Kiếp Này Không Yêu Chàng
Chương 3
Giả làm đáng thương để lừa ta chữa bệnh, dưỡng thân cho hắn, lại còn giả vờ yêu phải ân nhân cứu mạng là ta, để chuyện ấy lưu truyền khắp kinh thành, rồi nhờ được bệ hạ để mắt tới mà giúp hắn báo thù, đoạt lấy vị trí thế tử.
Sau đó ta mất đi giá trị lợi dụng, liền bị hắn ném ở hậu viện phủ Hầu, mặc kệ không đoái hoài.
Trong quãng ngày ngồi chờ chết ấy, ta mới nghĩ thông suốt: ngoài cha mẹ ra, chẳng ai sẽ trở thành chỗ dựa của ta.
Ta có thể dựa vào, chỉ có chính mình.
Vì thế sau khi trọng sinh, ta đã dùng mảnh vỡ cứa bị thương đại bá nhị bá ngay trước quan tài cha ta, thành công giữ được căn nhà của mình.
Nhưng bọn họ vẫn không chịu bỏ cuộc, thỉnh thoảng lại đến gây chút phiền phức cho ta.
Ta tìm đến thợ săn trong thôn là Tần Ngũ, nhờ nàng bảo vệ ta chu toàn.
Nàng rất lợi hại, một mình sống trong thôn, vậy mà chẳng ai dám chọc vào nàng.
Ban đầu ta còn tưởng mời nàng sẽ rất khó, nào ngờ ta vừa dứt lời, nàng đã đồng ý.
Quen thân hơn một chút, ta hỏi nàng sao lại nhận lời sảng khoái đến vậy, nàng nói nàng rất vui lòng giúp ta.
Ta bĩu môi, nói nàng căn bản chẳng phải kiểu người nhiệt tình giúp đỡ người khác.
Nàng đáp ta rằng: “Có lẽ là không muốn nhìn thấy một cô nương bị bắt nạt thôi.”
Sau này, lúc tiểu cô đến gõ cửa nhà ta, câu nói ấy cứ lởn vởn trong đầu ta, nên ta chẳng do dự mà giúp tiểu cô và tiểu cháu gái.
Người trong nhà nhiều lên, thì phải nghĩ cách kiếm tiền, chỉ dựa vào trồng trọt căn bản không thể no bụng.
Ta đem khung cửi mẹ từng dùng ra, bắt đầu dệt vải.
Trong thôn không thể so với kinh thành, phụ nhân quanh năm chỉ mặc y phục màu nhạt, nên ta đã dệt vào vải bố một vài hoa văn đơn giản.
Giá cả cũng định không đắt, mỗi thước chỉ hơn vải bố hai mươi văn.
Kết quả bán suốt ba ngày mới bán được hai thước.
Phần vải dư ta cũng không muốn bán nữa, bèn may cho tiểu cô và tiểu cháu gái mỗi người một bộ y phục.
Không ngờ, hai người mặc xiêm y mới đi một chuyến đến huyện thành, lại dẫn về hai phụ nhân.
Hai phụ nhân nhìn thấy y phục có hoa văn trên người tiểu cô, thích đến không rời mắt, còn lần theo đến nhà ta, mua sạch số vải còn lại.
Trước khi đi, họ còn đặt thêm những hoa văn khác với ta, hẹn mười ngày sau giao hàng ở huyện thành.
Sau chuyện này, tiểu cô nói nàng cũng muốn học dệt vải, dệt càng nhiều thì kiếm được càng nhiều tiền. Ta cắn răng, lấy số tiền vừa kiếm được mua một khung cửi mới.
Ngày tháng trôi qua trong tiếng cộc cộc của hai khung cửi, đến cuối năm, trong tay chúng ta đã có hơn ba mươi lượng bạc dư.
Ta kéo theo Tần Ngũ, cùng tiểu cô và tiểu cháu gái đón cái tết đầu tiên sau khi trọng sinh.
Sau tết, ta đưa tiểu cháu gái đến học đường do tú tài trong thôn mở để vỡ lòng.
