Hồng Nhan Tẫn

Chương 4



Ta đem hết những ấm ức mình phải chịu trong Tướng phủ cùng những chuyện Tần Hoan Ý đã làm kể cho chàng nghe. Sắc mặt Triệu Ảnh trở nên vô cùng âm trầm.

“…Tuy nói gia sử xấu xa không thể truyền ra ngoài, nhưng Triệu công tử là vị hôn phu của ta, ta tin tưởng chàng. Triệu công tử có thể cho ta mượn một nữ ám vệ được không?” Giọng ta mang theo chút nức nở.

Triệu Ảnh gật đầu, nhìn ta với ánh mắt đau lòng vô ngần: “Tố Nghi, nàng ráng nhịn thêm một chút, mùng ba tháng sau ta mãn tang kế mẫu rồi, ta sẽ lập tức đến cưới nàng!”

Nói xong chàng vỗ tay nhẹ hai cái, một nữ ám vệ từ ngọn cây hạ xuống.

Ta khẽ thì thầm dặn dò vài câu, ám vệ gật đầu nhận lệnh, lập tức lao vút về phía sương phòng của Tần Hoan Ý.

Chợt nghe phía sương phòng truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, Tần Hoan Ý cố ý hô to đầy hoảng hốt: “Nhị tỷ tỷ! Tỷ không sao chứ?”

“Vừa rồi tỷ nói với muội, tỷ muốn một mình an tĩnh dã rượu, một mực đuổi muội đi. Nhưng sao tỷ mãi không về bàn tiệc?”

“Muội lo cho tỷ quá! Á! Nhị tỷ tỷ tỷ đang làm gì vậy!”

Ta và Triệu Ảnh đưa mắt nhìn nhau, cùng cất bước tiến về phía sương phòng.

Chỉ thấy trước cửa sương phòng tụ tập khá nhiều công tử tiểu thư. Tần Hoan Ý đang ngồi bệt dưới đất, khuôn mặt hoảng hốt khiếp đảm: “Nhị tỷ tỷ? Tỷ, tỷ lại dám cùng phu xe trong phủ…”

Một vị tiểu thư chán ghét dùng ống tay áo che mặt: “Nhị tiểu thư Tướng phủ lại không biết liêm sỉ đến mức này! Dám làm cái chuyện đồi bại này với hạ nhân ngay trong thọ yến của tổ mẫu mình! Ta phi!”

Cô nương mặc váy xanh bên cạnh nàng ta cau mày: “Nghe nói Tần Nhị tiểu thư là người được sủng ái nhất, mấy ngày trước ta còn định cho đệ đệ nhập chuế Tướng phủ cơ đấy. May mà ngày định bàn chuyện cưới hỏi ta lại ngã gãy tay, hôn sự này mới không thành, bằng không đệ đệ ta hỏng cả một đời rồi!”

Một công tử dùng quạt che nửa mặt: “Suỵt, trên người tên phu xe này sao lại mọc đầy mụn nhọt thế kia?”

Đám đông đồng loạt lùi về sau, ta tiến lên vài bước. Chỉ thấy Tần Bảo Châu nằm trên giường êm đang quyến rũ ôm cổ tên phu xe, trên lưng gã phu xe vẫn còn mấy mảng lở loét.

Từ phía sau bỗng vang lên tiếng rống giận dữ: “Đủ rồi! Đừng nhìn nữa!”

Ngay giây tiếp theo, mẫu thân hùng hổ xông vào sương phòng, một cước đá văng tên phu xe, rồi dùng áo bào che kín mít Tần Bảo Châu.

Tần Hoan Ý thấy mẫu thân che chở Tần Bảo Châu như vậy, sự oán hận trong mắt càng thêm nồng đậm.

Sau khi mọi người giải tán, tổ mẫu và phụ thân cuối cùng cũng đến. Phụ thân nhìn Tần Bảo Châu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, thế mà lại rơi lệ già nua: “Bảo Châu, con là viên ngọc quý phụ thân nâng niu trong lòng bàn tay, cớ sao lại gặp phải tai họa bực này?”

Ánh mắt tổ mẫu vô cùng sắc bén: “Ta thấy bộ dạng của Bảo nha đầu thế này là bị người ta hạ dược rồi. Người đâu, mời phủ y.”

Giày vò suốt cả buổi chiều, Tần Bảo Châu cuối cùng cũng tỉnh táo lại.

