểu hắn đâu. Thứ hắn nắm trong tay, nhiều hơn anh tưởng tượng nhiều.”

“Thứ hắn có, nhà họ Kiều cũng có.”

“Anh có súng, hắn cũng có. Nhưng súng của hắn, đang chĩa thẳng vào đầu Đóa Đóa.”

Kiều Hành hung hăng đấm một cú vào tường.

“Niệm An, rốt cuộc em đang sợ cái gì? Anh đã tìm em mười tám năm! Mười tám năm đấy! Năm bố bị tai biến, nằm trên giường bệnh chỉ gọi tên em. Ngày mẹ đi, trong tay vẫn siết chặt bức ảnh hồi nhỏ của em. Em có biết không…”

Anh không nói tiếp được nữa.

Tôi biết.

Tin tức mẹ mất, tôi xem được trên thời sự.

Vợ của người sáng lập Tập đoàn Kiều thị qua đời vì bạo bệnh, hưởng thọ sáu mươi tuổi.

Hôm đó tôi trốn trong phòng giặt đồ của nhà họ Hạ, cắn tay đến rớm m/ á0, không dám khóc thành tiếng.

Bởi vì Hạ Diễn Chu từng nói, nếu tôi có bất kỳ liên hệ nào với nhà họ Kiều, hắn sẽ khiến Đóa Đóa biến mất khỏi thế giới này.

“Anh hai, không phải em không muốn về nhà. Là em không thể.”

“Anh biết vì sao hôm nay em gọi cuốc điện thoại này không?”

Tôi nhìn ánh đèn phòng phẫu thuật.

“Vì Đóa Đóa suýt chút nữa là chết rồi. Không gọi nữa, lần sau, hắn sẽ thật sự giết con bé.”

Cửa phòng phẫu thuật mở ra, bác sĩ điều trị bước ra, găng tay dính đầy m/ á0.

“Kim đã lấy ra hết. Có vài mũi đâm sâu, cần nhập viện theo dõi. Ngoài ra…”

Ông ấy nhìn tôi, rồi nhìn sang Kiều Hành, ngập ngừng muốn nói lại thôi.

“Ngoài ra sao cơ ạ?”

“Trên người đứa trẻ có cả vết thương mới lẫn cũ. Dấu vết lành sẹo của các vết thương cũ cho thấy, con bé đã phải chịu đựng sự bạo hành tương tự trong một thời gian dài.”

“Tôi đã báo cáo sự việc cho Ủy ban Đạo đức của bệnh viện. Phía công an, tôi cũng đã gọi điện rồi.”

Kiều Hành quay phắt sang nhìn tôi.

“Một thời gian dài?”

Tôi không nói gì.

Môi anh ấy run rẩy.

“Kiều Niệm An, em nói cho anh biết, chuyện như thế này, đã xảy ra bao nhiêu lần rồi?”

“Ít đến mức không đáng để anh bận tâm, nhiều đến mức em đã không còn nhớ rõ nữa.”

Ba giờ sáng, Đóa Đóa tỉnh lại sau cơn thuốc mê.

“Mẹ ơi… bức thư xin lỗi đó, con viết hay không viết?”

Tôi nắm lấy tay con.

Trên cổ tay con bé có một vết sẹo cũ, là mùa đông năm ngoái Hạ Diễn Chu nhốt con bé dưới tầng hầm ba ngày, con dùng móng tay cào vào tường mà để lại.

“Không viết.”

“Nhưng bố nói…”

“Đóa Đóa, nghe mẹ nói. Bắt đầu từ hôm nay, con không cần phải viết bất kỳ bức thư xin lỗi nào nữa.”

Con bé ngơ ngác nhìn tôi, nước mắt rơi xuống.

“Từ hôm nay trở đi, người phải xin lỗi không phải là con.”

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

Hoan Hoan đi giày cao gót xuất hiện ở cửa phòng bệnh.

Cô ta mặc một chiếc váy lụa trắng, tay ôm một bó hồng phấn, lớp trang điểm tinh xảo không chút tì vết.

Phía sau cô ta là hai gã vệ sĩ mặc đồ đen.

“Chà, chị gái, nghe nói Đóa Đóa nhập viện rồi? Em đặc biệt đến thăm con bé đây.”

Cô ta đặt bó hoa lên tủ đầu giường, ánh mắt ghét bỏ đánh giá một vòng căn phòng bệnh.

“Sao lại ở cái phòng thế này? Bảo Diễn Chu đổi cho phòng VIP chứ.”

Đóa Đóa vừa nhìn thấy ả, cả người liền rụt sâu vào trong chăn.

Hoan Hoan để ý thấy Kiều Hành, quan sát anh ta từ trên xuống dưới.

