Lương Thiếp Thanh Hòa
Chương 2
Quốc công gia không sao. Còn ta mạch tượng phù hư, quả thực là đã trúng thuốc thúc tình.
Phủ y vừa dứt lời, Đại thiếu phu nhân lập tức quỳ sụp xuống. Nàng ta không thể chối cãi được nữa.
“Tổ mẫu, tôn tức chỉ là nhất thời hồ đồ, mới… mới nghĩ sai lệch.”
“Tổ mẫu muốn ban Thanh Hòa cho phu quân vốn là ý tốt, nhưng… nhưng tôn tức nghe nói Nhị đệ có tình ý với Thanh Hòa, nên… nên mới nghĩ muốn tác thành cho họ… Tôn tức vạn lần không dám mưu hại công công đâu ạ! Chắc chắn là có kẻ khác nhúng tay vào, xin tổ mẫu nghiêm tra!”
Nếu chỉ là chị em dâu tranh đấu, thì cùng lắm chỉ là chuyện trạch đấu bình thường, mắng mỏ vài câu là xong. Nhưng nếu làm ảnh hưởng đến cả trưởng bối thì chuyện này không thể giải quyết êm đẹp được nữa. Nếu Quốc công gia nổi giận, trực tiếp ra lệnh cho con trai hưu thê cũng không phải chuyện không thể.
Đại thiếu phu nhân nhận việc hạ thuốc, nhưng đoạn sau lại âm thầm đổ vấy cho Nhị thiếu phu nhân. Lần này đến lượt Nhị thiếu phu nhân hoảng hốt. Nàng ta còn muốn biện bạch vài câu, nhưng bị một ánh mắt của Quốc công gia làm cho mềm nhũn chân.
Đúng lúc này, quản gia bước vào.
“Quốc công gia, lão phu nhân, Thanh La, nha hoàn bên cạnh Nhị thiếu phu nhân, đã khai rồi. Nhị thiếu phu nhân về phòng sớm phát hiện ra Thanh Hòa, liền sai người đưa cô ấy ra ngoài.”
“Vốn định đưa đến phòng Đại thiếu gia, không ngờ Thanh Hòa giữa đường trốn thoát, xui rủi thế nào lại chạy đến Lâm Thủy các, đụng phải Quốc công gia.”
Sắc mặt Nhị thiếu phu nhân nháy mắt xám ngoét.
Chương 3
Lần này thì sự thật đã rõ mười mươi.
Nhưng hai vị thiếu phu nhân vẫn tiếp tục đùn đẩy trách nhiệm cho nhau.
Người thì bảo “tại tẩu hạ thuốc”, kẻ lại nói “tại cô đưa người về”.
Thấy hai người sắp sửa cãi vã, Lão phu nhân tức giận ném mạnh chén trà trong tay xuống đất. Tiếng choang chát chúa vang lên khiến cả hai câm bặt.
“Cãi nhau cái gì, cái dáng vẻ đàn bà chanh chua này, còn ra thể thống gì nữa!”
“Hai đứa các ngươi trước sau bước qua cửa nhà này, tính đến nay cũng gần năm năm rồi. Cái thân già này tự thấy chưa từng bạc đãi các ngươi. Giữa hai người có xích mích gì, toan tính gì, ta không phải không biết, chỉ là nhắm mắt làm ngơ mà thôi.”
Lão phu nhân càng nói càng tức, chống gậy gõ mạnh xuống sàn.
“Nhưng các ngươi tự mình không đẻ được thì thôi, ta làm tổ mẫu, đưa một tiểu thiếp cho cháu trai, các ngươi lại trăm phương ngàn kế cản trở, thậm chí còn gây ra chuyện tày đình ngày hôm nay!”
“Trong mắt các ngươi còn có quy củ không? Còn có người tổ mẫu này không?”
Đại thiếu phu nhân phịch một tiếng quỳ sụp xuống.
Nhị thiếu phu nhân cũng quỳ theo.
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Ta vẫn quỳ trên mặt đất. Trên mặt đau, trên người cũng đau.
“Nha đầu Thanh Hòa.”
Lão phu nhân chợt lên tiếng. Trái tim ta thót lên: “Nô tỳ đây.”
“Con lại đây.”
Ta chống tay xuống đất đứng lên, đầu gối truyền đến một cơn đau nhói khiến ta lảo đảo một chút mới đứng vững, cúi gằm mặt bước đến trước lão phu nhân.
Lão phu nhân nhìn ta rất lâu, rồi bất chợt đưa tay ra. Dùng ngón tay cái nhẹ nhàng gạt những lọn tóc vương trên trán ta, để lộ ra vùng da tím bầm vì dập đầu.
“Có đau không?”
Ta sững người, hốc mắt phút chốc đỏ hoe.
“Bẩm lão phu nhân… Không đau, đều là lỗi của nô tỳ, là thứ nô tỳ đáng phải chịu.”
