Ba Nghìn Năm Trăm Tệ
Chương 4
Họ đều mang họ Trình.
Đây không phải là sự trùng hợp.
Tôi run rẩy lật tung hàng thứ hai, hàng thứ ba, tất cả các bài vị.
Trình Gia Vượng.
Trình Phú Quý.
Trình Đại Ngưu.
…
Trình Sơn.
Ở hàng cuối cùng, trong một góc khuất, tôi tìm thấy tên của Trình Sơn.
Chỉ có điều, đó là một bài vị màu đen.
Là đồ lập cho người chết.
Máu trong người tôi trong nháy mắt lạnh buốt đến tận gót chân.
Đây là một tập đoàn tội phạm gia trị.
Trình Sơn, căn bản không phải là cảnh sát chìm gì cả.
Anh ta chính là người của cái làng này.
Ngay từ đầu, anh ta đã lừa tôi.
Chữ “TRỐN” viết bằng máu.
Thẻ cảnh sát giấu trong hộc ngầm.
Tất cả mọi thứ, đều là một cái bẫy.
Một cái bẫy để tôi cam tâm tình nguyện, mang theo “thứ” quan trọng nhất của chúng, chủ động nhảy vào lưới.
Nhưng, tại sao?
Tại sao bọn chúng phải làm như vậy?
Trong USB rốt cuộc cất giấu bí mật gì?
Đáng giá để chúng dùng cả một ngôi làng diễn ra màn kịch này.
“Nghĩ thông suốt rồi sao?”
Một giọng nói lạnh ngắt thong thả vang lên sau lưng tôi.
Tôi giật bắn mình quay lại.
Cánh cửa từ đường không biết đã đóng chặt từ lúc nào.
Trưởng thôn, ông lão có vẻ mặt hiền từ kia, đang chắp tay sau lưng đứng ở cửa, bình thản nhìn tôi.
Trên mặt lão không còn vẻ sốt ruột và giận dữ như lúc trước nữa.
Thay vào đó là một nụ cười cợt nhả của kẻ nắm thóp mọi thứ, giống như mèo vờn chuột.
“Phải công nhận, mày thông minh và cứng cỏi hơn bọn tao tưởng rất nhiều.”
Lão chậm rãi bước về phía tôi.
“Thằng phế vật Trình Sơn định dùng khổ nhục kế để mày mang đồ tự chui vào ‘điểm an toàn’ mà bọn tao đã giăng sẵn.”
“Không ngờ mày lại trốn thoát khỏi tay Vương rỗ.”
“Lại còn liên lạc được với cảnh sát thật.”
“Chút xíu nữa là mày lật kèo được rồi đấy.”
Đầu óc tôi trống rỗng.
Hóa ra, ngay cả sự xuất hiện của “Hải Đăng” cũng nằm trong tính toán của chúng?
Không.
Không thể nào.
Giọng nói của Đội trưởng Lý, những chỉ thị của anh ta đều vô cùng chân thực.
“Các người… làm sao các người biết được kế hoạch hành động của cảnh sát?”
Tôi run giọng hỏi.
Trưởng thôn cười.
Nụ cười đó giống như một con rắn độc đang lè lưỡi.
“Bởi vì, ‘Hải Đăng’ gọi điện cho mày…”
“Hắn căn bản không phải cảnh sát.”
“Hắn là người mua lớn nhất của bọn tao.”
“Và cũng là anh ruột của Trình Sơn, Trình Hải.”
07
Đầu tôi như bị đổ đầy chì.
Từng chữ nặng trịch ép tôi không thở nổi.
Trình Hải.
Anh ruột của Trình Sơn.
Kẻ mang danh “Hải Đăng” ở đầu dây bên kia, dùng sự bình tĩnh và chuyên nghiệp kéo tôi lại từ bờ vực tuyệt vọng.
Kẻ mà tôi ngỡ là thần binh từ trên trời rơi xuống, là hiện thân của công lý – “Đội trưởng Lý”.
Lại chính là kẻ thiết kế ở tầng cao nhất của cái luyện ngục ăn thịt người này.
Mọi sự vùng vẫy của tôi, mọi sự thông minh tự huyễn hoặc của tôi, trong mắt hắn, chỉ là một màn trình diễn vụng về nằm gọn trong lòng bàn tay.
Hy vọng của tôi, từ đầu đến cuối, đều là lâu đài trên cát do chính tay hắn dựng lên.
Bây giờ, hắn sắp tự tay xô ngã nó.
“Tại sao?”
Tôi nghe thấy giọng mình run rẩy, như chiếc lá khô cuối cùng bay trong gió thu.