“Vị này là?”

“Anh trai cô ấy.”

“Ồ,” Hoan Hoan mỉm cười, “Hóa ra chị cũng có họ hàng cơ đấy. Em còn tưởng chị là trẻ mồ côi.”

Cô ta rút từ trong túi xách ra một phong bì, đặt trước mặt tôi.

“Điềm Điềm bị chị tát một cái, mặt sưng vù ba ngày, không đi học được. Em đã đưa con đi bác sĩ tâm lý, chẩn đoán là bị sang chấn tâm lý. Đây là hóa đơn thuốc men, tổng cộng mười hai vạn (khoảng 400 triệu VNĐ). Diễn Chu nói, bắt chị phải trả.”

Tôi nhìn chằm chằm cái phong bì đó.

“Mười hai vạn?”

“Vâng, bác sĩ tâm lý mời từ Thụy Sĩ về, đắt lắm đấy.”

Cô ta chớp chớp hàng mi giả.

“Nếu chị không bỏ ra được thì cũng chẳng sao. Diễn Chu nói rồi, có thể trừ vào tiền học phí đại học của Đóa Đóa. Dù sao thì con bé cũng chưa chắc đã được đi học đại học, đúng không?”

Nắm đấm của Kiều Hành kêu răng rắc.

Tôi đưa tay cản anh lại.

“Hoan Hoan, cô về bảo với Hạ Diễn Chu. Mười hai vạn này, tôi sẽ không trả. Đại học của Đóa Đóa, con bé nhất định sẽ đi học. Bức thư xin lỗi đó, Đóa Đóa cũng sẽ không viết.”

Nụ cười của Hoan Hoan cứng đờ trong thoáng chốc.

Ả nhanh chóng khôi phục lại, nghiêng đầu nhìn tôi.

“Chị gái, cứng cỏi rồi đấy à? Em khuyên chị hãy suy nghĩ cho kỹ. Chị đắc tội với em thì không sao, nhưng đắc tội với Diễn Chu, thì Đóa Đóa không chỉ chịu mấy mũi kim đâu.”

“Cô nói đúng.” Tôi gật đầu, “Vậy nên lần tới, người bị đâm kim sẽ không phải là Đóa Đóa.”

Hoan Hoan sửng sốt một chút, rồi bật cười thành tiếng.

“Chị uy hiếp em? Dựa vào chị sao? Một bác sĩ thực tập, lương tháng ba ngàn tệ (khoảng 10 triệu VNĐ)?”

Cô ta quay người bước ra ngoài, tiếng gót giày nện xuống sàn cộp cộp.

Ra đến cửa, cô ta ngoái đầu lại.

“À đúng rồi, quên báo cho chị một tiếng. Diễn Chu đã bảo em dọn vào phòng ngủ chính rồi, quần áo của chị em đã bảo giúp việc gom vứt vào phòng chứa đồ rồi. Sau này cái nhà đó, em là người có quyền quyết định.”

Ả đi rồi.

Căn phòng bệnh chìm vào im lặng hồi lâu.

Kiều Hành cất lời: “Niệm An, để anh điều tra người đàn bà này.”

“Không cần điều tra.” Tôi nói, “Em đã điều tra rồi.”

Tôi mở điện thoại, kéo ra một thư mục.

Bên trong là những thứ tôi đã dành trọn tám năm trời, gom góp từng chút một.

Tên thật của Hoan Hoan không phải là Hoan Hoan, mà là Châu Phương Phương.

Trước khi quen Hạ Diễn Chu, cô ta đã qua ba đời chồng. Mỗi một đời, đều kết thúc bằng cái chết do “tai nạn ngoài ý muốn” của người chồng.

Bố ruột của Điềm Điềm, cũng không phải là Hạ Diễn Chu.

Và mọi khoản chi tiêu hiện tại của ả, đều được rút qua tài khoản công ty đứng tên Hạ Diễn Chu.

Cấu thành tội rửa tiền.

Kiều Hành xem xong, sắc mặt xám xịt.

“Bao nhiêu đây đủ tống cô ta vào tù rồi.”

“Vẫn chưa đủ.” Tôi thu điện thoại lại, “Thứ em muốn không phải là tống cô ta vào tù. Thứ em muốn là Hạ Diễn Chu phải tận tay tống cô ta vào đó.”

03

Từ bệnh viện quay lại nhà họ Hạ, trời đã ngả bóng chiều hôm sau.

Cách bài trí trong phòng khách đã thay đổi.

Toàn bộ ảnh của tôi đã bị gỡ xuống, thay bằng ảnh chụp chung của Hoan Hoan và Điềm Điềm, được lồng trong khung mạ vàng.

