Anh Chồng Người Thú Của Tôi
Chương 2
【Nhưng anh hổ chắc chắn là của nữ chính, chú em cũng chỉ nhận nữ chính là chị dâu thôi. Nhận ra thực tại sớm đi, tốt cho tất cả mọi người.】
Thời Dạ lại ra ngoài lăn tuyết rồi mới dám lên giường để dập tắt hỏa khí trong người.
Thời Dạ: "Hôm nay trời lại trở lạnh, hay là tôi biến..."
Tôi xoay người, ôm chặt lấy con gấu bông hình con hổ, nhắm mắt: "Ngủ đi, hôm nay không cần đuôi của anh đâu."
Thứ gì đã không ép được thì thôi vậy. Dù đúng là tôi cũng hơi thèm cái thân hình của Thời Dạ thật.
Cả người Thời Dạ cứng đờ, cậu ta đứng sau lưng tôi hồi lâu với khuôn mặt lầm lì, như muốn nhìn xuyên thấu lưng tôi vậy. Cuối cùng cậu ta mới thu tai và đuôi lại.
Trên giường chia làm hai phe rõ rệt.
Thời Dạ cứ ngỡ đêm nay không bị tôi làm phiền sẽ ngủ ngon, nhưng thực tế là cậu ta mất ngủ trắng đêm. Còn bên tôi thì tiếng thở vẫn đều đặn nhẹ nhàng.
Nửa đêm, tôi cảm thấy một cái đuôi lông xù quấn lấy eo mình, kéo tôi về phía sau. Đang ngủ ngon mà bị làm phiền, tôi chẳng nể nang gì vung tay tát cho một cái, đối phương cuối cùng cũng im bặt.
Lúc tỉnh dậy, con gấu bông của tôi biến mất tiêu, hai cái chăn đã gộp lại thành một.
Thời Dạ không có trên giường. Nhìn ra cửa sổ, giữa trời tuyết rơi trắng xóa, cậu ta đang giặt con gấu bông hổ của tôi. Giặt xong thì treo lên dây phơi, gió thổi một cái, bề mặt con gấu kết thành một lớp băng mỏng tang.
Cậu ta có vẻ rất hài lòng với tác phẩm của mình, nhưng vừa quay người lại đã chạm phải ánh mắt của tôi: "Ha ha, hôm nay thời tiết đẹp quá, tôi đem gấu của cô đi giặt cho sạch..."
Tôi: "..."
4
Thời Dạ không chỉ giặt gấu bông mà còn giặt luôn cả quần áo thay ra hôm qua của tôi. Cái quần chíp bị cậu ta vò rách mất hai lỗ, nên cậu ta phải ra chợ mua cái mới cho tôi.
Thời Dạ đi chưa được bao lâu thì có tiếng gõ cửa. Mở cửa ra là Giang Sênh, đầu đội đôi tai thỏ, mặt mũi đỏ bừng. Cậu ấy đứng không vững, hình như là đến kỳ phát dục rồi.
Giọng cậu ấy đã bắt đầu lí nhí: "Tiểu Linh, cứu tôi với, cầu xin cô..."
Trời lạnh thế này mà Giang Sênh chỉ mặc mỗi chiếc sơ mi trắng, cởi vài chiếc cúc, để lộ làn da trắng như tuyết. Lông mi dài đọng những bông tuyết nhỏ, chóp mũi đỏ ửng, đôi mắt xanh biếc như ngọc quý.
Hóa ra anh chàng bác sĩ điều trị kiêm hàng xóm của tôi lại xinh đẹp đến nhường này.
Cậu ấy đứng không vững, ngả vào người tôi, hơi thở nóng rực phả lên cổ.
"Luật mới của Liên bang... con người có thể cùng lúc kết khế ước với hai người thú..."
"Đợi anh ấy về, tôi sẽ giải thích... anh ấy làm lớn, tôi làm nhỏ, tuyệt đối không ghen tuông khiến cô khó xử."
"Cô có thể... lấy tôi được không?"
"Nếu cô thực sự thấy khó xử... thì cứ coi như tôi chưa từng đến... tôi về ngâm nước đá là được..."
Giang Sênh định lảo đảo rời đi thì bị tôi kéo giật lại, khóa chặt đôi môi ấy.
"Im lặng nào."
Vừa hay Thời Trú đã có nữ chính, Thời Dạ thì luôn đề phòng tôi. Tôi là người phụ nữ truyền thống, trong chăn mà thiếu người sưởi ấm là không được đâu.
