Một Tờ Hưu Thư

Chương 6



Tay ta siết chặt khay trà, đốt ngón trắng bệch.

Những lời đó… rõ ràng là đang bôi ta thành nữ tử tham vinh hoa, không biết liêm sỉ!

Ngay lúc ấy, giọng nói của Tần Tranh lạnh lẽo vang lên trong thư phòng. Không cao, nhưng đủ để nghiền nát mọi tiếng tạp âm:

“Bổn quan dùng ai, không cần các vị quan tâm.”

“Diệp nương tử hiểu dược tính, làm việc tận tâm tận lực, chỉ có vậy. Nếu còn để bổn quan nghe thấy lời nào gió bay mây nổi, vu oan giá họa hại thanh danh người khác…”

“…đừng trách bổn quan không niệm tình đồng liêu.”

Thư phòng lập tức yên như tờ.

Ta đứng ngoài thư phòng, lồng ngực phập phồng kịch liệt.

Tần Tranh… hắn vậy mà lại thay ta lên tiếng?

Tuy chỉ là nói rõ sự thật, nhưng lấy thân phận địa vị của hắn mà chịu vì một kẻ ti tiện như ta mà mở miệng, đã là một sự bảo vệ to lớn rồi.

Ta hít sâu mấy hơi, cố trấn định lại tâm tình, mới bưng sâm trà, cúi đầu bước vào.

Trong thư phòng có mấy vị quan viên đang ngồi, thấy ta vào, thần sắc đều có phần xấu hổ và lúng túng.

Thẩm Hoài Cẩn cũng ở đó!

Hắn ngồi ở cuối bàn, vừa trông thấy ta, ánh mắt lập tức trở nên phức tạp vô cùng: có kinh ngạc, có oán độc, còn có một tia đố kỵ không thể che giấu nổi.

Tần Tranh ngồi ở chủ vị, thần sắc bình thản, dường như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Hắn đón lấy sâm trà ta dâng lên, đầu ngón tay vô tình lướt qua mu bàn tay ta — lạnh buốt.

“Làm phiền.” Hắn nhàn nhạt nói.

Ta cúi mắt, lùi sang một bên đứng hầu.

Khóe mắt vẫn rõ ràng bắt được sắc mặt vặn vẹo của Thẩm Hoài Cẩn.

Hắn trừng mắt nhìn ta, ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống.

Thời gian kế tiếp, ta như ngồi trên đống lửa.

Mãi mới đợi đến lúc các vị quan cáo lui.

12

Thẩm Hoài Cẩn là người cuối cùng rời đi, lúc lướt qua bên ta, bước chân dừng lại, nghiến răng nghiến lợi, thấp giọng nói đủ để chỉ hai người nghe thấy:

“Diệp Thanh Tuệ, ngươi quả là có bản lĩnh! Leo được lên đầu Thủ phụ đại nhân rồi, liền muốn giẫm nát ta dưới chân? Ngươi chờ đó!”

Ta sắc mặt thản nhiên, coi như không nghe thấy.

Người đi hết, trong thư phòng chỉ còn lại ta và Tần Tranh.

Hắn buông quyển công văn trong tay, nhìn về phía ta:

“Nghe thấy rồi?”

Ta im lặng chốc lát, rồi gật đầu.

“Sợ không?”

“Không sợ.”

Ta ngẩng đầu nhìn thẳng hắn, “Dân phụ quang minh lỗi lạc, không thẹn với lương tâm.”

Ánh mắt Tần Tranh dừng trên mặt ta một lát, ánh nhìn sâu thẳm, như muốn dò xét điều gì.

Cuối cùng, hắn chỉ nói:

“Thẩm Hoài Cẩn là kẻ lòng dạ hẹp hòi, thù tất báo. Ngươi cẩn thận lúc ra vào. Trong ngoài phủ, bổn quan sẽ phái người bảo hộ chu toàn.”

“Đa tạ đại nhân.”

Lời cảm tạ này, ta thật lòng nói ra.

Hôm nay hắn thay ta lên tiếng, lại còn hứa sẽ bảo vệ an toàn, phần ân tình này, ta khắc sâu trong lòng.

“Lui đi.” Hắn phất tay.

Ta hành lễ cáo lui.

Đến cửa thì nghe phía sau truyền đến thanh âm trầm thấp của hắn:

“Hôm đó trong ngõ, dũng khí của ngươi, không nên chỉ chôn vùi nơi gian bếp vuông vức. Nếu rảnh, có thể đến dược khố trong phủ xem qua, ở đó có vài cuốn y thư.”

Chân ta khựng lại. Một dòng ấm áp không tên dâng lên nơi đáy lòng.

Hắn đang… nâng đỡ ta?

“Vâng. Tạ đại nhân chỉ điểm.”

