Anh Chưa Từng Yêu Tôi

Chương 2



Anh ôm tôi vào lòng, giọng nói nhẹ tênh:

“Anh không giỏi dỗ người đâu.”

“Sau này có anh rồi, em đừng khóc nữa nhé.”

Từ đó, thế giới của tôi chỉ còn mỗi Lâm Hoè Hứa.

Sau này, anh nói anh đã tìm được người có thể nuôi chúng tôi.

Người đàn ông cao gầy ấy nhìn tôi một lượt rồi nói:

“Được, con bé này, cho nó đi học.”

Sau đó nhe răng cười với hàm răng ố vàng:

“Còn cậu, phải theo tôi làm việc.”

……

Người đàn ông đó nhận nuôi tôi.

Từ đó, tôi được đi học.

Lâm Hoè Hứa thì không.

Anh theo người đàn ông ấy, mỗi ngày sáng sớm đi, tối mịt mới về.

Anh làm gì, tôi không biết.

Nhưng trong mắt tôi, điều đó hiển nhiên có nghĩa là — anh vì tôi mà từ bỏ việc học.

Anh vì tôi mà có thể từ bỏ tất cả.

Khi trốn đi năm đó, người duy nhất anh nắm tay cũng là tôi.

Tôi bắt đầu không kìm được mà ngày càng thích anh nhiều hơn.

Tuổi dậy thì đến, đường nét gương mặt anh ngày càng tinh xảo, xinh đẹp.

Anh thích cười, làm gì cũng mang theo một sức hút khó tả.

Anh bước qua cổng trường với đôi chân dài, luôn có thể giữ lại ánh nhìn của rất nhiều cô gái.

Luôn có người xin tôi thông tin liên lạc của anh.

Tôi lắc đầu nói không biết, thầm nghĩ tại sao anh lúc nào cũng được yêu thích đến vậy.

……

Toàn bộ ký ức thời trung học của tôi, đều là về anh.

Nó được bao bọc trong mối tình đơn phương chua xót của tôi.

Cho tới một mùa hè, tiếng ve kêu vang rền.

Tôi tựa bên bậu cửa căn phòng trọ cũ kỹ, xé vỏ cây kem.

Anh vừa tắm xong, vừa lau tóc vừa bước ra khỏi phòng tắm.

Những giọt nước lướt nhẹ qua cơ bụng anh, được ánh hoàng hôn phác họa hoàn hảo đến mê người.

Tôi nhìn đến ngây ra, quên mất cả ăn cây kem vừa mở.

Nước kem nhỏ xuống sàn, cho tới khi anh đứng trước mặt tôi.

Anh cúi sát lại, đến rất gần.

Rồi vươn lưỡi ra, liếm từ gốc que kem, lên đến đỉnh.

Anh vừa liếm vừa nhìn tôi, ánh hoàng hôn rơi vào đôi mắt đào hoa xinh đẹp, ngập tràn dục ý ấy.

Tôi không nhìn thấy gì nữa, chỉ nghe tim mình nổ tung bên tai.

“Làm gì mà ngẩn người thế?”

“Kem em không ăn thì anh ăn nhé.”

Giọng nói của anh rơi vào tai tôi hơi ngưa ngứa.

Cây kem đã bị anh cướp mất.

……

Tôi nhìn chằm chằm vào khóe môi hồng nhạt của anh.

Tôi không chịu nổi nữa.

Tôi đè anh ngã xuống giường, giữ chặt lấy anh.

Cây kem trượt khỏi tay, rơi xuống sàn gỗ.

Tôi hôn loạn xạ, anh nghiêng đầu tránh đi.

Hơi thở rối loạn, chúng tôi nhìn nhau.

“Em thích anh.” Tôi nói.

Anh hất nhẹ cằm, giọng nói rơi xuống rất khẽ:

“Hả?”

“Em thích anh.”

Tôi lặp lại lần nữa.

Ánh hoàng hôn tràn ngập trong con ngươi của anh, anh chậm rãi dời ánh mắt đi.

“Xin lỗi.”