Lông thỏ hình như cũng mềm mại lắm. Đó là kết luận của tôi sau khi đưa tay bóp thử đôi tai của Giang Sênh.
Nhưng Giang Sênh bị tôi bóp một cái thì cả người run lên bần bật, cậu ấy gục đầu vào hõm cổ tôi, cứ như sắp khóc đến nơi.
Lúc tôi mới xuyên không tới đây, mắt tôi có bệnh nên nhìn rất mờ, chính Giang Sênh đã luôn điều trị miễn phí cho tôi.
【Cái gì vậy? Sao tự nhiên toàn màn hình bị che mờ (mosaic) thế này?】
【Người nhà cả mà, anh thỏ làm gì khách sáo thế?】
【Bia đỡ đạn này cũng tội, Thời Trú là người thú cấp S+ nhưng năng lực chữa lành chỉ có tác dụng với nữ chính. Thế nên cô nàng này chỉ có thể dựa vào thuốc. Anh thỏ thực sự đã giúp đỡ cô ấy rất nhiều.】
Sau khi tình trạng của Giang Sênh ổn định, cậu ấy ngồi trên giường tựa vào người tôi.
"Lát nữa tôi sẽ giải thích rõ với anh Hổ, là tôi đã quyến rũ cô. Mọi lỗi lầm là do tôi."
Vừa dứt lời thì Thời Dạ từ ngoài bước vào.
"Vợ ơi, anh mua áo mới cho em rồi nè, em sờ thử xem..."
Tôi và Giang Sênh đồng thời ngước mắt nhìn lên. Thời Dạ vai rộng chân dài, bên trên đang mặc một chiếc áo dạng lưới đính hạt xuyên thấu, mặc thì có mặc đấy, nhưng chẳng che được cái gì cả.
"Cạch" một tiếng, hộp quà trên tay Thời Dạ rơi thẳng xuống đất...
5
Thời Dạ hoàn hồn, mắt đỏ sọc vì giận, lập tức hiện nguyên hình dạng thú. Tiếng hổ gầm rung trời chuyển đất.
"Gan to bằng trời! Dám ở trong chăn của tao, ôm vợ của tao!"
"Vợ đừng sợ, để anh cắn chết con thỏ chết tiệt dám bắt cóc em này."
Tôi sợ Giang Sênh bị thiệt, định lên tiếng can ngăn, nhưng Giang Sênh đã kịp phóng ra bản thể tinh thần. Đó là một con thỏ trắng khổng lồ, kích thước vậy mà còn to lớn hơn cả con hổ vàng Thời Dạ, nó mọc ra đôi răng nanh nhọn hoắt, đôi mắt xanh thẳm chuyển sang đỏ rực.
"Hai người..."
Giang Sênh lao tới, quắp cổ Thời Dạ lôi tuột ra đống tuyết bên ngoài.
Sức chiến đấu của Thời Dạ và Giang Sênh ngang ngửa nhau. Giữa vùng tuyết trắng xóa, hai con thú đực chẳng ai nhường ai, chiêu nào chiêu nấy đều muốn lấy mạng đối phương.
Giang Sênh chuyên nhắm vào mặt Thời Dạ mà vả, còn Thời Dạ thì tập trung tấn công vào "chỗ hiểm" của con thỏ.
Dòng bình luận bay cực kỳ phấn khích trước màn đánh đấm bất ngờ này:
【Chậc chậc, ai bảo giống đực không có tâm cơ? Một bên thì muốn trị khỏi mắt cho bia đỡ đạn rồi dùng nhan sắc để thượng vị, nên phải chặt đứt đường sống của kẻ khác. Một bên lại nghĩ bia đỡ đạn nhìn trúng "khả năng giường chiếu" của mình nên muốn triệt hạ "gốc rễ" của đối thủ.】
【Anh thỏ đúng là trà xanh, nhưng mà đẹp mã thật sự.】
【Chú em hổ thì đầu óc bã đậu, nhưng được cái sức dài vai rộng.】
【Bia đỡ đạn: Khó chọn quá đi à nha.】
Đây là tập phim mà tôi đồng ý với bình luận nhất. Tôi tựa cửa, lên tiếng khuyên can: "Hai người đừng đánh nhau nữa mà."
Nhưng bọn họ ở xa quá, chẳng nghe thấy gì.
