Hủy Hôn Rồi Lại Gặp Nhau
Chương 2
Ta muốn tìm cớ rời đi.
Nhưng Bùi Chiêu Nhiên đang ngồi trên bồ đoàn lại nắm lấy vạt váy ta.
Hắn cúi đầu.
“Nàng muốn có một đứa con?”
Ta dùng sức giật váy về.
Vừa run rẩy cười:
“Thế nào? Ngài cho rằng ta phóng đãng, muốn bắt ta quỳ trước Phật tổ sám hối sao?”
Bàn tay kia lại càng siết c.h.ặ.t hơn.
Nhất quyết không buông.
Gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay.
Xương cổ tay cũng lộ ra khỏi tay áo trắng.
“Được.”
Hắn bất ngờ nói.
Giọng nói sáng sủa ôn hòa.
“Ta giúp nàng.”
Ta kinh ngạc.
Lẽ nào thiên chi kiêu t.ử như Bùi Chiêu Nhiên vẫn còn chút thương hại dành cho yêu hậu họa quốc như ta?
Nhưng ta không muốn dây dưa với hắn.
Vì vậy khoác áo ngoài lên.
Ngắn gọn nói:
“Đa tạ. Nhưng ta không cần ngài giúp. Chỉ cần ngài đừng cản đường ta đã là may mắn lắm rồi. Hiện giờ ta đang vội, xin đại sư tránh đường.”
Thế nhưng những ngón tay lạnh lùng của vị Phật t.ử kia vẫn nắm c.h.ặ.t vạt váy ta.
Thậm chí còn kéo ngược lại.
Ta không khỏi nổi giận.
Thời gian không chờ người.
Chuyện này vốn là bí mật hậu cung.
Nếu hôm nay bỏ lỡ cơ hội.
E rằng Tam Vương gia sẽ nghi ngờ.
Không chịu hợp tác với ta nữa.
Ta dùng sức giật lại vạt váy.
Trong lúc giằng co.
Chuỗi Phật châu bằng gỗ đàn hương lắc lư không ngừng.
Ngoài cửa, tiếng canh giờ từng giọt rơi xuống.
“Nương nương.”
Hoa Châu lo lắng gọi từ ngoài cửa.
“Ta ra ngay đây…”
Trong lúc cuống cuồng.
Ta vô tình đá trúng eo Bùi Chiêu Nhiên.
Hắn khẽ nhíu mày.
Gương mặt càng thêm bình tĩnh và nhiều thêm vài phần uy nghiêm cấm d.ụ.c.
Hắn tháo chuỗi Phật châu xuống.
Ngón cái và ngón trỏ nhanh ch.óng xoay chuyển.
Dùng chuỗi Phật châu quấn c.h.ặ.t lấy cổ chân ta.
“Ngài chẳng phải nói muốn giúp ta sao?”
Ta cười lạnh, giãy giụa.
Bùi Chiêu Nhiên cụp mắt:
“Nàng cho rằng giúp đỡ…”
“Là để nàng đi tìm Tam Vương gia sao?”
…Còn không phải vậy sao?
Ta sững người.
Cuối cùng cũng thoát ra được.
Chuỗi Phật châu kết bằng sợi chỉ mảnh trên cổ chân lập tức đứt tung.
“Nương nương?”
Hoa Châu định xông vào.
Nhưng Bùi Chiêu Nhiên đã mở cửa trước.
Hắn bình thản nhìn đám thị vệ và Hoa Châu đang kinh ngạc.
Nghiêng người nhặt một hạt châu còn vương hơi ấm của ta.
“Tà vật quấy phá, chọc giận Phật Tổ. Phiền chư vị bẩm báo, tạm hoãn việc nhập lăng, tránh để quân thượng nơi suối vàng bất an.”
Đứng dưới ánh trăng.
Toàn thân hắn thanh lãnh như ngọc.
Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào ta.
“Hoàng hậu mất sớm.”
“Xin quý phi nương nương thay người.”
“Ở đây thủ lăng đủ một tháng, ngày ngày cầu phúc, an hồn trấn tà.”
Hắn hơi nheo mắt.
Khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý.
“Bách quỷ bất xâm.”
Ta ngồi bệt xuống đất.
Xong rồi.
Một tháng…
Một tháng ấy.
Ta còn làm sao đi tìm nam nhân khác để m.a.n.g t.h.a.i đây?
Ta nghỉ lại trong thiên điện.
Hoa Châu và ta đều mang vẻ mặt u uất.
Giờ Dần ba khắc đã trôi qua.
Bầu trời lúc này là khoảng tối sâu nhất trước bình minh.
Bỗng nhiên cửa phòng bị gõ khẽ ba tiếng.
Người đứng ngoài lại là Bùi Chiêu Nhiên, hắn mang theo hơi lạnh và làn sương ẩm của đêm khuya.
Thần sắc hắn nhàn nhạt.
Nhưng trông như đã đứng bên ngoài rất lâu.
“Nương nương, ta tới giảng kinh.”
Hắn khẽ liếc mắt.
Hoa Châu, người vừa rồi còn đang nói xấu hắn, lập tức ngẩn người nhìn gương mặt ấy.
Theo bản năng nghe theo lời hắn, lặng lẽ lui ra ngoài.
Gương mặt kia…
Quả thực mê hoặc lòng người.
Ai nói ta là yêu phi họa quốc?
