Kiếp Sau Đừng Gặp Chàng
Chương 2
“Điện hạ có việc gì sao, vì sao lại tới gấp như vậy?”
Ta đứng sau rèm nghe thấy.
Trong lòng càng thêm bất an.
Giờ Mão.
Trời chỉ vừa hửng sáng.
Ta dẫn người đi về phía cửa hông.
Nhũ mẫu bế hài tử theo phía sau.
Xe ngựa xuất thành đã được chuẩn bị từ đêm qua.
Chỉ chờ chúng ta lên xe.
Trước cửa hông có hai thị vệ đứng canh.
Bọn họ khách khí nhưng xa cách ngăn ta lại:
“Các hạ là ai, có lệnh bài hay thủ dụ xuất phủ không?”
Nha hoàn lén nhét sang một túi bạc:
“Đây là thiếu phu nhân nhà chúng ta, muốn tới trang tử nghỉ vài ngày, mong đại nhân châm chước.”
Thị vệ vừa định từ chối.
Nhưng dường như nhìn thấy điều gì đó.
Bịch một tiếng quỳ xuống đất:
“Tham kiến điện hạ.”
Ta cùng bọn họ quỳ xuống, lại kéo thấp mũ rèm thêm vài phần.
“Đây là đang làm gì vậy?”
Giọng Lý Lẫm Xuyên không nghe ra vui giận:
“Thiếu phu nhân sáng sớm đã ra ngoài, là định đi đâu?”
Ta cố ý ép giọng đáp:
“Điện hạ thứ tội, dân phụ vô ý nhiễm phong hàn, sợ lây bệnh cho quý nhân nên đang định dời ra ngoài tĩnh dưỡng.”
Thị vệ thân cận của chàng lập tức bước lên vài bước, giơ tay ra hiệu cho chúng ta tránh xa Lý Lẫm Xuyên.
Ta đứng dậy liền đi ra ngoài.
Sáng sớm trời lạnh.
Một cơn gió thổi qua, mũ rèm trên đầu bị cuốn rơi xuống.
Ta không dám nhặt.
Cũng không dám quay đầu.
Chỉ luôn có cảm giác như có một ánh mắt hữu ý vô tình đang dừng trên người mình.
Mãi đến khi xe ngựa ra khỏi thành.
Ta mới phát hiện lưng mình đã đẫm mồ hôi lạnh.
Không sao đâu.
Ta tự an ủi bản thân.
Chàng không biết những chuyện của kiếp trước.
Ta đã gả chồng sinh con.
Chàng không thể làm gì ta được.
05
Chuyện Lý Lẫm Xuyên đến Giang Nam điều tra thuế muối.
Trước sau đã thẩm vấn không ít người.
Trưởng tỷ đến thăm ta, nói thủ đoạn của chàng cực kỳ cứng rắn, hiện giờ trong thành ai nấy đều thấp thỏm bất an.
“May mà Hứa gia chúng ta từ trước đến nay chưa từng thông đồng với những kẻ đó.”
Trưởng tỷ cười rất vui vẻ:
“Điện hạ rất coi trọng nhà chúng ta đấy.”
“Cách vài ngày lại tới một lần, cùng huynh trưởng ngồi luận đạo.”
Trái tim treo lơ lửng của ta cuối cùng cũng hạ xuống.
Huynh trưởng vừa đỗ Giải nguyên năm nay.
Lý Lẫm Xuyên muốn thu phục lòng người của sĩ tử Giang Nam, ban ân cho huynh trưởng cũng không phải chuyện lạ.
“Điện hạ còn biết cả muội nữa đấy.”
Chén trà trong tay rơi xuống.
Bắn tung chút bụi đất.
Ta cúi đầu, che giấu vẻ hoảng loạn trong mắt:
“Tỷ nói vậy là sao?”
“Điện hạ nói Thái tử phi ở một mình buồn chán.”
“Nghe nói Nhị cô nương Hứa gia làm thơ rất hay.”
“Người hỏi mẫu thân, muốn muội đến bầu bạn với Thái tử phi để giải khuây.”
“Mẫu thân nói thế nào?”
“Mẫu thân nói muội bị bệnh, sợ kinh động quý nhân, hiện giờ đang ở trang tử dưỡng bệnh.”
“Điện hạ nghe xong còn rất thất vọng.”
“Người còn nói gần đây dường như có rất nhiều người mắc bệnh, nên sai thuộc quan dựng lều phát thuốc ngoài thành.”
Từ gian phòng bên cạnh truyền tới tiếng trẻ con khóc.
Trong thoáng chốc.
Ta gần như không phân biệt nổi đâu là kiếp trước, đâu là kiếp này.
Ta xin trưởng tỷ cùng mình đi dâng hương.
Trong Phổ Đà tự ngoài thành.
Có một ngọn đèn trường minh do chính tay ta cúng.
06
Sơn tự thanh u.
Ta thêm hương trước Phật.
Niệm ba lần Kinh Địa Tạng.
Trưởng tỷ có chút tò mò:
“Trước đây muội chưa từng tin những thứ này, thành thân rồi lại như đổi tính vậy.”
Ta thuận miệng lấp liếm cho qua, kéo tỷ ấy tới thiền phòng chép kinh.
