Hồng Nhan Tẫn

Chương 5



Bởi vì ả đã nhắm trúng vị hôn phu của ta là Triệu Ảnh.

Toàn bộ quý nữ kinh thành đều biết, Triệu tiểu tướng quân thích nhất là nữ tử có tài hoa. Tần Hoan Ý trước đó không biết ta là “Vô Tiên Sinh”, ả cho rằng dung mạo kiều diễm của mình chắc chắn có thể chiến thắng ta, cướp đi Triệu Ảnh.

Nhưng hiện tại ả nhận ra, ta mới chính là kình địch cản bước ả theo đuổi tình yêu.

Ả sai người đánh ngất bắt cóc ta, tận tay đổ một bình thuốc câm vào miệng ta, lại cướp đi những bản thảo thơ mới của ta. Sau đó, ả đắc ý mang ra bán rong khoe khoang ở yến tiệc mùa xuân.

Kết quả, Tần Hoan Ý vừa ngâm thơ xong, sắc mặt Triệu Ảnh liền biến đổi vô cùng khó coi.

Chàng khăng khăng ép Tần Hoan Ý phải ngâm một bài thơ ngay tại trận. Tần Hoan Ý gấp đến độ hai mắt đỏ hoe, nhưng không thể nặn ra lấy một chữ.

Triệu Ảnh cười lạnh nói: “Những bài thơ này, thực sự là do tự cô nương làm ra?”

Tần Hoan Ý hơi chột dạ làm nũng: “Triệu ca ca, mấy ngày trước muội khổ công đọc tác phẩm của Vô Tiên Sinh mới làm ra được những bài thơ này, hôm nay chẳng qua là không có cảm hứng mà thôi.”

Phụ thân và mẫu thân thấy tình hình như vậy, lập tức bao che kéo Tần Hoan Ý rời tiệc.

Nhưng chuyện này lại khiến Tần Hoan Ý bắt đầu ghi hận Triệu Ảnh. Đợi đến khi ta cập kê, quay về sống ở Tướng phủ, ả đã lừa Triệu Ảnh vào phòng ta, rồi phóng hỏa thiêu chết chúng ta.

Khi còn trẻ ta tuy không được phụ mẫu yêu thương, nhưng lại được tổ mẫu xem như trân bảo.

Tổ mẫu chưa từng từ bỏ ta, người luôn sai người đi tìm linh dược trị sẹo, cho dù có xài hết hơn phân nửa tiền hồi môn người cũng không hề xót xa.

Người còn thường xuyên tạo cơ hội cho ta và Triệu Ảnh cách bình phong tương kiến, ủng hộ ta dùng thân phận “Vô Tiên Sinh” lưu danh kinh thành, dốc sức duy trì mối nhân duyên giữa ta và Triệu gia.

“Tố Nghi ngoan, đừng khóc. Trong của hồi môn của tổ mẫu có một bộ đầu diện bằng hồng ngọc do Hoàng hậu nương nương ban thưởng, đẹp lắm! Đợi đến khi con xuất giá, tổ mẫu sẽ đem ra thêm trang cho con.” Giọng nói của tổ mẫu kéo ta khỏi hồi ức.

Kiếp này tuy ta lớn lên ở Tướng phủ, nhưng vẫn thường xuyên đến biệt viện thăm hỏi tổ mẫu. Tổ mẫu đối xử với ta không khác gì kiếp trước.

Ta lau nước mắt, rúc vào lòng tổ mẫu nín khóc mỉm cười: “Tổ mẫu đối với Tố Nghi là tốt nhất!”

Triệu Ảnh là người giữ chữ tín, chàng nhanh chóng mang sính lễ đến cầu thân.

Mùng mười tháng sau, hoàng đạo cát nhật, nghi giá thú.

Ta khoác lên người hỉ phục Tô thêu, ngồi vào kiệu hoa của Triệu gia. Đêm tân hôn long phượng hoa chúc rực sáng suốt đêm, ta cuối cùng cũng trở thành thê tử của Triệu Ảnh.

So với những tháng ngày ở Thừa tướng phủ, cuộc sống của ta tại Triệu tướng quân phủ thực sự hạnh phúc hơn gấp trăm bề.

