Hủy Hôn Rồi Lại Gặp Nhau
Chương 3
Bùi Chiêu Nhiên mở cửa.
Tìm cớ ứng phó Tam Vương gia vài câu.
Bảo hắn tới chính điện chờ.
Quay lại liền lặng lẽ nhìn ta.
Như đang đợi ta nói điều gì đó.
Ta suy nghĩ một lát.
Nghiến răng lấy túi tiền ra.
Đếm ba bốn thỏi vàng.
“Chuyện này trời biết đất biết.”
“Ngươi biết ta biết.”
“Đối với cả hai chúng ta đều chẳng phải chuyện tốt.”
“Chúng ta cứ coi như chưa từng xảy ra.”
“Về sau vẫn là người xa lạ.”
Lông mi Bùi Chiêu Nhiên run lên.
Không dám tin nhìn ta.
Chắc là hắn chê ít.
Ta đành nhét cả túi tiền vào tay hắn.
“Ngươi yên tâm.”
“Sau này ta làm Thái hậu.”
“Nhi t.ử ta làm Thái t.ử.”
“Không thiếu phần tốt của ngươi.”
Ta đi ngang qua hắn.
Được Hoa Châu dìu ra ngoài.
Vừa bước khỏi điện.
Ta đã nhăn nhó nghiến răng.
Đi khập khiễng từng bước.
Khốn kiếp.
Bùi Chiêu Nhiên.
Một kẻ ăn chay niệm Phật.
Sao thể lực lại tốt đến vậy?
Tam Vương gia Nguyên Quân Viêm.
Phong lưu thành tính.
Phóng túng bất kham.
Giữa trán hắn có một nốt chu sa.
Nghe nói từ khi sinh ra đã có.
Có người bảo hắn là tiên đồng chuyển thế.
Ai ngờ lớn lên lại thành một tên ma đầu.
Lúc này hắn đang lười biếng ngồi nghiêng trong chính điện.
Thấy ta tới liền cười.
Rồi nhăn mũi hỏi:
“Sao không tới?”
“Bổn cung lúc cầu phúc.”
“Nghĩ tới ân tình của quân thượng năm xưa.”
“Nên trong lòng hối hận.”
“Bổn cung muốn giao vận mệnh của mình cho thiên ý.”
“Một tháng sau.”
“Nếu quân thượng thương xót.”
“Ông trời mở mắt.”
“Để thái y bắt được hỉ mạch.”
“Bổn cung cảm kích vô cùng.”
“Nếu không có con.”
“Bổn cung cam nguyện tuẫn táng theo quân thượng.”
Ta nói đầy chính khí.
Nguyên Quân Viêm cười lớn.
Nụ cười vừa tắt.
Gương mặt đã đầy hung lệ.
“Ngươi là cái thá gì?”
“Nói đến thì đến.”
“Nói đi là đi.”
“Ngươi coi bản vương là gì?”
Hắn đứng dậy.
Nắm lấy cổ tay ta.
“Da trắng như ngọc.”
“Cổ cao thanh tú.”
Hắn cúi đầu ngửi hương thơm nơi cổ ta.
Cười nói:
“Ngươi từng đính hôn với Bùi Chiêu Nhiên.”
“Sau đó lại bị đưa vào cung.”
“Bản vương đã bỏ lỡ hai lần.”
“Lần này tuyệt đối sẽ không nhường cho kẻ khác.”
Hắn túm tóc ta.
Đẩy mạnh xuống bồ đoàn.
Ta biến sắc.
Trước đó hắn giả bộ vô cùng lễ độ.
Bây giờ mới lộ nguyên hình.
Là một tên điên hạ lưu.
C.h.ế.t tiệc.
Muốn chơi trò này với lão nương đây sao?
Ta thầm mắng.
Ngay lúc bàn tay hắn sắp x.é to.ạc áo choàng của ta.
Ta lăn người sang một bên.
Chộp lấy lư hương trên án thờ.
Nện thẳng vào đầu hắn.
Giữa làn khói xám.
Một tiếng “choang” vang dội.
Nguyên Quân Viêm tức đỏ mắt.
Rút ra một con d.a.o găm nạm đá quý.
Lạnh lùng nói:
“Con tiện nhân.”
“Ngươi c.h.ế.t chắc rồi.”
Hắn đoạt lấy lư hương.
Đá mạnh vào bụng ta.
Ta lăn đến chân bàn.
Đau tới mức co người lại.
Hắn lại đá thêm một cước vào cánh tay đang che bụng của ta.
Ánh bạc lóe lên.
Ta theo bản năng đưa tay đỡ.
Lưỡi d.a.o rạch một đường thật sâu.
“Ngươi thì là cái thá gì?”
Ta nghiến răng đáp trả.
Cố nén tiếng rên đau.
Hắn bật cười.
Giẫm mạnh lên tay ta.
Nhìn chằm chằm vào đôi mắt chống đối kia.
“Muốn tuẫn táng à?”
“Vậy bản vương móc đôi mắt này của ngươi ra.”
“Tiễn ngươi lên Tây Thiên trước.”
Bàn chân hắn đè lên bụng ta.
Nghiêng đầu cười.
“Ngươi nói xem.”
“Dù có m.a.n.g t.h.a.i hoàng t.ử.”
“Thì ngươi có chịu nổi mấy cú đá của ta không?”
“Hay là thử một chút?”
Hắn ngồi xổm xuống.
Lưỡi d.a.o lơ lửng trước mí mắt ta.
Sắp sửa hạ xuống…
“Rầm!”
Cánh cửa bị đẩy tung.