Không trông mong sau này con bé sẽ làm quan làm tể, chỉ hy vọng con bé có thể biết thêm chữ, hiểu đạo lý.
Rồi ta nói với tiểu cô và Tần Ngũ về dự định của mình, ta muốn mua thêm hai khung cửi nữa, rồi thuê người đến làm việc.
Hai người họ không hề nghĩ ngợi đã đồng ý, Tần Ngũ thậm chí còn lập tức giới thiệu cho ta hai người.
Một người là Trần nương tử, năm ngoái phu quân của nàng khi dỡ hàng ở bến tàu bị đè gãy một chân, không thể ra ngoài tìm việc làm nữa, cả nhà chỉ có thể dựa vào cha mẹ chồng nàng trồng trọt bán rau mà sống.
Một người khác là Trương Tiểu Nha, sau khi nàng ấy sinh ra, mẹ nàng liền nằm liệt trên giường, cha nàng quanh năm lao lực, năm ngoái còn mắc chứng ho, gánh nặng trong nhà rốt cuộc đè lên vai Trương Tiểu Nha.
Cả hai đều là những người chăm chỉ, chịu thương chịu khó, ta liền gật đầu đồng ý ngay. Sau khi mua xong khung cửi, ta bèn gọi hai người họ đến làm việc.
Người nhiều lên, sản lượng cũng tăng theo, có thể cung hàng cho các phường vải, kiếm được cũng nhiều hơn.
Ta lại muốn tiếp tục mua khung cửi, thuê thêm người, nhưng trong nhà đã không còn chỗ trống, thế nên nhất định phải có một căn nhà lớn hơn.
So với thuê mướn, ta càng muốn tự mình xây một căn.
Chỉ là tiền trong tay ta vẫn chưa đủ, mà nhân lực cũng chỉ có bấy nhiêu, muốn kiếm thêm nhiều tiền, thì chỉ có thể cải tiến khung cửi.
Ta mất ba tháng trời, vẽ vô số bản vẽ, cuối cùng cũng làm ra được khung cửi mới.
Khung cửi mới dệt ra vải lớn hơn trước, dùng lại càng đỡ tốn sức, còn có thể dệt ra những hoa văn phức tạp hơn.
Tích góp thêm nửa năm trời, cuối cùng ta cũng cùng nha nhân mua được mảnh đất mà mình đã sớm nhắm trúng.
Không ngờ, ngày ký khế thư, người đối diện đến lại là phu nhân tri phủ.
Từ đó, ta kết được một mối thiện duyên với phu nhân tri phủ.
Nhà xưởng rất nhanh đã khởi công, từng viên gạch từng viên ngói chậm rãi xây nên thành dáng vẻ ta hằng tưởng tượng.
Nửa năm sau, giữa tiếng pháo mừng rộn ràng, chúng ta chuyển vào nhà xưởng mới.
Chỉ là việc chiêu người làm không được suôn sẻ cho lắm.
Tiểu cô để vơi bớt nỗi bực bội của ta, kéo ta ra ngoài du xuân, rồi chúng ta gặp mấy ni cô bị đuổi ra khỏi am ni cô.
Bọn họ có bảy tám người, ai nấy trên người đều đầy vết thương, rõ ràng đã bị hành hạ trong am.
Giống hệt như kiếp trước của ta.
Ta cưu mang bọn họ, rồi lại nhờ phu nhân tri phủ giúp đỡ, làm cho bọn họ được thân phận lương dân.
Sau khi dưỡng thương xong, bọn họ liền vào nhà xưởng làm việc, cực kỳ ra sức.
Nhà xưởng càng làm càng lớn, khó tránh khỏi gặp phải cản trở, nhưng ta ít nhiều gì cũng đã sống nhiều năm hơn, bày ra một bộ dạng khó chọc vào, hoặc lôi phu nhân tri phủ phía sau ra, rốt cuộc cũng có thể dọa cho chuyện êm xuống.
Thế nhưng vài tháng sau, ta lại gặp phải một khó khăn mà ngay cả phu nhân tri phủ cũng không thể giúp được.
Có một vị khách thương từ kinh thành đến muốn mua bản vẽ khung cửi của ta, hắn đề cập với ta hai lần, ta đều từ chối hai lần.