Giang Sênh liếm móng vuốt sắc lẹm: "Tôi từng gặp bạn đời của cô ấy rồi, không phải anh! Vậy anh là con tiểu tam từ đâu chui ra thế?"
Thời Dạ nhìn chằm chằm Giang Sênh: "Tao là tiểu tam? Cái loại nhân lúc chồng người ta vắng nhà mà bò lên giường như mày mới là 'tiểu tam của các loại tiểu tam' đấy!"
Giang Sênh nghe chửi mà bật cười: "Tôi tra rồi, Tiểu Linh chỉ mới kết khế ước với Thời Trú chứ chưa lĩnh chứng. Thế nên cô ấy chỉ có bạn đời, chứ làm gì có chồng."
Giang Sênh bồi thêm: "Để tôi đoán xem, anh là hổ vàng, còn người kia là hổ trắng. Anh lợi dụng lúc mắt cô ấy không nhìn thấy để mạo danh anh trai mình đúng không?"
Bị nói trúng tim đen, Thời Dạ thẹn quá hóa giận: "Thì đã sao? Người rửa chân, massage cho cô ấy là tao, người sưởi ấm chăn cho cô ấy cũng là tao, vậy nên tên trên giấy kết hôn của cô ấy cũng sẽ là tao!"
"Chỉ cần tao 'tiễn' cái loại đê tiện như mày đi, cô ấy sẽ không bao giờ biết."
Giang Sênh: "Vậy thì anh tính sai rồi. Bởi vì... có lẽ cô ấy đã nhìn thấy được rồi đấy."
Thời Dạ thoáng chút hoảng loạn: "Không thể nào!"
Giang Sênh: "Cô ấy nhìn thấy rồi, anh không phải hổ trắng, cô ấy chẳng có tình xưa nghĩa cũ gì với anh cả. Sức chiến đấu anh không bằng tôi, nhan sắc lại càng không, anh nói xem, dựa vào đâu mà cô ấy chọn anh?"
Thời Dạ: "Mày tìm chết!"
Thời Dạ tung người lên không, định giáng một đòn chí mạng cho sinh vật ăn cỏ ngạo mạn này. Giang Sênh tuy ăn chay, nhưng lại là giống thỏ biến dị có sức chiến đấu cấp S+.
Thế nhưng không hiểu sao, Giang Sênh vốn dĩ có thể né được hoàn toàn, nhưng vào phút chót lại để cánh tay mình bị thương do sức mạnh tinh thần của Thời Dạ.
Tôi đứng ở cửa, tận mắt chứng kiến Giang Sênh bay thẳng về phía mình rồi ngã gục vào lòng tôi.
Giang Sênh yếu ớt thốt lên: "Tiểu Linh, em đừng trách anh Hổ, anh ấy nhất thời không chấp nhận được mối quan hệ của chúng ta, anh hiểu mà. Nhưng có vẻ anh ấy mất trí trí rồi, anh ấy làm hại anh không sao, nhưng anh không thể để anh ấy làm tổn thương em. Hay là em theo anh về nhà đi, để anh ấy bình tĩnh lại vài ngày."
Thời Dạ đuổi theo tới nơi, nghe xong đoạn đối thoại này thì cả con hổ đờ người ra, tức đến nghiến răng nghiến lợi: "Đồ đê tiện! Vừa nãy mày đâu có cái bộ mặt này!"
Giang Sênh mong manh tựa vào lòng tôi, còn Thời Dạ lực lưỡng thì vẫn đang đòi đánh đòi giết.
Tôi thương xót ôm lấy Giang Sênh, nói với Thời Dạ: "Ai mới là người cần được bảo vệ, tôi tự biết phân biệt."
6
Thời Dạ đứng thẫn thờ một bên, nhìn Giang Sênh thu dọn hành lý cho tôi. Cậu ta nắm lấy tay tôi, đôi tai trên đầu rũ rượi: "Vợ ơi, móng chân em cần sơn lại rồi, anh mua màu mới này, để anh sơn cho em nhé? Tối nay anh có thể biến thành dạng thú cho em ôm ngủ... Em đừng đi có được không?"
Giang Sênh: "Những gì anh nói là dịch vụ cơ bản cho bạn đời, sao qua miệng anh nghe như kiểu ban ơn huệ gì lớn lao lắm vậy?"
Thời Dạ thanh minh: "Mày câm mồm! Tao không có!"
Tôi thở dài một tiếng: "Thời Dạ, tôi không muốn miễn cưỡng cậu nữa."