Anh Chưa Từng Yêu Tôi
Chương 1
1.
“Hôm nay em đẹp lắm.”
“Đi công tác thuận lợi nhé.”
“Sớm về với anh nha.”
Đó là ba câu Lâm Hòe Hứa nói với tôi vào sáng nay.
Anh nghiêng đầu, chống cằm, nhìn chằm chằm vào tôi.
Nhìn đến mức khiến mặt tôi đỏ bừng.
“……”
Đối diện ánh nắng, người đàn ông ngồi dựa lưng lười biếng kia bỗng bật cười khẽ.
Anh cười đến mức cả người rung lên, nhưng khuôn mặt vẫn đẹp trai đến mức đầy cuốn hút.
“Chúng ta cưới nhau bao nhiêu năm rồi?”
“A Vãn, em có thể đừng cứ hễ bị anh nhìn là lại đỏ mặt không?”
Tôi cứng đờ cầm chìa khóa lên, hoảng hốt bỏ chạy.
Cuối cùng vẫn không nói với anh rằng — tôi đã quyết định nhảy xuống cây cầu bắc qua sông.
Cho dù tôi biết rất rõ, dù có nói ra, anh cũng sẽ không níu giữ tôi.
2.
Tôi chết rồi, nhưng hình như vẫn còn có thể suy nghĩ.
Tôi trở thành một linh hồn, cứ thế lơ lửng trôi dạt.
Tôi không biết mình còn có thể đi đâu, theo bản năng liền tìm đến nơi có Lâm Hoè Hứa.
Vì vậy, tôi đến một hội trường khách sạn xa hoa, tráng lệ.
Thật ra rất dễ nhận ra anh.
Lâm Hoè Hứa bẩm sinh đã có khả năng khiến ánh mắt của người khác tự động tập trung về phía mình.
Anh luôn là trung tâm của đám đông.
Luôn luôn là như vậy.
Ở bên cạnh anh khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu, anh rất giỏi khiến người khác thích mình, bất kể anh có từng đặt vào đó chân tình hay không.
Hôm nay hẳn là buổi tiệc do ban tổ chức mở ra sau khi anh giành được giải thưởng lớn nào đó.
Sự nghiệp của anh giờ đây ngày càng thăng tiến.
Càng bước vào tầm mắt công chúng, dù là giọng nói hay ngoại hình, tất cả đều chứng minh anh sinh ra là để làm nghề này.
Lâm Hoè Hứa không còn là người từng chen chúc cùng tôi trong căn phòng trọ nhỏ,
đi hát ở quán bar đến khàn cả giọng nữa rồi.
“Thầy Lâm, em kính anh một ly.”
“Mong sau này chúng ta sẽ có nhiều cơ hội hợp tác hơn nữa… á!”
Một cô gái mặc váy dài cầm ly rượu đến chúc rượu.
Không biết là giẫm phải gấu váy hay bị người khác xô đẩy, hay vì nguyên do kín đáo nào đó, cô loạng choạng ngã thẳng vào lòng anh.
Anh hơi nghiêng người sang một bên, đưa tay đỡ lấy vòng eo của cô.
Ngay giây tiếp theo khi cô đứng vững, anh liền thu tay về, ly rượu vẫn được anh cầm chắc trong tay.
Chỉ là rượu champagne đã văng ra, vết ố vàng loang lổ trên ngực áo vest của anh.
Còn có cả dấu son môi của cô gái, tươi tắn, chói mắt.
“Em thật sự xin lỗi…”
“Không sao đâu.”
Anh cắt ngang lời cô, ngẩng đầu lên, ánh mắt cong cong, mang theo ý cười.
“Đừng để chuyện này làm ảnh hưởng đến tâm trạng tối nay.”
“So với anh thì…” Anh hơi cúi người xuống, chớp mắt, “Váy đẹp của một cô gái xinh đẹp mà bị bẩn thì còn tệ hơn, đúng không?”
Một tầng ửng hồng mỏng manh lập tức lan đến tận vành tai cô gái.
Người đàn ông khơi lên tất cả những điều đó lại chẳng mảy may để tâm, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu rằng mình cần thay một bộ vest khác rồi tạm thời rời đi.
Chỉ là vào khoảnh khắc anh quay người, rời khỏi tầm mắt của mọi người, trong mắt anh lập tức dâng lên một cảm xúc u ám nồng đậm, không hề che giấu.
Lạnh lùng, bực bội và chán ghét.
Tôi nghiêng đầu, lơ lửng phía sau anh.
Quả nhiên anh vẫn rất giỏi giả vờ, Lâm Hoè Hứa.
3.
Thay quần áo xong, anh không quay lại hội trường.
Mà đi ra vườn, tìm một góc khuất để hút thuốc.
Tôi từng thấy có cư dân mạng bình luận về anh:
[Lâm Hoè Hứa là người từ trên trời rơi xuống, anh ấy giống như thiên sứ, bẩm sinh đã mang ánh sáng.]Nhưng thật ra tôi lại thấy anh thuộc về bóng đêm hơn.
Khi tháo bỏ toàn bộ phòng bị và mặt nạ, anh chẳng hề dịu dàng chút nào.
Có thể nói là cay nghiệt, lạnh lùng, thậm chí còn tệ hại.