Tôi nhìn khuôn mặt nghiêng của anh, đẹp đến mức tim tôi đau thắt.

“Có lẽ anh đã khiến em hiểu lầm rồi.”

Anh phán quyết.

……

Tôi hỏi thiên sứ của mình:

“Anh không thích em, vậy tại sao lại đối xử tốt với em như thế?”

“Cũng bình thường thôi, anh đối xử với ai cũng vậy.”

“Vậy tại sao năm đó lại cứu em, nắm tay em?”

“Vì lúc đó em ngủ gần cửa sổ trốn đi nhất, anh chỉ có thể cứu một người.”

“Vậy tại sao chỉ cho em đi học…?”

“Vì anh không thích đi học.”

……

Anh rất nghiêm túc, rất thẳng thắn, không che giấu.

Ánh hoàng hôn đẹp đẽ rơi vào đôi mắt anh.

Nó kéo mở một tấm màn.

Tấm màn của mười năm tôi đeo bám Lâm Hoè Hứa không buông.

5.

Lâm Hoè Hứa gọi cho tôi ba cuộc.

Tôi đều không nghe.

Dĩ nhiên là tôi không thể nghe rồi.

Thi thể của tôi, có lẽ còn chẳng biết đã trôi tới đâu.

Buổi tiệc gần như đã tan, trời đã về khuya.

Anh cúi đầu nhìn màn hình điện thoại rất lâu, rồi đổi sang một số khác, tiếp tục gọi.

Tôi thấy đó là số của cấp trên tôi.

“À, chào cô Trương.”

“Muộn thế này còn làm phiền, thật sự xin lỗi.”

Giọng nói của anh rất hợp để hát, cũng rất hợp để nói chuyện.

Ôn hòa, dễ nghe, khiến người ta không thể nổi giận.

“Tôi là chồng của Giang Tê Vãn.”

“Muốn hỏi cô một chút, hôm nay cô ấy đi công tác với cô có thuận lợi không?”

……

“Ồ, gần đây trong bộ phận không có dự án công tác nào sao.”

“Tôi hiểu rồi, không sao đâu, A Vãn cũng nhờ cả vào cô…”

Sau đó toàn là những lời xã giao.

Miệng anh ứng phó hoàn hảo, không tìm ra chút sơ hở nào.

Nhưng ánh mắt, lại đen sâu như màn đêm tăm tối.

Anh vừa đi vừa nói chuyện điện thoại, giữa đường còn bắt một chiếc taxi.

Tài xế hỏi anh đi đâu.

Anh cúp máy, ngẩng đầu, nói ra ba chữ:

“Đồn cảnh sát.”

6.

Anh muốn báo cảnh sát tôi mất tích.

Cảnh sát nói, mất tích chưa đủ 24 tiếng thì không được báo án.

Ngay cửa đồn có một chú trung niên đến báo mất xe điện, nghe vậy cũng tò mò ghé lại góp chuyện:

“Ây da, theo chú thấy nhé, cậu trai.”

“Chắc là bạn gái cậu cãi nhau với cậu rồi đúng không?”

“Giận dỗi chạy đi đâu xa, đang bực nên không nghe điện thoại, chuyện này bình thường mà.”

Lâm Hoè Hứa ngồi cùng chú ấy trước cửa đồn công an.

Anh vẫn mặc vest, trông hoàn toàn lạc lõng với khung cảnh nơi này.

Đôi mắt anh rất đẹp, nhưng lúc này lại trống rỗng.

Giữa lúc chú kia còn đang kinh ngạc:

“Ê, khoan đã, cậu có phải là ca sĩ không? Dạo này rất nổi tiếng ấy…”

Anh như không nghe thấy, chỉ tự nói:

“Cô ấy sẽ không bao giờ không nghe điện thoại của tôi.”

Anh mở miệng, biểu cảm tự nhiên.

Đèn xe ven đường phản chiếu trong đồng tử anh, đẹp đến mức ánh lên sắc màu neon rực rỡ.

Chương trước Chương tiếp
Loading...