Chuyện luân hồi trọng sinh quá mức kinh hãi.
Có nói với tỷ ấy.
Cũng chỉ khiến tỷ ấy thêm lo lắng mà thôi.
Kinh văn mới chép được một nửa.
Bên ngoài đã có tiểu sa di gõ cửa.
Nha hoàn hỏi vài câu, giọng lập tức hạ thấp đi:
“Phu nhân, tiểu sư phụ nói hôm nay có quý nhân đến dâng hương.”
“Xin hai vị phu nhân dời sang khách phòng phía hậu viện, tránh kinh động quý nhân.”
Trưởng tỷ đặt bút xuống:
“Có hỏi là vị quý nhân nào không?”
Hỏi xong lại bật cười:
“Ta đúng là hồ đồ rồi.”
“Hiện giờ người có thể khiến Thiếu phu nhân phủ Thái thú phải tránh đường, trong thành cũng chỉ có vị ấy thôi.”
Ta đẩy tỷ ấy đi về phía khách phòng.
Vừa vòng qua cửa hoa rủ.
Đột nhiên có người gọi tên ta.
“Như Nhi!”
Là huynh trưởng.
Huynh ấy đi cùng Lý Lẫm Xuyên.
Ta muốn đi.
Nhưng phản ứng của trưởng tỷ còn nhanh hơn.
Lập tức kéo ta quỳ xuống hành lễ.
Trong viện bỗng yên lặng trong chốc lát.
Rất lâu sau mới nghe thấy giọng Lý Lẫm Xuyên bảo đứng dậy.
Chàng hỏi:
“Nghe nói gần đây thân thể Hứa Nhị cô nương không được khỏe?”
Ta cúi đầu, cung kính đáp:
“Mấy ngày trước vô ý nhiễm phong hàn, hiện giờ đã khỏi hẳn rồi.”
“Vậy thì tốt.”
Giọng Lý Lẫm Xuyên rất khẽ.
Khẽ đến mức ta gần như cho rằng mình nghe nhầm.
Ngoài hành lang.
Có một tiểu nha hoàn đang thò đầu nhìn ngó.
Không đợi Lý Lẫm Xuyên lên tiếng.
Thị vệ thân cận đã xách người tới.
“Lén lén lút lút làm gì?”
Tiểu nha hoàn sợ đến mức nói không rõ lời:
“Túi thơm của Tạ phu nhân bị rơi, phu nhân nhà nô tỳ bảo nô tỳ mang tới trả.”
Ta nhận ra nàng ta.
Là nha hoàn thân cận của phu nhân Lục Trường sử.
Lúc nãy ở trước cổng chùa còn gặp nhau, trò chuyện vài câu.
“Tạ phu nhân?”
Trong giọng Lý Lẫm Xuyên có chút nghi hoặc.
“Là vị Tạ phu nhân nào?”
Trưởng tỷ nhận lấy túi thơm:
“Bẩm điện hạ, phu gia của dân phụ họ Tạ.”
Lý Lẫm Xuyên giãn mày.
Mỉm cười hỏi huynh trưởng:
“Tạ gia xuất nhiều nhân tài, là một mối nhân duyên tốt.”
“Vì sao từ trước đến nay chưa từng nghe ngươi nhắc tới chuyện muội muội mình gả vào Tạ gia?”
Huynh trưởng hành lễ:
“Điện hạ quốc sự bận rộn.”
“Chuyện của nữ quyến hậu trạch, sao có thể mang ra quấy rầy điện hạ.”
Trong bảo điện.
Phương trượng đi ra nghênh đón khách quý.
Ta và trưởng tỷ hành lễ lui xuống.
Tỷ ấy ghé sát tai ta thì thầm:
“Hôm nay đâu phải mùng một hay ngày rằm, sao quý nhân lại đột nhiên muốn đến chùa?”
Trái tim ta chợt trầm xuống.
Hôm nay là ngày gì.
Trên đời này.
E rằng chỉ có hai người biết.
Lý Lẫm Xuyên.
Cũng giống như ta.
Đã trở về rồi.
07
Hôm nay tâm trạng của Lý Lẫm Xuyên rất tốt.
Chàng trọng sinh từ ba năm trước.
Mang theo ký ức của kiếp trước.
Chàng dễ dàng dẹp yên những huynh đệ kia, bước lên vị trí Thái tử.
Khi phụ hoàng muốn chọn Thái tử phi cho chàng.
Trong lòng chàng cũng từng do dự.
Nếu cưới nữ nhi của Hoàng thương làm chính phi.
Liệu có khiến người khác nghi ngờ vị Thái tử này ham mê sắc đẹp hay không?
Nữ nhi Thôi thị thì rất tốt.
Kiếp trước là do chàng không hiểu rõ tính tình nàng ấy.
Mới khiến mọi chuyện đi đến kết cục lưỡng bại câu thương.
Kiếp này.
Chàng đã biết trước thiên cơ.
Bọn họ sẽ trở thành một đôi minh quân hiền hậu được sử sách ca tụng.
Không sao đâu.
Chàng tự an ủi bản thân.
Chẳng qua là con đường kiếp trước.