Trong tủ giày có thêm hơn hai mươi đôi cao gót, toàn là hàng hiệu mẫu mới nhất.

Đôi dép đi trong nhà của tôi bị vứt vào một thùng carton ở cửa, bên cạnh dán một tờ giấy ghi: Đồ lặt vặt, chờ xử lý.

Chị giúp việc nhìn thấy tôi, trên mặt lóe lên tia đồng tình.

“Phu nhân, cô Châu bảo tôi chuyển hết quần áo của cô xuống tầng hầm, nói phòng thay đồ trên lầu không đủ chỗ cho cô ấy.”

Tôi gật đầu.

“Dì ơi, hộp thuốc của tôi đâu?”

“Cũng ở dưới tầng hầm ạ.”

Tôi đi xuống lầu. Tầng hầm chất đầy đồ đạc của tôi. Quần áo, giày dép, sách vở suốt mười tám năm qua bị nhét bừa bãi vào mấy cái thùng carton.

Hộp thuốc nằm ở dưới cùng, bị đè bẹp dúm.

Tôi ngồi xổm xuống lục lọi, ngón tay chạm phải một vật cứng cộm.

Là bức tranh gia đình Đóa Đóa vẽ hồi nhỏ, được con kẹp trong khe hở của hộp thuốc.

Trong tranh có bốn người: Bố, mẹ, Đóa Đóa, và một hình người bị bôi đen.

Chỗ bị bôi đen viết hai chữ: Điềm Điềm.

Bên cạnh là dòng chữ viết xiêu vẹo: “Con không muốn có em gái, con muốn bố chỉ thích một mình con thôi.”

Mặt sau tờ giấy còn một dòng chữ nhỏ hơn, giống như lén lút viết lên.

“Nhưng bố nói, Điềm Điềm mới là bảo bối của bố.

Đóa Đóa là đồ thừa thãi.”

Tôi gấp tờ giấy lại, nhét vào túi áo.

Trên lầu vang lên tiếng cười đùa.

Hoan Hoan và Điềm Điềm đang cuộn tròn trên sô pha phòng khách xem tivi, trên bàn trà bày chiếc đĩa sinh nhật tôi mua cho Đóa Đóa năm ngoái, giờ đang bị Điềm Điềm dùng để đựng bim bim.

Hạ Diễn Chu từ phòng làm việc bước ra, tay cầm điện thoại, vẻ mặt u ám.

“Cô về rồi à? Đóa Đóa đâu?”

“Đang ở bệnh viện.”

“Ai cho nó nhập viện? Tôi đâu có cho phép.”

“Bác sĩ yêu cầu. Có vài mũi kim cắm sâu quá, cần phải theo dõi.”

Hắn chằm chằm nhìn tôi mất hai giây.

“Ngày mai đón về. Nằm viện tốn tiền.”

Hoan Hoan sấn tới, khoác tay hắn nũng nịu:

“Diễn Chu, thế còn bức thư xin lỗi thì sao? Điềm Điềm vẫn đang đợi kìa.”

“Ừ.” Hắn nhìn tôi, “Ngày mai đón người về, viết xong thư mới được đi học.”

“Con bé sẽ không viết.”

Phòng khách bỗng chốc lặng ngắt như tờ.

Hạ Diễn Chu từ từ xoay người lại.

“Cô nói cái gì?”

“Đóa Đóa sẽ không viết thư xin lỗi. Điềm Điềm ra tay tát con bé mười một cái trước, đánh thủng màng nhĩ của con. Tôi tát lại một cái, là lẽ đương nhiên.”

“Ai nói với cô là Điềm Điềm ra tay trước?”

“Báo cáo giám định thương tật của bệnh viện.”

“Đóa Đóa ở trường bị tát mười một cái, anh đã hỏi han lấy một câu chưa? Anh đã để tâm được một lần nào chưa?”

Hạ Diễn Chu im lặng.

Nhưng sự im lặng của hắn không phải vì áy náy.

“Điềm Điềm mới ba tuổi đã mất mẹ…”

“Mẹ nó đang đứng lù lù bên cạnh anh kia kìa.” Tôi chỉ thẳng vào Hoan Hoan.

Nụ cười của Hoan Hoan tắt ngấm.

Sắc mặt Hạ Diễn Chu hoàn toàn lạnh lẽo.

“Kiều Niệm An, hôm nay cô uống lộn thuốc à?”

“Không. Chỉ là tôi tỉnh ngộ rồi.”

Hắn bước tới, đứng sát vào tôi.

“Trước kia cô không như thế này. Trước kia cô ngoan ngoãn lắm cơ mà.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...