Giờ ta không có bà mẫu, công công thì đang đóng quân trấn giữ phương Bắc. Tướng quân phủ to lớn nhường này chỉ có ta là vị nữ chủ nhân duy nhất, tự do tự tại, vô cùng viên mãn.

Ngay đêm tân hôn, Triệu Ảnh đã giao toàn bộ đối bài quản gia cùng chìa khóa tư khố của chàng cho ta.

Đôi khi ta nhịn không được tự véo cánh tay mình, bởi ta sợ mình đang nằm mộng. Chỉ khi cánh tay truyền đến cơn đau rõ ràng, ta mới ý thức được, ta thực sự đã sống một ngày tốt lành như vậy.

Cho đến một đêm nọ, Triệu Ảnh nhìn thấy vết bầm tím trên cánh tay ta, sắc mặt chàng bỗng chốc trầm xuống.

Khi ta mang theo chút ngượng ngùng nói ra tâm sự trong lòng, Triệu Ảnh thế mà lại rơi nước mắt!

Chàng vô cùng áy náy bôi thuốc cho ta, rồi tìm mọi cách vắt kiệt thêm thời gian để ở bên cạnh ta, sợ ta lại suy nghĩ miên man mà tự làm tổn thương mình.

Ngày tháng trôi qua, thấm thoắt đã đến tết Trung thu.

Phụ thân định tổ chức một buổi gia yến, còn sai người gửi thiệp mời đến Tướng quân phủ. Đã mấy tháng không gặp tổ mẫu, ta rất nhớ người, bèn lôi kéo Triệu Ảnh về Tướng phủ đúng ngày Trung thu.

Chúng ta vừa bước qua cổng chính, đã bắt gặp một màn kịch hay.

Tần Bảo Châu đầu cài đầy châu thúy, dáng điệu điệu đà e ấp nép phía sau Tam muội phu Tống Kha, trong ánh mắt tràn ngập vẻ đắc ý không tài nào giấu giếm được.

Còn Tần Hoan Ý thì tức giận đến hai mắt đỏ ngầu, đến cả khăn che mặt rơi xuống đất cũng chẳng màng: “Tống Kha! Tên khốn kiếp này! Ngươi lại dám lén lút nuôi Nhị tỷ tỷ của ta làm ngoại thất!”

Tống Kha chán ghét cau mày lại: “Ngươi đeo khăn che mặt lên trước đã!”

Tần Hoan Ý cứ như bị người ta giáng cho một cú đấm, cả người sững sờ chôn chân tại chỗ, nước mắt lã chã tuôn rơi: “Ngươi cũng chê ta xấu? Sao ngươi có thể chê ta xấu chứ? Ta chính là kết tóc thê tử đã giúp ngươi làm quan Tứ phẩm đó!”

Tống Kha tựa hồ như đã nhịn đến giới hạn cuối cùng: “Nếu không phải vì của hồi môn của ngươi và sự ép buộc của Thừa tướng đại nhân, ta mới chẳng thèm cưới cái loại cọp cái xấu xí như ngươi! Hôm nay tự ngươi đi bồi tiếp nhạc phụ nhạc mẫu đi! Ta muốn đưa Bảo Châu đi mua trang sức.”

Nói xong, Tống Kha ôm chầm lấy Tần Bảo Châu, quay người bước đi.

Tần Hoan Ý giật giật khóe miệng, đột nhiên rút ra một thanh chủy thủ từ trong tay áo, đâm thẳng một nhát vào lưng Tống Kha!

Tiếp đó, ả lại xé toạc cổ áo Tần Bảo Châu, găm thanh chủy thủ dính đầy máu tươi phập vào ngực nó.

Trong sân Tướng phủ chỉ chớp mắt đã máu chảy thành sông. Mãi đến khi Tần Hoan Ý lao về phía chúng ta, Triệu Ảnh mới kịp phản ứng lại, vung tay đoạt lấy thanh chủy thủ trên tay ả.

Ta bất động thanh sắc nhếch mép cười nhạt.