Khi biết mình đã bị tên phu xe mắc bệnh hoa liễu cướp đi sự trong sạch, nó ở trong phòng một khóc hai nháo ba thắt cổ, làm ầm ĩ khiến cả Tướng phủ không được yên ổn.

Phủ y chẩn đoán ra Tần Bảo Châu trúng mê tình dược. Phụ thân nổi trận lôi đình, lập tức sai quản gia điều tra triệt để.

Rất nhanh, nha hoàn Tiểu Hà của Tần Hoan Ý đã bị đưa tới.

Tiểu Hà vừa khóc thút thít vừa quỳ trên mặt đất, đôi mắt lại nhìn ta chằm chằm: “Đại tiểu thư, việc người sai nô tỳ bôi mê tình dược vào ly rượu của Nhị tiểu thư, nô tỳ đã làm rồi!”

“Xin Đại tiểu thư thả phụ mẫu nô tỳ ra! Muốn chém muốn giết, nô tỳ đều cam nguyện!”

“Đại tiểu thư, người vẫn luôn ôm hận lão gia phu nhân thiên vị Nhị tiểu thư. Thế nhưng hiện giờ Nhị tiểu thư đã bị hủy hoại thanh bạch, chắc hẳn cũng đã nhiễm bệnh bẩn. Ngài ấy đã đáng thương thế này rồi, cầu xin người thu tay lại đi!”

Căn phòng trong chốc lát tĩnh mịch đến đáng sợ.

Sắc mặt phụ thân âm trầm vô cùng, mẫu thân hai mắt đỏ hoe: “Tố Nghi, ta và phụ thân con quả thực có thiên vị Bảo Châu một chút, nhưng dẫu sao nó cũng là muội muội con mà! Sao con có thể độc ác như vậy?”

Tiếng khóc của Tần Bảo Châu ngừng bặt một chớp mắt, nó vồ lấy bát thuốc bên cạnh ném thẳng về phía ta: “Tiện nhân hại ta!”

Ta mỉm cười hơi nghiêng đầu, né tránh cái bát kia: “Tiểu Hà, ngươi bảo ta sai ngươi hạ độc Nhị muội, có bằng chứng gì không?”

Trong mắt Tiểu Hà lóe lên một tia hoảng loạn: “Người đã đưa cho nô tỳ tám mươi lạng bạc! Còn bắt ta hạ độc phu xe Tưởng Thạc, đợi Nhị tiểu thư xảy ra chuyện, Tưởng Thạc sẽ nhanh chóng độc phát thân vong!”

Tần Hoan Ý mang vẻ mặt kinh hoàng nhìn ta: “Trưởng tỷ, tỷ mua chuộc nha hoàn thiếp thân của ta hại Tam muội muội, là vì muốn mượn gió bẻ măng, sau khi sự việc trót lọt sẽ đổ hết tội lỗi lên đầu ta, để bản thân mình toàn thân rút lui sao?”

Ta nhìn thẳng vào mắt Tần Hoan Ý, trong lòng bỗng dấy lên một luồng chán ghét và phiền muộn.

Ta không muốn nhiều lời thêm, chỉ vỗ tay hai tiếng. Từ ngoài cửa bước vào một nữ tử áo đen, một tay nàng cầm bình sứ nhỏ và một tờ giấy nhận tội viết bằng máu, tay kia kéo xềnh xệch một gã nam tử áo trắng hơi thở thoi thóp.

Toàn thân Tần Hoan Ý cứng đờ.

Ta mang tờ nhận tội và bình sứ đến trước mặt phụ mẫu: “Phụ thân, mẫu thân, Tam muội muội mấy ngày trước đã tới chợ đen mua mê tình dược.”

“Tờ giấy nhận tội này là do kẻ bán thuốc viết, còn về bình thuốc này, là do ám vệ lục soát được từ trong sương phòng của Tam muội muội.”

“Triệu công tử lo ta ở Tướng phủ bị ức hiếp, đã đặc biệt đưa một nữ ám vệ đến thiếp thân bảo vệ ta, những chứng cứ này đều do ám vệ điều tra giúp ta.”

Phụ thân không thể tin nổi nhìn Tần Hoan Ý, vung tay tát ả một cái cháy má!

Tấm sa mỏng che mặt rơi xuống, khuôn mặt bị hủy dung của Tần Hoan Ý phơi bày trước mắt mọi người. Ả hét lên một tiếng thất thanh, chật vật dùng tay che mặt lại: “Phải! Chuyện hôm nay là do ta vu oan cho Trưởng tỷ!”

