Lương Thiếp Thanh Hòa

Chương 3



Là lão phu nhân khi đi chùa dâng hương đã nhìn thấy, động lòng từ bi bảo ma ma nhặt ta về.

“Thật đáng thương, giữ nó lại trong phủ đi, cho nó miếng cơm ăn.”

Chỉ một câu nói ấy đã cứu sống ta.

Lão phu nhân tốt bụng, chỉ bắt ta ký khế ước năm năm, đến hạn sẽ trả lại tự do, cho ta trong sạch gả chồng. Năm năm qua, ta hầu hạ bên cạnh lão phu nhân, bà dạy ta đọc sách viết chữ, dạy ta quy củ lễ nghi.

Ba tháng trước, khế ước năm năm đã hết, lão phu nhân hỏi ta có muốn làm thiếp cho Đại thiếu gia không. Ta không từ chối.

Nhưng không ai biết, người mà ta nhắm đến, không phải Đại thiếu gia, cũng chẳng phải Nhị thiếu gia.

Bởi vì, ta đã biết được một bí mật.

Một bí mật đủ sức đảo lộn toàn bộ phủ Quốc công.

Từ lúc biết được bí mật đó, mục tiêu của ta chỉ có một: Quốc công gia Lục Chính Uyên!

Chương 5

Lão phu nhân nói lời giữ lời, nâng ta làm lương thiếp, ghi vào gia phả. Dù không mở tiệc linh đình nhưng các lễ nghi cần thiết không thiếu thứ gì. Bà còn sắp xếp cho ta ở Lâm Y Hiên. Đây là viện tốt nhất ở Đông viện, rất gần chỗ ở của lão phu nhân và Quốc công gia.

Ta thừa hiểu, lão phu nhân làm vậy một phần vì coi trọng ta, nhưng phần lớn là để chèn ép hai cháu dâu. Để bọn họ biết rằng, ở nội trạch phủ Quốc công này, bà mới là người có quyền lên tiếng.

Hai vị thiếu phu nhân tức tối nhưng không dám mở lời, đành trút giận lên đầu ta. Thế là trong viện ngày càng xảy ra nhiều chuyện rắc rối.

Đầu tiên là cơm nước nhà bếp đưa tới ngày càng tệ, không nguội ngắt thì cũng khê khét. Tử La chạy đến nhà bếp lý luận, bị bà tử quản sự mắng té tát đuổi về: “Thích thì ăn, không ăn thì nhịn! Thật tưởng mình là cục vàng chắc, nửa tháng trước không phải vẫn là đứa quét sân đổ bô sao?”

Tiếp đó, than củi, vải vóc theo định mức hàng tháng đều bặt tăm. Đến kho hỏi thì quản sự bảo dạo này trong phủ chi tiêu eo hẹp, phải đợi.

Nha hoàn Bạch Chỉ được cử đến hầu hạ ta cũng bị sai đi làm việc vặt cho viện khác. Lúc về mắt đỏ hoe, nói là bị người ta đẩy một cái, trầy xước cả đầu gối. Sau đó, Bạch Chỉ cũng bị điều đi mất, đổi lại hai nha hoàn lạ hoắc.

Hai ả này suốt ngày nhàn rỗi lảng vảng, buôn chuyện cợt nhả, đối với ta lại càng không có nửa phần kính trọng.

Hôm nay, ta vừa bước ra khỏi cửa, một hạt trái cây liền bị vứt thẳng xuống chân.

“Các ngươi làm cái viện này thành ra cái dạng gì rồi, nếu để lão phu nhân biết được, nhất định sẽ không tha cho các ngươi đâu. Còn không mau dọn dẹp đi.”

Ta cau mày răn dạy vài câu, đổi lại là sự chế giễu không hề che giấu.

“Sao nào, di nương đang định cậy thế ức hiếp người khác sao?”

“Di nương trước đây cũng là nha hoàn, sao giờ cao giá rồi, chân tay không động được nữa à?”

Thu Thủy không thèm giấu giếm ác ý, cứ ngồi ỳ ra đó gặm quả mận.

Thu Nguyệt bên cạnh thì cười đứng dậy: “Nghe lời di nương, nô tỳ đi làm việc ngay đây.”

Nhưng cái gọi là “làm việc” của nàng ta là vung chổi, quét hết vỏ trái cây và lá khô về phía ta.

“Khụ khụ khụ… Các ngươi nhẹ tay thôi…”

Ta né không kịp, hít phải một ngụm bụi. Thu Nguyệt lại vứt toẹt cây chổi xuống dưới chân ta.

“Di nương tuy là chủ tử, nhưng cố tình gây khó dễ cho nô tỳ thế này, thứ cho nô tỳ khó mà tuân mệnh, di nương tự mình làm đi. Bọn nô tỳ mệt rồi, đi nghỉ đây.”

