Anh Chồng Người Thú Của Tôi

Chương 1



Vừa định báo cho anh chồng người thú của mình biết mắt tôi đã nhìn thấy được rồi, thì tôi vô tình nghe thấy cậu em chồng đang ra sức khuyên nhủ anh trai:

"Anh, tuy anh bị mất trí nhớ, nhưng chị Nguyệt Vi mới là vị hôn thê của anh. Giờ chị ấy đang trọng thương, chỉ có năng lực chữa lành cấp S của anh mới cứu được chị ấy. Anh định thấy chết mà không cứu sao?"

"Nếu anh thực sự không yên tâm về cái cô bị mù bên cạnh mình, thì dù sao cô ta cũng chẳng nhìn thấy gì, hay là cứ để em ở đây đóng giả anh một thời gian."

Thời Trú cuối cùng cũng thỏa hiệp: "Được."

Dòng bình luận trên màn hình ảo lúc này bỗng bùng nổ:

【"Phụ thân" nghiêm khắc nhất giới đẩy thuyền (CP) đến rồi đây. Ai thấu cho nỗi lòng của cậu em kiêu kỳ, vì tình yêu của anh trai chị dâu mà chấp nhận "hy sinh thân xác" cho bia đỡ đạn không cơ chứ! Thật là đại nghĩa diệt thân!】

【Em trai: Không có tôi, cái nhà này tan nát từ lâu rồi.】

Tôi ngước mắt nhìn sang, trái tim khựng lại một nhịp.

Đó là một phiên bản "nâng cấp" của Thời Trú: cao hơn, đô hơn, gương mặt tuy còn nét thanh xuân nhưng cực kỳ đẹp trai, đặc biệt là sống mũi cao thẳng tắp. 

Đó là Thời Dạ.

Chờ Thời Trú rời đi, tôi giả vờ mò mẫm tiến lại gần, từ phía sau ôm chầm lấy eo Thời Dạ: "Chồng ơi, sao hôm nay anh lạ thế? Sao tự nhiên lại 'để' sang bên trái, anh có tâm sự gì à?"

1

Cả người Thời Dạ cứng đờ, hai chiếc tai thú màu vàng trên đỉnh đầu bật ra, run rẩy không ngừng, đến cái đuôi cũng dựng thẳng tắp.

Thời Trú là một con hổ trắng, còn Thời Dạ là hổ vàng.

Tôi ác ý vòng tay ôm chặt lấy eo cậu ta, tay âm thầm đo thử: eo cũng thon đấy chứ. Sau đó, ngón tay tôi chậm rãi mơn trớn khối cơ ngực săn chắc. Theo từng cử động của tôi, Thời Dạ càng căng cứng hơn, chóp tai đỏ ửng như sắp nhỏ máu đến nơi.

Tôi thong thả đưa ra kết luận: "Vòng ngực tăng thêm 2cm, eo nhỏ đi 1cm, à, vòng mông cũng tăng thêm 1cm nữa nè."

"Chồng ơi, cơ thể anh quyến rũ quá đi mất."

Thời Dạ đỏ mặt lan xuống tận cổ, cậu ta cắn chặt môi để không phát ra tiếng thở dốc.

"Chồng ơi, anh nói gì đi chứ?" Tôi chọc chọc vào cơ ngực cậu ta.

"Cô đừng... có động tay động chân."

Chắc là Thời Dạ đã uống thuốc đổi giọng từ trước, giọng nói giống Thời Trú đến tám phần, hai phần còn lại là chất giọng thiếu niên đặc trưng của cậu ta.

"Chồng ơi, giọng anh hôm nay hơi lạ nha."

Tôi vòng ra phía trước, đưa tay chạm vào yết hầu của cậu ta: "Nhưng mà..."

Tôi kiễng chân, đặt một nụ hôn nóng bỏng lên đó: "Nghe quyến rũ cực kỳ."