“Tại sao phải phí nhiều tâm sức đến thế?”
“Rõ ràng các người… có thể trực tiếp cướp đồ từ tay tôi cơ mà.”
Nụ cười trên mặt trưởng thôn càng sâu hơn, mang theo một vẻ “hiền từ” của bậc bề trên nhìn đứa trẻ bướng bỉnh.
“Cô bé à, vì mày quá quan trọng.”
“Hay nói đúng hơn, cái sinh linh nhỏ bé trong lòng mày, quá quan trọng.”
Ánh mắt lão rơi vào tã lót trước ngực tôi, ánh mắt ấy khiến tôi không cảm nhận được một chút tình người nào.
Đó không phải là ánh mắt nhìn một đứa trẻ sơ sinh.
Đó là ánh mắt nhìn một chiếc chìa khóa.
Một chiếc chìa khóa độc nhất vô nhị, không thể sao chép.
“Trình Sơn, thằng nghịch tử đó, nó đã phản bội gia tộc, phản bội tất cả chúng ta.”
Giọng trưởng thôn cuối cùng cũng lộ ra chút oán độc.
“Nó yêu mày, mày dám tin không?”
“Vì một con đàn bà không đáng một xu như mày, nó lại dám muốn hủy hoại cơ đồ mà chúng tao đã xây dựng mấy đời.”
“Nó đã khóa thứ quan trọng nhất vào cái USB đó.”
“Thứ đó, không thể bị bại lộ, tuyệt đối không thể.”
“Một khi bị rò rỉ, không chỉ cái làng nhỏ bé này của chúng ta, mà ngay cả đế chế thương mại mà thiếu gia Trình Hải dày công gây dựng bên ngoài, cũng sẽ sụp đổ chỉ trong một ngày.”
Tôi cuối cùng cũng hiểu.
Thứ trong USB quan trọng hơn những gì tôi tưởng tượng gấp vạn lần.
Đó không chỉ là bằng chứng phạm tội đơn thuần.
Đó là dữ liệu cốt lõi có thể hủy diệt cả một đế chế tiền đen khổng lồ.
“Cho nên, các người đã diễn vở kịch này.”
Tôi lẩm bẩm, mỗi chữ như đang nhai những mảnh thủy tinh vỡ.
“Các người giả mạo thân phận cảnh sát của Trình Sơn, khiến tôi tin tưởng anh ta.”
“Các người cố ý để anh ta mất tích, dùng dòng chữ máu ép tôi bỏ trốn, đẩy tôi vào đường cùng.”
“Sau đó, Trình Hải lại đóng vai đấng cứu thế, chiếm lấy lòng tin của tôi, từng bước dẫn dụ tôi đến đây.”
“Dẫn đến cái ‘từ đường’ này.”
“Thông minh.”
Trưởng thôn tán thưởng gật đầu.
“Trình Sơn, thằng ngu đó, đã bày ra một cái bẫy mà nó cho là không chê vào đâu được.”
“Nó bẻ đôi mật khẩu của USB.”
“Một nửa, nó đã báo cho mày bằng cách nào đó, có thể là một câu nói, một con số, hoặc một thói quen không đáng chú ý.”
“Còn nửa kia, mới là thâm độc nhất.”
Trưởng thôn nói đến đây, trừng mắt nhìn chằm chằm đứa bé trong lòng tôi.
“Nửa mật khẩu còn lại, là mật mã sinh học của cái tiểu tạp chủng này.”
“Có thể là nhịp tim ngay khoảnh khắc nó chào đời, có thể là dữ liệu mống mắt, cũng có thể là chuỗi gen của nó.”
“Chỉ khi kết hợp cả hai nửa mật khẩu, mới có thể mở được USB.”
“Vậy nên, bọn tao không thể giết mày, càng không thể làm tổn thương đứa bé này.”
“Bọn tao cần mày, cam tâm tình nguyện, nói ra nửa mật khẩu mà mày biết.”
“Và để mày cam tâm tình nguyện, cách tốt nhất, chính là làm cho mày tin rằng, bọn tao đến để cứu mày.”
Đó chính là toàn bộ sự thật.
Một thiên la địa võng được đan dệt tinh vi bằng sự tuyệt vọng và hy vọng.
Tôi, chính là con thiêu thân ngu ngốc bị vướng vào mạng nhện ấy.
Tôi tưởng mình đang lao về phía ánh sáng.
Thực ra, mỗi một bước đi, tôi lại lún sâu hơn vào bóng tối.
Tôi cười.
Cười còn khó coi hơn khóc.