Ngay đêm ta từ chối hắn lần thứ ba, mấy kẻ áo đen đã đến đốt sạch nhà xưởng của ta.
Tần Ngũ vì bảo vệ ta, bị một kiếm của kẻ áo đen đâm xuyên trước ngực, thương nặng đến mức thập tử nhất sinh.
Sắp xếp ổn thỏa cho Tần Ngũ xong, ta đi cầu phu nhân tri phủ giúp đỡ, vậy mà ngay cả mặt nàng cũng không được gặp, chỉ nhận được một câu: thuận theo ý trời.
Sau một đêm ngồi thẫn thờ trước đống phế tích, ta mang theo bản vẽ đi tìm vị khách thương kia, hắn trả cao hơn giá đã định cho ta năm trăm lượng, nói là tiền bồi thường cho ta.
Ta cười, nói lời cảm tạ.
Trở về, ta giải tán đám nữ công, đón Tần Ngũ về nhà, cùng tiểu cô chăm sóc nàng.
Đợi Tần Ngũ khỏi thương, ta cũng nhận được tin từ kinh thành.
Phường Tơ Lụa Hương La ở kinh thành chỉ sau một đêm đã thêm hơn mười khung cửi mới, dệt ra vải vừa nhanh vừa tốt, mà chủ nhân đứng sau phường Tơ Lụa Hương La này, lại là trưởng tử của Thị lang Bộ Lại.
Tưởng rằng bám được vào phu nhân tri phủ thì có thể bảo ta an ổn trên mảnh đất này, kết quả lại bị quan lại ở kinh thành để mắt tới.
Chuyện này đại khái chính là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.
Ta chống nạnh, quay về phía kinh thành mà mắng chửi suốt nửa canh giờ.
Sau khi bình tĩnh lại, ta quyết định ba ngày sau sẽ đi cứu Hạ Ngôn.
Dám bắt nạt ta không có chỗ dựa phải không, vậy thì ta sẽ đi kinh thành, đi bám lấy chỗ dựa quyền thế lớn nhất thiên hạ này!
Thật ra lúc đi cứu Hạ Ngôn, ta cũng không chắc mình có cứu được hay không.
Ta có thể trọng sinh, liệu hắn có trọng sinh hay không? Nếu hắn cũng trọng sinh, tránh được lần mưu hại này, ta mà đến chậm một bước thì phải làm sao?
Cho đến khi nhìn thấy Hạ Ngôn, trái tim ta mới thật sự rơi trở lại bụng.
Ta sắp xếp hắn ở lại y quán, sai Tần Ngũ xử lý bọn thuộc hạ đến tìm hắn, sau đó lại mời phu nhân tri phủ, thậm chí cả người trong thành cùng diễn một vở kịch, sắp đặt cho hắn sớm được bệ hạ chú ý, tất cả đều là để ta có thể sớm lên kinh thành.
Như ý nguyện vào được phủ Hầu, ta bắt đầu chờ thời cơ tiến cung, dĩ nhiên cũng không thể cứ ngồi chờ suông.
Ta đi gặp Hầu phu nhân. Kiếp trước ta bị lãng quên nơi hậu viện, chỉ có bà sẽ quan tâm ăn mặc của ta; hương vị phủ Hầu mà ta nhớ nhung, chính là một phần ấm áp do bà ban cho.
Ta muốn báo đáp bà.
Người mềm lòng như bà, chỉ cần ta làm bộ đáng thương một chút là đã khiến bà xót xa.
Rõ ràng bản thân bà sống cũng chẳng tốt đẹp gì.
Lão Hầu gia có cả một hậu viện cơ thiếp, lại giao quyền quản gia cho Lệ di nương, còn Hạ Ngôn do chính tay bà nuôi lớn, sau này trưởng thành cũng chẳng thân thiết gì với bà.
Bà quanh năm không bước khỏi cửa viện, ta chỉ cần kể vài chuyện thú vị nơi sơn dã là đã có thể chọc bà bật cười.