Từ ngày đó, người trong phủ đối với ta càng thêm khách khí vài phần.

Ngay cả quản sự bà tử ở phòng bếp, trông thấy ta cũng mang theo mấy phần tươi cười thật lòng.

Ta cũng luôn ghi nhớ lời Tần Tranh, càng thêm cẩn trọng.

Mỗi lần xuất phủ, bất luận là đến mua thuốc, hay thỉnh thoảng trở về tiệm thuốc nhỏ ở thành Tây (nay đã giao cho một bà lão đáng tin trông nom), Tần Phong đều sẽ an bài hai tên thị vệ mặc thường phục theo sau từ xa.

Bên Thẩm Hoài Cẩn dường như cũng thật sự bị Tần Tranh răn đe, không dám có hành động công khai gì nữa.

Lúc rảnh rỗi, ta bắt đầu thường xuyên ra vào dược khố trong phủ.

Dược khố quy mô kinh người, phân loại tỉ mỉ, thuốc quý tứ phương đều đủ cả, rất nhiều loại mà trước kia ta chỉ nghe tên, chưa từng tận mắt nhìn thấy.

Trong kho còn có một dãy kệ sách, chất đầy y thư và dược điển các loại, có cuốn thậm chí là bản đơn lẻ quý hiếm.

Một câu “có thể đến dược khố xem”, như mở ra cho ta một cánh cửa mới.

Ta lao vào như kẻ đói lâu ngày.

Ban ngày làm xong bổn sự, ban đêm thắp đèn đọc sách đến tận khuya, đối chiếu thực vật trong dược khố để nhận biết dược tính.

Gặp chỗ không hiểu, ta mặt dày đi thỉnh giáo vị lão cung phụng trong phủ — người xưa nay hầu như không ai thấy mặt.

Ban đầu lão không kiên nhẫn, về sau thấy ta thật tâm học hỏi, lại có thiên tư, cũng chịu chỉ điểm một hai.

Ngày tháng bận rộn mà trôi qua rất nhanh.

Ta trong lĩnh vực y lý và dược điển đã tiến bộ vượt bậc, không còn chỉ quanh quẩn trong quyển sổ nhỏ ban đầu nữa.

Đôi khi phối chút thuốc trà, thuốc thiện điều dưỡng thân thể cho Tần Tranh, cũng đã vô cùng thành thạo, hiệu quả rõ rệt.

Hắn có vẻ rất hài lòng, lại còn tăng thêm không ít tiền lương cho ta.

Song, dưới vẻ bình yên, sóng ngầm chưa từng ngưng nghỉ.

Một đêm thu mưa dầm dề.

Tần Tranh còn đang nghị sự trong cung, chưa hồi phủ.

Người trong phủ phần lớn đều đã nghỉ ngơi.

Ta vì đang kiểm kê sổ sách của dược khố nên ngủ muộn.

Vừa thổi đèn nằm xuống thì nghe bên ngoài cửa sổ truyền đến âm thanh sột soạt rất nhỏ, khác hẳn với tiếng mưa.

Tâm ta chấn động!

Ta nín thở, lặng lẽ đứng dậy, bước đến cửa sổ.

Dưới ánh sáng yếu ớt, ta ghé mắt qua khe giấy cửa sổ nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy hai bóng đen mặc áo dạ hành chống thấm, thân thủ nhẹ nhàng, nhanh như quỷ mị, đang lặng lẽ lẻn về phía tiểu trù phòng ở hậu viện!

Bước chân như mèo, không một tiếng động — rõ ràng đều là cao thủ!

Tiểu trù phòng! Đó là nơi trọng yếu nhất trong việc ăn uống của Tần đại nhân!

Giữa đêm khuya khoắt, kẻ nào lén lút đột nhập vào tiểu trù phòng phủ Thủ phụ, rốt cuộc muốn làm gì? Hạ độc ư?!

Một luồng hàn khí từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu!

Ta còn chưa kịp nghĩ ngợi gì, thân thể đã phản ứng trước cả lý trí — ta nhào tới mép bàn, túm lấy chiếc chuông đồng nhỏ dùng để báo nguy (Tần Phong đưa cho ta, gặp chuyện khẩn cấp chỉ cần lắc lên, hộ vệ sẽ lập tức tới), dùng hết toàn lực điên cuồng lắc mạnh!

“Leng keng keng keng–!!”

Tiếng chuông thanh thoát, dồn dập đột nhiên vang lên trong đêm mưa tĩnh lặng, chói tai đến rợn người!

“Là kẻ nào?!”

“Có thích khách!”

Cả phủ lập tức chấn động!

Tiếng quát của hộ vệ, bước chân gấp gáp, âm thanh binh khí tuốt khỏi vỏ vang lên tứ phía!

