Kiếp Sau Đừng Gặp Chàng
Chương 3
Kiếp này đi lại thêm một lần mà thôi.
Đời này.
Chàng sẽ làm tốt hơn.
Chàng có thể trước khi nạp nàng vào phủ, đưa huynh trưởng của nàng bước chân vào triều đình.
Chàng có thể giao Hạo Nhi cho Hoàng hậu nuôi dưỡng.
Đích tử của Trung cung.
Kế thừa đại thống là chuyện danh chính ngôn thuận nhất.
Chàng có thể hạ thấp vị phần của nàng đôi chút.
Để đám ngôn quan không còn nói nàng yêu mị hoặc chủ.
Chàng đến Giang Nam sớm hơn.
Ngày đêm phi ngựa không ngừng nghỉ.
Chỉ vì muốn gặp nàng sớm một lần.
Kiếp trước.
Trước khi xuống Giang Nam.
Mẫu hậu nhận được một bức thư.
Di mẫu của chàng gả vào Trần Quận Tạ thị.
Viết thư tới, cầu xin mẫu hậu ban hôn cho trưởng tử của bà.
Đúng lúc chàng phải đi ngang qua Dương Châu.
Mẫu hậu viết sẵn ý chỉ giao cho chàng:
“Con đi xem thử cô nương Hứa gia ấy.”
“Nếu thấy tốt, thay mẫu hậu ban hôn cho hai người họ.”
Chàng đã đi xem.
Hứa Ý Như quả thật rất tốt.
Là đích nữ út được Hứa gia nâng niu như châu như ngọc.
Cầm kỳ thư họa.
Thi từ ca phú.
Không gì không tinh thông.
Chỉ một lần gặp từ xa bên kia con phố.
Đã khiến chàng mãi mãi không thể quên.
Chàng giấu đạo ý chỉ ấy đi.
Lặng lẽ đưa người rời khỏi đó.
Kiếp này, việc đầu tiên Lý Lẫm Xuyên làm khi tới Giang Nam chính là điều Tạ Hoài Dữ đi nơi khác.
Đời này.
Chàng muốn gặp nàng sớm hơn Tạ Hoài Dữ.
08
Đến Hứa gia mấy lần.
Lý Lẫm Xuyên vẫn không thể gặp được người mình muốn gặp.
Hỏi ra mới biết nàng bị bệnh.
Không còn cách nào khác.
Chàng đành thường xuyên giữ huynh trưởng nàng bên cạnh.
Biết đâu một ngày nào đó lại có thể nghe được tin tức của Ý Như từ miệng huynh ấy.
Hôm nay là ngày giỗ của Hạo Nhi ở kiếp trước.
Chàng tới Phổ Đà Tự.
Muốn thắp cho con một ngọn đèn trường minh.
Nhưng không ngờ.
Lại gặp Hứa Ý Như ở đây.
Mãi đến khi bước vào Quang Minh điện.
Lý Lẫm Xuyên vẫn không giấu nổi ý cười trên mặt.
“A Di Đà Phật.”
Phương trượng niệm Phật hiệu, hỏi ý định đến đây của chàng.
“Cô muốn cung phụng một ngọn đèn.”
Lý Lẫm Xuyên đọc bát tự.
Chăm chú nhìn phương trượng.
Kiếp trước, khi Hạo Nhi bệnh nặng.
Chàng từng mời vị ấy vào cung giảng kinh.
Phương trượng cụp mắt:
“Ngọn đèn này, thí chủ không thể cung phụng.”
Lý Lẫm Xuyên có chút không vui:
“Vì sao?”
Phương trượng niệm Phật hiệu.
Gương mặt dường như hòa làm một với pho tượng vàng trong bảo điện.
“Phật rằng, không thể nói.”
Sắc mặt Lý Lẫm Xuyên khẽ trầm xuống.
Nhưng đây là nơi thanh tịnh của cửa Phật.
Chàng cũng không muốn dùng quyền thế ép người.
Chỉ xin phương trượng mấy gian thiền phòng.
Nghĩ xem có thể gặp lại Ý Như hay không.
Bên cạnh sơn môn.
Hai tiểu sa di đang quét lá rụng.
Tiểu sa di thấp hơn lẩm bẩm:
“Hôm nay vị quý nhân muốn cung đèn thật kỳ lạ.”
Người bên cạnh hiếu kỳ:
“Chỉ là cung đèn thôi mà, kỳ lạ ở đâu?”
“Ngươi có biết ngọn đèn ấy là dành cho ai không?”
“Ai?”
“Người của tương lai.”
“Người của tương lai là gì?”
“Chính là người còn chưa được sinh ra.”
Tiểu sa di gãi đầu:
“Vậy đúng là kỳ lạ thật.”
“Còn chuyện kỳ lạ hơn nữa cơ.”
“Vị quý nhân ấy cung cùng một bát tự với vị nữ thí chủ trước đó.”
Gió thu cuối mùa lướt qua bên tai.
Mang theo hơi lạnh thấu xương.
Lý Lẫm Xuyên bước tới vài bước.
Giọng nói mang theo sự run rẩy mà ngay cả chính chàng cũng không nhận ra:
“Người ngươi nói là ai?”
Tiểu sa di sợ hãi vội vàng quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Nhưng Lý Lẫm Xuyên dường như không nghe thấy.