Ta ngày ngày đi thăm Hầu phu nhân, chọc giận Lệ di nương. Bà ta bèn dùng thủ đoạn, nhưng ta đã không còn là Hà Sơn Hoa chưa từng trải của kiếp trước nữa; ta dám náo, dám xông, cuối cùng chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.
Tuy có chút ấm ức, nhưng ta đã khiến Hạ Ngôn một lần nữa thấy rõ, cha hắn căn bản chẳng hề để tâm đến hắn.
Cho dù hắn liều mạng giành được sự tán thưởng trước mặt bệ hạ, phụ thân hắn vẫn không cho hắn xử lý kẻ đã mưu hại hắn, thậm chí còn ngang nhiên bao che cho chúng.
Lệ di nương yên phận được một thời gian, nhưng ta biết, bà ta càng nhìn ta càng chướng mắt, nhất định sẽ tìm cơ hội bày mưu hãm hại ta.
Còn Hạ Ngôn sẽ nhân cơ hội đẩy ta một phen từ phía sau, đợi ta rơi vào cục diện đó rồi, lại công khai vạch tội Lệ di nương.
Kiếp trước Hạ Ngôn lật đổ Lệ di nương, chính là làm như vậy.
Lần này ta sớm hơn ba tháng tiến vào phủ Hầu, Lệ di nương không thể ra tay với ta trong phủ Tể tướng, trái lại chọn một nơi càng lớn gan hơn.
Ta hoàn toàn không có sợ hãi, chỉ có sự phấn khích sắp được gặp Thái hậu.
Ta vốn định nhân lúc cung nữ dẫn ta đi ra ngoài mà đánh ngất nàng rồi đi tìm Thái hậu, nào ngờ bà ma ma bên cạnh Thái hậu lại tới tìm ta trước một bước.
Suốt quãng đường ấy, ta lần lượt lướt qua trong đầu tất cả những chuyện sẽ xảy ra sau khi tiến cung, cuối cùng nghĩ thông ra, hẳn là lời ta nói với đám quý nữ kia đã khiến Thái hậu để mắt đến.
Quả nhiên đúng như ta đoán, khi ta bắt đầu kể mình đã dựa vào chính lệnh mà có được nhà cửa như thế nào, bà không hề ngăn cản.
Ta kể đến sinh động như thật, đến lúc kích động còn một mình diễn hai vai.
Thái hậu quả nhiên nghe đến say sưa, còn chủ động hỏi ta chuyện của tiểu cô.
Việc lấy lòng Thái hậu tiến triển thuận lợi hơn cả ta dự tính.
Năm đó Thái hậu mạnh mẽ ban hành tân chính, chọc giận không ít người.
Nếu triều ta gặp thiên tai, bọn họ nói đó là vì tân chính quá cực đoan, dẫn đến âm dương đảo lộn, trời giáng trừng phạt.
Nếu có nhân họa, bọn họ nói đó là vì tân chính thiên về nữ tử, khiến xã hội rung chuyển, giang sơn không vững.
Ta thì khác.
Ta nói với Thái hậu rằng, ở nơi bà không biết, có người nhờ vào tân chính của bà mà có được chốn dung thân, có được tương lai sáng lạn.
Thật khó để Thái hậu không hài lòng với ta.
Trở lại yến tiệc, người đã tản đi hơn nửa.
Hạ Ngôn thấy ta, trong mắt thoáng qua vẻ ảo não vì mưu tính rơi vào khoảng không, nhưng vẫn bước lên hỏi ta có phải đã xảy ra chuyện gì không.
Ta nói mấy lần đều không sao, chàng mới thở phào một hơi, đưa ta rời đi.
Mồng hai hôm sau, bà ma ma bên cạnh Thái hậu đến phủ, còn mang theo cả cung nữ đã hắt nước vào ta trong yến tiệc cung đình.
Cung nữ kia khai ra chuyện Lệ di nương sai nàng vu oan cho ta, còn lấy cả thỏi bạc Lệ di nương đã đưa cho nàng ra.
Lệ di nương lập tức rơi lệ kêu oan, lão Hầu gia không nói gì, nhưng sắc mặt đen còn hơn đáy nồi.