Ví dụ như khi làm những chuyện đó, anh thích xách tôi tới trước gương, hỏi tôi chúng tôi đang làm gì, hỏi tôi là ai, bắt tôi nhìn vào dáng vẻ của mình trong gương rồi hỏi tôi trông giống cái gì.
Tôi nhìn anh qua đôi mắt đen sâu thẳm ấy, chỉ thấy một sự yên tĩnh nặng nề, cùng nỗi cô độc khô cằn.
Khói thuốc làm mờ khuôn mặt anh, tôi thấy anh cúi đầu nghịch điện thoại.
Không ngờ lại là khung chat với tôi.
Tôi nghĩ cũng đúng thôi, tôi đã không nhắn tin cho anh nữa rồi.
Tôi rất thích nhắn tin cho anh, bất kể anh có trả lời hay không.
Anh trả lời thì tôi rất vui, không trả lời tôi sẽ bám riết không buông.
Vì vậy anh từng nói với tôi rằng anh đã cài tôi vào chế độ “không làm phiền”.
Nhưng tôi lại không hề biết, tôi là người được anh ghim lên đầu.
Lần này, tin nhắn giữa chúng tôi vẫn dừng lại ở tối qua.
Tôi gửi:
[Anh xem hai con mèo này có giống chúng ta không?] [Con này là em nè, cứ cọ anh mãi.] [Anh chỉ trả lời khi tâm trạng tốt thôi.] [Em buồn lắm đó.]Mười phút sau, anh ở phòng khác trong nhà trả lời tôi:
[Không giống.]Đó là hai chữ cuối cùng anh gửi cho tôi.
Đoạn chat của chúng tôi dừng lại ở đây.
Anh nhìn một lúc, rồi tắt màn hình.
Bên cạnh vang lên tiếng giày cao gót.
Lâm Hoè Hứa dập tắt điếu thuốc, quay người nhìn cô gái đang đứng trước mặt mình.
“Thầy Lâm, có lẽ hơi đường đột, em…”
“Em vẫn luôn rất thích anh…”
Là cô gái vừa nãy làm đổ champagne lên người anh.
Dưới ánh trăng sáng, gương mặt cô gái ửng lên một tầng đỏ nhạt, dường như hơi men say khiến cô mới có đủ dũng khí nói ra những lời này.
Anh cúi đầu nhìn cô, lông mày và ánh mắt hơi cong lên.
Ánh trăng gợn sóng trong đôi mắt ấy.
“Xin lỗi nhé, bây giờ không phải giờ làm việc của anh.”
“Vậy nên mấy lời này…”
“Hay là để đến buổi gặp mặt fan của anh rồi hãy nói nhé?”
Anh lúc nào cũng như vậy, luôn để lại cho người khác một lối thoát.
Sự dịu dàng ấy, giống như dùng dao cùn mài mòn trái tim người khác.
Cô gái sốt ruột:
“Không phải, ý em không phải kiểu thích đó, là…”
“Em uống say rồi.”
Lần này, lời của cô bị cắt ngang thẳng thừng.
Giọng anh lạnh nhạt, ánh mắt cũng lạnh.
Cô gái bị anh nhìn đến hoảng, vội lắc đầu.
“Không, em không say, em…”
“Nếu không say, vậy anh nghĩ em đủ tỉnh táo để nhìn rõ chiếc nhẫn cưới trên tay anh.”
Anh lại cắt ngang, giơ tay lên cho cô nhìn.
Chiếc nhẫn cưới sáng loáng trên đốt ngón tay, vẽ nên một đường cong đẹp mắt trong màn đêm.
Anh quay đầu, không để ý tới cô nữa, bỏ lại cô đứng ngoài cổng, giữa cơn gió lạnh rít lên.
……
Chuyện này thật sự không giống anh.
Tôi còn tưởng anh sẽ giả vờ thêm một lúc nữa chứ.
Tôi lơ lửng phía sau Lâm Hoè Hứa, thò đầu nhìn anh đi tới góc khuất, mở điện thoại thao tác một hồi.
Một lát sau, anh áp điện thoại lên tai.
Dựa lưng vào tường, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối.
Số anh gọi, lại là số của tôi.
Tiếng tút tút vang lên, cho tới khi kết thúc bằng âm báo bận.
Tôi không nghe máy.
Tôi nghĩ điện thoại của tôi lúc này, chắc đã chìm sâu dưới đáy sông rồi.
Đây là lần đầu tiên.
Lâm Hoè Hứa không tìm được tôi.
4.
Tôi từng vô cùng tin chắc rằng Lâm Hoè Hứa thích tôi.
Nếu không thì, khi trốn khỏi trại trẻ mồ côi năm đó, tại sao người anh nắm tay lại là tôi?
Tôi từng nghĩ, chỉ cần tôi tỏ tình với anh, anh nhất định sẽ ở bên tôi.
Nếu không thì, trong những ngày tháng trốn chui trốn nhủi ấy, tại sao anh lại nhường hết đồ ăn ngon cho tôi?
……
Tôi và Lâm Hoè Hứa đến từ cùng một trại trẻ mồ côi.
Năm sáu tuổi, Lâm Hoè Hứa dẫn tôi trốn đi.
Viện trưởng của trại trẻ nói tôi là chó, còn bắt tôi học cách ăn như chó.
Ngày Lâm Hoè Hứa dẫn tôi trốn ra ngoài, tôi khóc đến mức như đã khóc cạn nước mắt của cả đời này.