“Tất cả đều là do ta làm! Ta hận Tần Bảo Châu! Ta hận nó chiếm đoạt thân phận Đích nữ của ta, ở Tướng phủ tác oai tác phúc! Gương mặt ta đã bị mẹ ruột của Tần Bảo Châu hủy hoại, ta sẽ bắt Tần Bảo Châu phải trả giá gấp bội.”

“Mẫu thân, con mới là nữ nhi ruột thịt của người! Cớ sao người không chịu đuổi Tần Bảo Châu đi? Nó chỉ là con tiện nhân do một ngoại thất đê tiện sinh ra mà thôi!”

Mẫu thân đau đớn nhìn khuôn mặt Tần Hoan Ý, hồi lâu không thốt nên lời.

Ta bình thản lên tiếng: “Cho nên, Tam muội muội sai nha hoàn hạ dược hủy hoại thân thể Tần Bảo Châu, là muốn nó trở nên không hoàn mỹ giống muội.”

“Muội lại đem cọc ác sự này đổ lên đầu ta, cốt để ta bị phụ mẫu chán ghét.”

“Như vậy, trọng lượng của ba vị thiên kim Tướng phủ trong mắt phụ mẫu sẽ xấp xỉ bằng nhau. Tần Hoan Ý, muội tính toán thật giỏi.”

Tổ mẫu không biết đã đứng ngoài cửa từ lúc nào, người nhắm nghiền hai mắt: “Con cái trong nhà bất hòa, đa phần là do trưởng bối vô đức!”

“Kẻ làm phụ mẫu như các ngươi, nếu có thể làm được bát nước bưng cho bằng, nữ nhi làm sao gây ra những mớ tai họa này?”

“Thôi bỏ đi, vì danh tiếng của những cô nương đợi gả khác trong Tần gia, đưa Bảo Châu vào gia miếu, còn Hoan Ý đã dung mạo hủy hoại, ta sẽ tìm cho nó một viên tiểu quan làm phu quân. Dẫu sao của hồi môn Tướng phủ cũng đủ phong phú.”

Phụ thân và mẫu thân rơi nước mắt chấp nhận sự sắp xếp của tổ mẫu.

Đêm đó, Tần Bảo Châu bị ma ma đổ một bát lớn thuốc phá thai, ngay trong đêm bị nhốt vào gia miếu.

Bảy ngày sau, Tần Hoan Ý khóc sướt mướt bước lên chiếc kiệu hoa do tên Bát phẩm tiểu quan đưa tới, mang theo ba mươi hai đòn khiêng đồ hồi môn rời đi.

Sáng sớm ngày thứ tám, tổ mẫu mắc tâm bệnh, mê man không tỉnh trên giường bệnh.

Ta áo xống không cởi túc trực hầu hạ ròng rã một tháng trời, tổ mẫu rốt cuộc cũng mở mắt ra. Người vừa nhìn thấy ta liền kéo ta vào lòng ôm chặt: “Tố Nghi, con cần gì phải làm mình mệt mỏi như vậy? Cứ bảo hạ nhân trong nhà hầu hạ ta là được rồi. Con chỉ cần bình an gả cho tiểu tử nhà họ Triệu, tổ mẫu mới yên tâm.”

Nhìn nụ cười hiền từ của tổ mẫu, nước mắt ta trào ra khỏi vành mắt.

Kiếp trước, phụ mẫu chê ta dung mạo xấu xí, đem ta nhốt vào thiên phòng, không cho ta ra ngoài gặp gỡ bất kì ai. Tổ mẫu và bọn họ cãi nhau một trận kịch liệt, đưa ta rời khỏi Tướng phủ, dọn vào biệt viện sinh sống.

Tổ mẫu đặc biệt thương xót ta. Người tốn khoản tiền lớn mời nữ tiên sinh dạy ta cầm kỳ thi họa.

Ta thiên phú cực cao, làm thơ cực giỏi. Thậm chí ta từng dùng bút danh “Vô Tiên Sinh” xuất bản một tập thơ bán rất chạy. Sự bí ẩn và tài hoa này nhanh chóng vang danh khắp kinh thành.

Nếu không có khuôn mặt bị hủy hoại này, ta xứng danh là đệ nhất tài nữ kinh thành.

Sau đó, Tần Hoan Ý – đứa muội muội ruột không học thức của ta – trong một lần đến thăm tổ mẫu, vô tình phát hiện ra ta chính là “Vô Tiên Sinh”, ả lập tức nảy sinh ác niệm.

Chương trước Chương tiếp
Loading...