Chàng lặp lại câu hỏi vừa rồi:
“Người vừa rồi cung cùng một ngọn đèn với cô là ai?”
“Là… là Thiếu phu nhân phủ Thái thú.”
“Tên là gì?”
“Nô tài không biết khuê danh của phu nhân.”
“Chỉ biết là Nhị tiểu thư nhà Hứa, gia tộc Hoàng thương.”
Những lời phía sau.
Chàng không còn nghe rõ nữa.
Trong thành Dương Châu.
Không có nhà Hoàng thương nào thứ hai mang họ Hứa.
09
Trong thiền phòng, đàn hương lượn lờ.
Ta tựa đầu lên vai trưởng tỷ.
Như thuở nhỏ ngồi nhìn tỷ ấy điểm trà.
Ngoài cửa sổ có bóng người lướt qua.
Một nam nhân mặt trắng không râu khom người hành lễ:
“Hứa Nhị tiểu thư, điện hạ cho mời.”
Trưởng tỷ có chút lo lắng:
“Ta đi cùng muội.”
Ta mỉm cười trấn an:
“Chẳng phải tỷ nói muốn về nhà sao?”
“Trời đã muộn rồi, tỷ nên lên đường sớm thì hơn.”
Tỷ ấy ngẩn người một lát.
Rất nhanh đã hiểu ý.
“Đúng, đúng vậy.”
“Mẫu thân vẫn còn chờ ta về.”
Tiếng chuông chiều vang lên.
Trong Quang Minh điện.
Lý Lẫm Xuyên chắp tay sau lưng đứng đó.
“Ta nên gọi nàng là Hứa cô nương.”
“Hay gọi nàng là Tạ phu nhân?”
“Hay vẫn như trước kia.”
“Gọi nàng là Hoàng quý phi?”
Ta cung kính quỳ xuống hành lễ:
“Thần phụ không hiểu điện hạ đang nói gì.”
Lý Lẫm Xuyên xoay người.
Sắc mặt trắng bệch như giấy.
Trong tay là tờ giấy đỏ ghi bát tự.
“Ta đã nhìn thấy rồi.”
“Ngọn đèn trường minh nàng cung phụng.”
Đến nước này.
Đã không còn đường lui nữa.
Ta lại dập đầu.
Giống như vô số lần cầu xin chàng ở kiếp trước.
Cúi thấp đầu đến tận bụi đất.
“Thần phụ nguyện lấy cái c/h/ế/t để tạ tội.”
“Chỉ cầu điện hạ đừng liên lụy đến người khác.”
Lý Lẫm Xuyên khẽ cười.
Vành mắt dần đỏ lên.
“Lấy cái c/h/ế/t để tạ tội.”
“Hứa Ý Như.”
“Nàng biết rõ ta không nỡ.”
“Ta đối với nàng không bạc.”
“Ân sủng, địa vị, con cái.”
“Những gì có thể cho, ta đều cho cả rồi.”
“Nàng vì sao…”
“Vì sao lại như vậy?”
Những ngọn đèn phía sau chàng lúc sáng lúc tối.
Thiêu cháy tia lý trí cuối cùng của ta.
Ta nhìn chàng.
Mọi chuyện của kiếp trước như sóng lớn ập tới.
Đè nén đến mức ta không thở nổi.
“Không bạc ư?”
“Hài tử của ta u uất mà mất.”
“Huynh trưởng của ta mang tài mà không gặp thời.”
“Gia tộc của ta từ đó suy tàn.”
“Ta bị nhốt trong thâm cung suốt hai mươi năm.”
“Thư từ không thông.”
“Cách biệt với thế gian.”
“Mỗi lần được thăng vị phần.”
“Đêm đến ta đều trằn trọc không ngủ.”
“Nghĩ xem ngày mai đám ngôn quan sẽ công kích thế nào.”
“Lại nghĩ người nhà ta sẽ có ai vì chuyện đó mà gặp họa.”
Lý Lẫm Xuyên ôm ngực.
Giống như bị người ta rút sạch mọi chỗ dựa.
“Nhưng đó là kiếp trước.”
“Kiếp này ta đã sắp xếp ổn thỏa từ lâu.”
“Huynh trưởng nàng, mẫu tộc nàng, còn có Hạo Nhi.”
“Ta đều sẽ an bài thật tốt.”
Ta cố gắng bình ổn cảm xúc.
“Hứa gia là Hoàng thương nhiều đời.”
“Huynh trưởng cũng có chân tài thực học.”
“Chỉ cần điện hạ không cố ý ngăn trở.”
“Bọn họ đều sẽ sống rất tốt.”
Lý Lẫm Xuyên quỳ sụp xuống trước mặt ta.
Nắm lấy cằm ta.
Ép ta phải ngẩng đầu lên.
“Vậy còn Hạo Nhi thì sao?”
“Hứa Ý Như.”
“Nàng thật nhẫn tâm.”
“Ngay cả cốt nhục của chính mình cũng có thể từ bỏ sao?”
“Bằng không thì sao?”
Cổ họng như bị ai bóp nghẹt.
Có thứ gì đó mắc cứng nơi đó.
Chua xót đến mức thế nào cũng không nuốt xuống được.
Ta gần như dùng hết sức lực toàn thân mà hét lên:
“Ta phải làm thế nào đây?!”
Đọc tiếp: Chương 4 →