Thu Thủy cũng hùa theo, đứng dậy định bỏ đi.

Nhưng hai người vừa quay lưng, giây tiếp theo đã quỳ phịch xuống đất, mặt mày trắng bệch như tờ giấy.

Bởi vì, Quốc công gia đang đứng ngay ngoài cổng viện.

Chương 6

“Quốc công gia tha mạng! Quốc công gia tha mạng!”

“Nô tỳ không dám nữa! Không dám nữa!”

Hai nha hoàn sợ hãi đến mức cả người run như cầy sấy. Nhưng Quốc công gia làm như không nghe thấy, vẫy tay một cái, tùy tùng phía sau lập tức lôi hai người bọn họ xuống.

Ngài nhìn cảnh tượng hoang tàn trong viện, ánh mắt rõ ràng đã sầm xuống.

“Điều tra tử tế cho ta, xem xem là kẻ nào to gan như vậy.”

Nói xong, ngài nhấc chân bước qua bậu cửa, sải bước dài rời đi.

Ta đứng trong phòng, lắng nghe tiếng bước chân ngài ngày một xa dần, khóe môi từ từ nhếch lên thành một nụ cười.

Ngay ngày hôm đó, Bàng quản sự bên cạnh Quốc công gia đã dẫn người lật tung mọi thứ lên để tra xét.

Lý bà tử cắt xén cơm nước, là bà con xa của vú nuôi Đại thiếu phu nhân.

Triệu bà tử quản lý đồ dùng hàng tháng và điều động nha hoàn, là người đã nhận tiền đút lót của Nhị thiếu phu nhân.

Và rồi, chuyện bát tị tử thang cũng bị phanh phui.

Đó mới chính là mục đích cuối cùng của ta sau ba tháng nhẫn nhịn.

Trong ba tháng qua, mỗi khi Quốc công gia qua đêm ở chỗ ta, sáng hôm sau sẽ có một bát tị tử thang được đưa đến phòng. Vẫn là hai nha hoàn đó, vẫn là bộ lời lẽ đó. Nhưng ta rất rõ, tâm bệnh lớn nhất của lão phu nhân chính là vấn đề con nối dõi của phủ Quốc công. Bà e là hận không thể để ta ba năm ôm hai đứa, làm sao có chuyện bắt ta uống tị tử thang?

“Khốn kiếp! Đúng là khốn kiếp!”

Lão phu nhân nhìn tờ giấy khẩu cung, đập bàn chan chát. Bà lập tức gọi hai vị thiếu phu nhân đến, bắt quỳ xuống.

“Tống Vi, Thẩm Minh Châu, hai đứa các ngươi có biết tội không?”

Tống Vi sững sờ, khuôn mặt tỏ vẻ hoang mang và tủi thân.

“Tổ mẫu nói lời này là có ý gì? Tôn tức dạo này an phận thủ thường, ngày ngày chép Nữ Giới, không dám có chút xao nhãng, thực sự không biết đã phạm phải lỗi gì.”

Thẩm Minh Châu cũng hùa theo, giọng còn tủi thân hơn mấy phần:

“Đúng vậy tổ mẫu, tôn tức mỗi ngày trời chưa sáng đã dậy chép phạt, làm gì còn tâm trí đâu mà làm chuyện khác? Nếu có người nói ra nói vào gì, xin tổ mẫu cứ chỉ rõ, tôn tức còn biết đường mà kiểm điểm.”

“Xin tổ mẫu chớ để kẻ tiểu nhân che mắt.”

Lúc nói câu này, ánh mắt nàng ta cố tình hay vô ý liếc nhìn ta một cái.

Thấy hai người vẫn còn giữ cái thái độ không biết hối cải đó, lão phu nhân thực sự nổi điên.

Chát! Chát! Hai cái tát giáng xuống mặt mỗi người.

“Ai cho các ngươi cái gan dám dùng danh nghĩa của ta để ép Thanh Hòa uống tị tử thang!”

“Hai đứa nha hoàn đó khai hết rồi, chính là các ngươi thông đồng với nhau, không cho Thanh Hòa mang thai, các ngươi còn dám giảo biện!”

Hai người vừa mới nũng nịu kêu oan lập tức im thin thít. Cơ thể Thẩm Minh Châu thậm chí còn loạng choạng suýt ngã.

Lão phu nhân nhìn bọn họ, ánh mắt tràn ngập sự thất vọng.

“Các ngươi không nên mượn danh nghĩa của ta để làm mấy thủ đoạn bẩn thỉu đó.”

“Các ngươi làm vậy là vả vào mặt ta, cũng là vả vào mặt phủ Quốc công!”

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...