Nước mắt không kiềm chế được trào ra, làm nhòe đi tầm nhìn.
Hóa ra, tất cả những gì tôi trải qua đều là giả.
Sự quan tâm vụng về của Trình Sơn là giả.
Những vết thương đầy mình của anh ta là giả.
Cả sự giằng xé trong ánh mắt khi anh ta nhìn tôi cũng là giả.
Anh ta không hề yêu tôi.
Anh ta chỉ đang lợi dụng tôi.
Lợi dụng cơ thể tôi để ấp ủ ra “chiếc chìa khóa” độc nhất vô nhị đó.
Lợi dụng sự ngu muội của tôi để hoàn thành kế hoạch bảo vệ “chiếc chìa khóa” của anh ta.
Trái tim tôi chết lặng.
Bị sự thật tàn nhẫn đến tột cùng này lăng trì xử tử.
“Bây giờ, nói ra nửa mật khẩu mà mày biết đi.”
Trưởng thôn vươn tay về phía tôi, giọng điệu kiên quyết.
“Trình Sơn đang ở đâu?”
Tôi dồn hết sức lực, hỏi một câu cuối cùng.
“Tôi muốn gặp anh ta.”
Trưởng thôn nhìn tôi chằm chằm.
“Nó vẫn còn sống.”
“Nhưng nếu mày không hợp tác, tao không thể đảm bảo giây tiếp theo nó còn thở được hay không.”
Lão lấy ra một chiếc máy tính bảng, mở một màn hình giám sát thời gian thực.
Trong màn hình, là Trình Sơn.
Anh ta bị xích bằng xích sắt trong một hầm ngục tối tăm ẩm ướt, cả người đầy vết thương, thoi thóp.
Nhưng anh ta vẫn còn sống.
Mắt anh ta vẫn mở.
Anh ta dường như biết tôi đang nhìn mình, cố gắng dùng hết sức lực, nặn ra một nụ cười khó coi hơn khóc với ống kính.
Nụ cười ấy, giống hệt “Lão Ngưu” thật thà trong ký ức của tôi.
Tim tôi bỗng dưng run lên.
Không.
Không đúng.
Có chỗ nào đó không ổn.
Nếu Trình Sơn lừa tôi từ đầu đến cuối, tại sao anh ta lại rơi vào kết cục này?
Nếu anh ta cùng một giuộc với đám người này, lúc này anh ta nên đứng cùng trưởng thôn, bức cung tôi mật khẩu.
Chứ không phải như bây giờ, giống như một con chó chết bị xích trong hầm ngục.
Trưởng thôn nói Trình Sơn phản bội gia tộc.
Lão nói Trình Sơn yêu tôi.
Vừa nãy, tôi cho rằng đó là lời nói dối.
Là câu chuyện chúng bịa ra để ép tôi nói ra mật khẩu.
Nhưng bây giờ, nhìn người đàn ông thoi thóp trên màn hình kia…
Tôi bỗng nhận ra.
Lời nói dối này, có lẽ là câu nói… thật duy nhất trong tất cả những lời dối trá của bọn chúng.
Trình Sơn, thực sự đã phản bội bọn chúng.
Vì tôi, và vì đứa con của chúng tôi.
Cái USB đó, không phải là quân bài để anh mặc cả với gia tộc.
Mà là món quà đồng quy vu tận anh chuẩn bị dành cho cái gia tộc tội ác này.
Còn tôi, chính là người phụ trách châm ngòi nổ.
Một tia sáng mỏng manh, gần như vô hình, bùng cháy lại trong trái tim đã chết lặng của tôi.
“Tôi chỉ nói một lần thôi.”
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt trưởng thôn, gằn từng chữ.
“Tôi muốn anh ta sống.”
“Tôi muốn ông thả anh ta ra ngay trước mặt tôi.”
“Nếu không, các người sẽ không bao giờ biết được mật khẩu là gì.”
“Tôi sẽ mang theo nó, cùng bí mật của các người, xuống địa ngục.”
08
Sắc mặt trưởng thôn lần đầu tiên biến đổi.
Gương mặt đầy nếp nhăn ấy, vẻ “từ bi” giả tạo hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó là sự phẫn nộ lạnh lẽo của kẻ bề trên bị xúc phạm.
“Mày không có tư cách ra điều kiện với tao.”
Giọng lão như rít qua kẽ răng.
“Mày tưởng tao thực sự không dám đụng đến mày sao?”
“Có tin tao cho người đập nát từng khúc xương trên người mày ngay bây giờ không?”
“Tôi tin.”