Người nọ dùng sức bẻ gãy ổ khóa.
Bùi Chiêu Nhiên đứng giữa đám quan binh.
Sắc mặt âm trầm đáng sợ nhưng vẫn mang vẻ đẹp như Tu La hiện thế.
Hắn nhìn ta.
Lại nhìn Nguyên Quân Viêm.
Chương 4
Bình thản nói:
“Vương gia định làm gì đây?”
“Muốn phạm sát giới trước mặt Phật sao?”
Nguyên Quân Viêm ném con d.a.o xuống.
Cười hì hì đáp:
“Đâu dám.”
“Pháp hiệu Thiên Chính là do hoàng huynh ban cho ngài.”
“Ngài là quốc sư số một của Đại Nguyên.”
“Ngoài bệ hạ ra.”
“Ai dám đắc tội ngài?”
Bùi Chiêu Nhiên khẽ gật đầu.
Chắp tay thi lễ.
Ta phun ra một ngụm m.á.u.
Hoa Châu vội đỡ lấy ta.
Nguyên Quân Viêm quay đầu nhìn ta.
“Đại sư.”
“Quý phi nương nương được hoàng huynh sủng ái nhất.”
“Đã tuẫn táng thì cũng nên chuẩn bị trước.”
Bùi Chiêu Nhiên đáp:
“Hôm nay nương nương cầu phúc.”
“Chuỗi Phật châu đột nhiên đứt.”
“E là tà khí xâm nhập.”
“Nương nương cần tu hành trong chùa đủ một tháng.”
“Đợi thanh trừ tà khí rồi mới tính tiếp.”
“Nếu không.”
“Dù có tuẫn táng.”
“Cũng sợ quấy nhiễu thánh lăng.”
Nguyên Quân Viêm âm trầm nhìn xuống ta.
“Được.”
“Vậy bản vương sẽ thay hoàng huynh ghi nhớ.”
“Một tháng sau.”
“Đừng để kẻ nào đục nước béo cò.”
Nói xong lời uy h.i.ế.p.
Hắn sải bước rời đi.
Đợi trong điện không còn ai.
Bùi Chiêu Nhiên lặng lẽ nhìn ta.
Sau đó cởi ngoại bào.
Khoác lên chiếc áo choàng đã bị xé rách của ta.
“Nương nương.”
“Nàng ấy không đỡ nổi người.”
Hắn nhìn Hoa Châu đang gắng sức dìu ta.
Rồi nhìn ta.
Như đang chờ ta mở lời.
Ta “ồ” một tiếng.
Ôm bụng.
Co người lại.
Tự mình từng bước lê đi.
Bỗng nhiên cơ thể ta nhẹ bẫng.
Có người cách lớp áo bào bế ta lên.
Bùi Chiêu Nhiên không nhìn ta.
Thần sắc bình thản như đang đọc một đoạn kinh văn quen thuộc.
Nhưng cơn gió đêm lướt qua bên tai.
Khiến tiếng thì thầm mơ hồ của hắn trở nên rõ ràng hơn.
Hắn khẽ thở dài:
“Nương nương…”
“Nương nương của ta.”
Tim ta khẽ rung động.
Rồi lại cười khổ.
Có lẽ…
Chỉ là ta nghe nhầm mà thôi.
Ngày hôm sau.
Nguyên Quân Viêm bị Thái hậu triệu vào cung.
Ăn chay.
Chép kinh.
Đóng cửa tự kiểm điểm.
Nghe nói có một vị đại sư phán rằng cái c.h.ế.t đột ngột của quân thượng là do phạm Thái Tuế, huynh đệ xung khắc.
Nốt chu sa trên trán Nguyên Quân Viêm là điềm sát tinh.
Nếu sát tinh thật sự xung khắc với quân thượng, người mang sát khí sẽ đau đầu sưng trán.
Thái hậu nửa tin nửa ngờ.
Bà đưa tay sờ đầu Nguyên Quân Viêm.
Quả nhiên hắn lộ vẻ đau đớn.
Khi Hoa Châu thần thần bí bí kể lại chuyện này.
Ta chỉ biết ôm mặt.
Đầu đau là đương nhiên.
Bị lư hương đập vào đầu, ai mà chẳng đau.
Nhưng…
Vì sao Bùi Chiêu Nhiên lại trả thù giúp ta?
Chẳng phải hắn luôn ghét ta đến cực điểm, không muốn thành thân với ta sao?
Nhưng lúc này.
Ta còn một việc quan trọng hơn.
Ta phải có một đứa con.
Dù trước đó ta vẫn ôm chút hy vọng.
Nhưng với mấy cú đá của Nguyên Quân Viêm…
E rằng hy vọng ấy cũng đã bị đá bay mất rồi.
Bây giờ các đại thần trong triều đều đang nhìn chằm chằm vào ta.
Nguyên Quân Viêm lại hận ta thấu xương.
Chẳng lẽ ta phải mạo hiểm như vậy.
Đợi thêm một tháng.
Đợi tới khi xác nhận thật sự không thành công rồi mới tính tiếp?
Ta nhìn Bùi Chiêu Nhiên.
Hắn đang quỳ trên bồ đoàn.
Tóc đen như thác.
Miệng khẽ niệm kinh văn.
Ta nghiến răng.
Lặng lẽ dịch tới bên cạnh hắn.
Cố ý dùng đầu gối đè lên vạt áo của hắn.
Tiếng tụng kinh của Bùi Chiêu Nhiên dừng lại một thoáng.
Rồi lại tiếp tục như núi Thái Sơn sừng sững giữa mưa gió.
Đọc tiếp: Chương 4 →