Cũng không uổng công ta tốn món tiền lớn giải tán đám thị vệ trông coi gia miếu, lại sai Xuân Nhi cải trang làm bà mai chắp nối nhân duyên cho Tống Kha và Tần Bảo Châu.

Chỉ cần hai kẻ đó có phu thê chi thực, Tống gia đã định sẵn phải rước nó vào cửa!

Cho dù hôm nay Tần Hoan Ý không giết người, cứ nghĩ đến cảnh ả và Tần Bảo Châu chĩa mũi nhọn vào nhau trong Tống phủ, những chuỗi ngày trôi qua chắc chắn cũng gà bay chó sủa chẳng yên ngày nào.

Lát sau, xen lẫn trong tiếng khóc than của phụ mẫu, Triệu Ảnh đã áp giải Tần Hoan Ý đến quan phủ.

Tổ mẫu hay tin về thảm kịch xảy ra đêm Trung thu gia yến, chỉ biết thở dài xoa xoa chuỗi hạt Phật, rồi quỳ trước Bồ Tát niệm vài câu Phật hiệu.

Đêm Trung thu trăng tròn treo cao trên bầu trời, phụ mẫu đờ đẫn ngồi trước bàn đầy thức ăn ngon, tựa như hai con rối gỗ đã mất đi linh hồn.

Ta không thích bầu không khí này, bèn quyết định đưa Triệu Ảnh ra tửu lâu ăn một bữa thật ngon.

Lúc ta đứng dậy, mẫu thân đột nhiên nắm lấy tay ta: “Tố Nghi, chúng ta có lỗi với con. Đều trách chúng ta chỉ mải thiên vị sủng ái ấu nữ, mà bỏ qua trưởng tỷ là con…”

Ta bật cười khẽ gỡ tay bà ra: “Có lẽ ta trời sinh thân duyên mỏng manh, đã sớm chẳng còn kỳ vọng gì vào hai người nữa rồi, hiện giờ cũng không có gì đau buồn cả. Mẫu thân, nữ nhi xin cáo từ.”

Từ trong phòng truyền ra tiếng khóc đè nén đau đớn, gió đêm thổi qua khiến hai má ta lạnh buốt.

Lại mười ngày nữa trôi qua, Tần Hoan Ý vì cớ tàn sát thủ túc mà bị phán xử trảm.

Mẫu thân dốc hết toàn bộ của hồi môn, phụ thân chạy vạy khắp nơi tìm người đả thông quan hệ, mới miễn cưỡng giữ lại cho Tần Hoan Ý một mạng.

Nhưng kể từ ngày đó, Tần Hoan Ý chỉ có thể mai danh ẩn tích sống tạm bợ qua ngày, làm một nha hoàn đốt lò tại trang tử vùng ngoại ô.

Thế nhưng tội lỗi khi quân này lại bị người ta tố giác đến tai Hoàng đế. Hoàng đế vô cùng phẫn nộ. Nhớ tới những công lao đóng góp của phụ thân, ngài chỉ giáng chức phụ thân xuống làm thứ dân, lệnh cho ông đưa mẫu thân cáo lão hoàn hương.

Ngay khi tiệc đầy tháng của trưởng tử do ta và Triệu Ảnh sinh ra vừa kết thúc, ta đang nằm ngả lưng trên quý phi tháp thiu thiu ngủ, Xuân Nhi bỗng sáp lại gần tai ta: “Phu nhân, Nhị tiểu thư chết rồi. Nô tỳ nghe nói ả dùng dải áo treo cổ tự vẫn ngay trước cửa trang tử. Lúc chết lưỡi thè ra một khúc dài, đáng sợ lắm.”

Mối thù sâu như biển cuối cùng cũng được báo đáp, ta trút ra ngụm uất khí cuối cùng đè nặng trong lòng bấy lâu.

Đưa mắt nhìn nhi tử đang ê a trong nôi, ta dịu dàng cong đuôi mắt lên. Nghĩ đến khoảng thời gian từ nay về sau, chắc hẳn ngày nào cũng sẽ là tháng ngày tươi đẹp.

HẾT.

QR Code
Chương trước
Loading...