13

Hai bóng đen ngoài cửa sổ hiển nhiên không ngờ bị phát hiện đột ngột, động tác khựng lại một thoáng.

Một trong số đó phản ứng cực nhanh, lập tức giương tay bắn thẳng một tia hàn quang về phía cửa sổ ta đang đứng!

“Vút!”

Ta hồn phi phách tán, vội vàng ngã người sang bên né tránh!

“Cộp!” — một mũi tên nỏ ngắn lấp lánh ánh xanh u lãnh ghim sâu vào khung cửa sổ chỗ ta vừa đứng!

Đuôi tên còn rung rinh — là kịch độc!

“Bắt thích khách!” — tiếng quát của hộ vệ đã vang lên ngoài viện.

Hai kẻ đó thấy tình thế bất lợi, không dây dưa nữa, thân hình lao vút như điện, hướng về phía tường phủ mà lướt đi!

Một trong số đó dường như không cam lòng, khi sắp nhảy lên đầu tường, còn quay tay ném về phía tiểu trù phòng một vật đen thui không rõ hình dạng!

“Bùm!”

Một tiếng vang trầm đục, vật kia đập vào cánh cửa tiểu trù phòng liền vỡ tung, một làn hương lạ ngọt ngào tan ra trong không khí!

“Bịt mũi! Là độc khói!” — Tần Phong quát lớn!

Đám hộ vệ lập tức ngừng thở, tản ra vây quanh theo lối huấn luyện, nhưng chỉ chần chừ một khắc, hai bóng đen kia đã biến mất trong đêm mưa dày đặc.

Sắc mặt Tần Phong tối sầm, để người xử lý hiện trường, còn mình thì mang theo hộ vệ nhanh chóng truy đuổi.

Ta ngồi bệt dưới đất, tim đập như trống, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, tay chân lạnh ngắt.

Nhìn mũi tên độc còn cắm trên khung cửa, từng trận sợ hãi dội lên.

Chỉ một chút nữa thôi…

Chẳng bao lâu, Tần Tranh đội mưa quay về phủ.

Hiển nhiên đã được bẩm báo phủ bị thích khách xâm nhập, sắc mặt hắn âm trầm đến mức dường như có thể nhỏ ra nước.

Hắn đi kiểm tra tiểu trù phòng trước, rồi đích thân tới tiểu viện chỗ ta ở.

Ta còn chưa hoàn hồn, quấn chăn ngồi trên ghế, vẫn còn run rẩy.

Tần Tranh bước vào, mang theo khí lạnh của cơn mưa.

Hắn liếc nhìn mũi tên độc cắm trên cửa sổ, rồi nhìn sang ta — sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

“Là ngươi lắc chuông?”

“Vâng…” Ta run rẩy đáp, “Ta thấy… có người hướng về tiểu trù phòng…”

“Thấy rõ là ai không?”

“Không… không rõ… y phục là dạ hành y, che mặt… hành động rất nhanh…”

Tần Tranh trầm mặc một lúc.

Hắn bước đến trước mặt ta, bóng hình cao lớn mang theo áp lực vô hình.

Ta cứ tưởng hắn sẽ hỏi chi tiết, hoặc trách ta hành động lỗ mãng.

Nào ngờ, hắn chỉ nhẹ nhàng giơ tay, lấy ra từ trong ngực một chiếc khăn tay trắng sạch, còn mang theo hơi ấm cơ thể hắn, đưa ra trước mặt ta.

“Lau mặt đi. Không sao rồi.”

Ta ngây người, nhìn chiếc khăn trong tay hắn, lại ngẩng đầu nhìn hắn.

Trên mặt hắn không có biểu cảm gì, ánh mắt cũng chẳng còn lạnh lùng như thường ngày — hình như… có chút dịu dàng rất rất nhẹ?

Ta do dự nhận lấy khăn tay, trong lòng vẫn còn ấm.

“Chuyện đêm nay, ngươi lập đại công.”

Giọng Tần Tranh vẫn trầm ổn, nhưng đã ít đi vài phần hàn ý,

“Nếu không nhờ ngươi phát hiện kịp thời và báo động, hậu quả thật khó lường.

Loại độc kia là ‘Túy Mộng Tán’ từ Tây Vực, không màu không vị, gặp hơi nước sẽ tỏa hương, người hít phải trong mười hai canh giờ sẽ chìm vào mê man, như kẻ say rượu, không có thuốc nào giải được.

Nếu thứ đó được bỏ vào canh sáng mai…”

Ta nghe xong mà rít sâu một hơi khí lạnh!

Thủ đoạn quá ác độc! Nếu hộ vệ chậm thêm một bước, hoặc ta không phát hiện kịp thời…

“Hảo hảo nghỉ ngơi.”

Tần Tranh không nói thêm nữa, xoay người rời đi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...