Lão phu nhân nhìn ta, ánh mắt dịu đi đôi chút. Bà rút tay về, thở dài một hơi, giọng nói trở nên nhẹ nhàng:
“Đứa trẻ này, tâm địa hiền lành.”
Ta cúi đầu, nước mắt lặng lẽ rơi xuống nền gạch.
“Chuyện hôm nay, con cũng là người bị hại. Ta tuy đã già, nhưng chưa đến mức lẩm cẩm, chút thị phi này vẫn còn phân biệt được.”
Bà khựng lại một nhịp, dời ánh mắt từ ta sang Quốc công gia, giọng trầm xuống:
“Nếu con đã theo Chính Uyên, chuyện này không thể coi như chưa từng xảy ra. Thể diện của phủ Quốc công vẫn phải giữ.”
“Ta làm chủ, nâng con làm lương thiếp của Chính Uyên. Không phải thông phòng, mà là lương thiếp danh chính ngôn thuận, được ghi tên vào gia phả.”
Trong viện càng trở nên yên ắng.
“Lương thiếp” đồng nghĩa với việc từ nay về sau ta không còn là nô tỳ nữa. Đây cũng là cái tát mà lão phu nhân giáng vào mặt hai đứa cháu dâu. Ai bảo phu quân của bọn họ cũng chỉ là con vợ lẽ cơ chứ. Mẹ của Đại thiếu gia cũng chỉ là lương thiếp, thân phận ngang bằng ta. Mẹ của Nhị thiếu gia thì còn tệ hơn, xuất thân là kỹ nữ, luận về thân phận, thậm chí còn không bằng ta.
Tính cho đúng thì từ hôm nay trở đi, đứa nô tỳ này chính là thứ mẫu danh chính ngôn thuận của bọn họ.
Hai vị thiếu phu nhân trừng lớn hai mắt, vừa định mở miệng đã bị một cái liếc mắt của lão phu nhân dọa cho im bặt.
“Chính Uyên, con thấy thế nào?”
Ta cũng có chút thấp thỏm. Cửa ải lão phu nhân thì dễ qua, nhưng Quốc công gia thì chưa chắc.
Nơi khóe mắt, ta thấy Quốc công gia gật đầu.
“Mọi chuyện xin nghe theo mẫu thân sắp xếp.”
Lão phu nhân gật đầu, lại nhìn sang ta: “Nha đầu Thanh Hòa, con có bằng lòng không?”
Chịu đựng hai ánh mắt lạnh lẽo phóng tới như dao găm, ta hít sâu một hơi, quỳ sụp xuống nền gạch:
“Nô tỳ tạ ơn lão phu nhân ưu ái.”
Mọi chuyện đã định. Không uổng công ta bày mưu tính kế một trận.
Chương 4
Lão phu nhân phạt hai vị thiếu phu nhân mỗi người chép năm mươi lần sách Nữ Giới, lại trừ bớt nửa năm nguyệt lệ. Cảnh cáo một hồi xong mới cho bọn họ lui.
Còn ta cũng tạm thời được người đưa về phòng mình. Nhưng vừa mở cửa, đã thấy có hai nha hoàn đứng đợi sẵn bên trong.
“Thanh Hòa cô nương.” Nha hoàn mặc áo xanh khẽ nhún gối, giọng nói lạnh nhạt. “Lão phu nhân có lệnh, mời cô nương uống chén canh này.”
Nàng ta chỉ tay về phía chiếc bàn, nơi đang đặt một chén thuốc bốc khói nghi ngút.
“Lão phu nhân nói, thân phận cô nương thấp kém, không tiện mang thai, đành để cô nương chịu thiệt thòi vậy.”
Là tị tử thang.
Ta ngước mắt, nhìn thật kỹ hai người bọn họ. Hai người này không phải người hầu hạ bên cạnh lão phu nhân. Nhưng ta vẫn ngoan ngoãn uống cạn chén thuốc, rồi lại bày tỏ lòng trung thành:
“Xin truyền lời lại cho lão phu nhân, Thanh Hòa tuyệt đối không dám sinh hai lòng.”
Hai nha hoàn rời đi.
Ta nhìn chén không trên bàn, dùng ngón tay ấn vào vùng bụng, tìm đúng huyệt Trung quản, ấn mạnh một cái.
“Oẹ—”
Chất lỏng màu nâu đen của thuốc bị ta nôn ra sạch sẽ.
Trong lòng ta cười lạnh. Hai vị thiếu phu nhân, quả nhiên vẫn ra tay tàn độc như trước.
Ta vốn chỉ là một cô gái nông thôn. Năm mười hai tuổi, nhà hết sạch lương thực, cha mẹ liền định bán ta đi, nói rằng nếu bán vào thanh lâu sẽ được thêm ba lạng bạc. Ta không muốn làm kỹ nữ ngàn người cưỡi vạn người nằm, nên đã liều mạng băng rừng lội suối bỏ trốn. Giữa đường gặp mưa, vừa đói vừa sốt cao, ta ngã gục trên đường núi.