Rõ ràng Bùi Chiêu Nhiên mới phải.
Đợi đến khi trong phòng chỉ còn lại hai người.
Bùi Chiêu Nhiên chậm rãi vén tay áo lên.
Chuỗi Phật châu dài trên cổ tay đã được hắn xâu lại, quấn mấy vòng quanh cổ tay.
Giữa những hạt châu là một sợi chỉ đỏ được xe đến cực mảnh.
“Ta không quá am hiểu chuyện này.”
“Nhưng ta sẽ không thất tín.”
“Đã nói giúp nàng thì sẽ thật lòng giúp nàng.”
Hắn bình thản nói.
Bàn tay mát lạnh nắm lấy cổ tay ta.
Trong mắt hoàn toàn không có d.ụ.c niệm như những nam nhân bình thường.
Ta kinh hãi.
Cuối cùng cũng hiểu hắn nói giúp là giúp thế nào.
Đương nhiên…
So với Tam Vương gia phong lưu thành tính.
Vị Phật t.ử cấm d.ụ.c lạnh lùng này dường như ít khiến người khác nghi ngờ hơn nhiều.
Ta chần chừ một lát.
Giữa việc giữ mạng và từ chối.
Rất nhanh đã đưa ra quyết định.
Chiếm lấy hắn.
Ta vừa định chủ động.
Đôi mắt lạnh như băng kia lập tức ngăn lại.
“Không được.”
Không được cái gì?
Ta mím môi, đang định rút tay về.
Bùi Chiêu Nhiên lại giữ c.h.ặ.t cổ tay ta.
“Cũng không được.”
“Đại sư, hình như câu ngài nói với ta nhiều nhất chính là từ chối.”
Ta châm chọc.
Năm đó nhà họ Bùi sa sút, ta khó khăn lắm mới thuyết phục phụ mẫu giữ lại hôn ước.
Không ngờ còn chưa kịp báo tin vui cho Bùi Chiêu Nhiên.
Chương 3
Đã gặp ngay chuyện hắn tới tận cửa từ hôn.
Điều đó có khác nào một cái tát giáng thẳng vào mặt ta.
Bùi Chiêu Nhiên lặng lẽ nhìn ta.
Ta nghe thấy giọng hắn:
“Không được…”
“Là bởi chuyện này coi như ta ép nàng.”
“Ngày sau mặc kệ ai phán xét.”
“Trước Phật hay sau lưng người đời.”
“Đều là lỗi của một mình Bùi Chiêu Nhiên ta.”
Hắn nói rất bình thản:
“Ta nhận tội chịu phạt.”
“Ta xuống địa ngục khổ ải.”
“Ta sa vào tà đạo.”
“Đều không liên quan đến nàng.”
Ta sững người.
Vừa định nhìn biểu cảm của hắn.
Hắn đã che mắt ta lại.
Đến khi hắn tới gần.
Ta mới cảm nhận được hơi thở gấp gáp của hắn.
“Nương nương!”
“Tam Vương gia đột nhiên tới Phật điện rồi!”
Hoa Châu sốt ruột đập cửa.
Ta theo bản năng muốn đứng dậy.
Bùi Chiêu Nhiên lại cau mày giữ c.h.ặ.t ta.
Đôi mắt đen đến cực điểm.
Như cất giấu ngọn lửa ma quỷ âm u.
“Chuyên tâm.”
Ngoài cửa.
Tiếng bước chân ngày càng gần.
“Thiên Chính đại sư.”
“Đêm nay bản vương gặp ác mộng, e rằng bị tà ma quấy nhiễu, nên đặc biệt tới thỉnh đại sư giải hoặc.”
Bùi Chiêu Nhiên nhắm mắt.
Khi mở miệng, giọng nói lạnh hơn ngày thường.
Trầm thấp, khàn khàn như vừa tỉnh mộng.
“Vương gia là hoàng thân quốc thích.”
“Sao lại sợ tà ma quấy nhiễu?”
Giọng Tam Vương gia càng lúc càng mất kiên nhẫn.
Vốn dĩ mục đích của hắn không phải tới nghe giảng kinh.
Chỉ muốn gọi Thiên Chính đại sư đi nơi khác rồi lén gặp ta.
“Đại sư.”
“Xin ngài tới phủ tụng kinh cầu phúc.”
“Bản vương thật sự bất đắc dĩ.”
“Một lòng thành khẩn.”
“Không thể chờ thêm nữa.”
“Xin đại sư thành toàn.”
“Một lòng thành khẩn, không thể chờ thêm nữa…” – Bùi Chiêu Nhiên cười lạnh.
“Ngài ấy đang nói cho nàng nghe.”
Hắn nhướng mày.
Ánh nến nơi khóe mắt khẽ lay động.
Ta đương nhiên biết.
Nhưng chẳng hiểu hắn muốn nghe câu trả lời gì.
Đành im lặng đứng dậy.
Chỉnh lại y phục.
Khoác áo choàng lên người.
Bên kia.
Cổ áo của Bùi Chiêu Nhiên đã được kéo kín đến tận cổ.
Lại khôi phục dáng vẻ lạnh lùng uy nghiêm như thường.
Hắn nhìn ta một cái.
Thấy ta im lặng mãi không đáp.
Thần sắc có chút khó chịu.
Ta cũng chẳng biết hắn nổi điên chuyện gì.
Dù sao từ trước tới nay hắn vẫn luôn khó hiểu.