Tôi bình thản nhìn lão, nhưng nội tâm lại kiên định hơn bao giờ hết.
“Ông có thể tra tấn tôi, có thể giết tôi.”
“Nhưng, ông dám cược không?”
“Ông dám cược xem trước khi chết tôi có nói ra mật khẩu hay không không?”
“Ông dám cược xem cái gọi là mật mã sinh học kia, sau khi tôi chết, liệu có còn tác dụng không?”
Trưởng thôn nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt như muốn lột da nuốt sống.
Chúng tôi gườm gườm nhau.
Thời gian như ngừng trôi ngay lúc này.
Trong từ đường, chỉ còn tiếng hít thở nặng nề của tôi và lão.
Cùng tiếng ngáy đều đều, khe khẽ của đứa trẻ đang say ngủ trong lòng tôi.
Cuối cùng, lão phải nhượng bộ.
“Được.”
Lão cắn răng thốt ra một chữ.
“Tao đồng ý.”
“Nhưng sự kiên nhẫn của tao có giới hạn.”
Lão mở lại chiếc máy tính bảng, gọi video cho Trình Hải.
“Đại ca.”
Lão cung kính gọi.
Trên màn hình hiện ra khuôn mặt một người đàn ông.
Rất thư sinh, đeo cặp kính gọng vàng, trông giống như một giáo sư đại học.
Nhưng ánh mắt hắn lại sâu thăm thẳm, lạnh như đầm băng.
Khuôn mặt đó có năm phần giống Trình Sơn.
Nhưng khí chất âm u, tàn nhẫn trên người hắn thì Trình Sơn mãi mãi không học được.
Hắn chính là Trình Hải.
“Hải Đăng” của tôi.
“Việc giải quyết thế nào rồi?”
Giọng Trình Hải giống hệt như lúc tôi nghe qua điện thoại.
Bình tĩnh, trầm ổn.
Chỉ là bây giờ nghe lại, chỉ thấy lạnh thấu xương.
“Có chút sự cố.”
Trưởng thôn tóm tắt ngắn gọn tình hình.
“Nó bắt chúng ta phải thả Trình Sơn trước.”
Trình Hải bên kia màn hình im lặng.
Hắn nhìn tôi qua màn hình, ánh mắt như một con dao phẫu thuật tinh vi, dường như muốn mổ xẻ cả linh hồn tôi.
Tôi không chút sợ hãi đối mặt với hắn.
Tôi biết, đây là trận chiến đầu tiên của tôi, cũng là trận chiến then chốt nhất.
Tôi không thể thua.
“Có thể.”
Rất lâu sau, Trình Hải mới chậm rãi lên tiếng.
“Chiều theo ý nó.”
“Cho nó tận mắt nhìn thấy chúng ta lôi kẻ phản bội đó từ hầm ngục ra.”
“Sau đó, bảo nó nói mật khẩu ra.”
“Nhớ kỹ, sau khi lấy được mật khẩu…”
Giọng hắn ngừng lại, để lộ nụ cười tàn nhẫn.
“Xử lý cả ba đứa nó cùng lúc.”
“Làm cho sạch sẽ vào.”
“Rõ, đại ca.”
Trưởng thôn kính cẩn cúp máy.
Lão nhìn tôi, trên mặt lại nở nụ cười đạo đức giả.
“Mày nghe rồi đấy.”
“Bây giờ, mày có thể yên tâm rồi.”
“Dẫn tôi xuống hầm ngục.” Tôi nói.
Trưởng thôn không phản đối thêm nữa.
Lão đẩy cửa sau của từ đường ra.
Đằng sau cánh cửa không phải là sân viện như tôi tưởng tượng.
Mà là một cầu thang kim loại dốc ngược, sâu hun hút.
Luồng gió lạnh lẽo nồng nặc mùi thuốc sát trùng và mùi máu tanh từ dưới thổi lên.
Thì ra, bên dưới cái từ đường cổ kính này lại ẩn chứa một công trình ngầm hiện đại như một căn cứ sinh hóa.
Chúng tôi đi dọc theo cầu thang rất lâu.
Hai bên tường là những tấm thép hợp kim lạnh lẽo.
Trên đỉnh đầu là những bóng đèn phẫu thuật tỏa ánh sáng trắng bệch.
Nơi này mới thực sự là lõi của cái làng này.
Hầm ngục ở tầng sâu nhất.
Cách một lớp kính chống đạn dày cộp, tôi nhìn thấy Trình Sơn.
Anh bị hai kẻ lôi từ phòng giam ra như lôi một bao rác.
Anh rất yếu, thậm chí không đứng vững.