Thời Dạ như con chim sợ cành cong, bắn người ra xa rồi lao thẳng đầu vào đống tuyết ngoài cửa.

Tôi ngẩn người một giây, rồi nở một nụ cười đầy gian tà.

【Em trai vừa mới ra khỏi "thôn tân thủ" đã gặp ngay bà chị bia đỡ đạn tâm cơ thế này, chắc "cột sống" sắp nổ tung rồi quá.】

【Thời Dạ không đời nào rung động với bia đỡ đạn đâu, fan CP mà lại đi yêu đối thủ của idol mình à?】

【Thời Dạ ghét cay ghét đắng kẻ phá hoại tình cảm anh chị mình, cậu ta mà có ý đồ với cô này thì tôi đi bằng đầu, ăn cứk luôn.】

【Lầu trên ơi, muốn ăn thì cứ ăn luôn đi, không cần đợi đâu.】

Thời Dạ lăn lộn trong đống tuyết mấy vòng cho tỉnh người rồi mới chịu vào nhà.

"Chồng ơi, đi lấy nước rửa chân cho em." Tôi ra lệnh.

Đã dám bày mưu cùng anh trai lừa tôi, thì "nợ anh em trả" là chuyện đương nhiên.

"Ờ."

Thời Dạ khá ngoan ngoãn, nhanh chóng bê chậu gỗ đựng nước vào. Tôi cởi giày, chìa chân ra trước mặt cậu ta.

Lòng bàn tay Thời Dạ to hơn Thời Trú một chút, chân tôi nằm gọn lỏn trong tay cậu ta. 

Có lẽ do thường xuyên cầm vũ khí nên lòng bàn tay cậu ta có lớp chai mỏng, hơi nhám.

Cậu ta lạnh mặt, quỳ một chân xuống đất, đặt chân tôi vào nước ấm rồi cẩn thận lau rửa.

"Sơn móng chân tróc rồi, anh sơn lại cho em đi." Tôi không khách sáo sai bảo.

Thời Dạ chắc là chê tôi phiền phức, chân mày nhíu chặt: "Cô có nhìn thấy gì đâu, sơn móng tay móng chân làm gì?"

Tôi khó chịu đạp thẳng vào ngực cậu ta: "Trước đây anh chưa bao giờ nói chuyện với em kiểu đó!"

"Ưm..."

Hổ vốn thuộc thể chất cực dương, sợ nóng không sợ lạnh, Thời Dạ lại cậy tôi không nhìn thấy nên đang để trần nửa thân trên.

Mà tôi thì... đạp hơi lệch, đạp trúng ngay "hạt đậu nhỏ" trên ngực cậu ta.

Thời Dạ hoảng loạn bỏ chạy như bị ma đuổi: "Tôi đi tìm sơn móng tay..."

Ơ, thề là lần này tôi không cố ý nha.

Tối đến, tôi và Thời Dạ nằm chung giường. Tôi xoay người định lấy cốc nước trên tủ đầu giường phía cậu ta, thì vừa vặn nhìn thấy Thời Dạ đang nhắn tin cho anh trai: [Anh ơi, anh sống khổ sở thế này từ bao giờ vậy? Em thương anh quá.]

2

Đêm xuống tôi sợ lạnh, bắt Thời Dạ biến về nguyên hình để sưởi ấm.

Thời Dạ: "Linh tinh! Dạng thú chỉ dùng khi chiến đấu, sao có thể dùng để sưởi ấm cho cô?"

Tôi xụ mặt, tối ngủ mà không được ôm cục bông thì tôi mất ngủ mất: "Chồng ơi, là anh thay lòng đổi dạ hay là anh đổi người rồi? Trước đây tối nào anh cũng cho em ôm đuôi ngủ mà, sao hôm nay lại không được?"

"Tôi tất nhiên vẫn là tôi!" Thời Dạ chắc là sợ bại lộ, miễn cưỡng lôi cái đuôi ra rồi thỏa hiệp: "Chỉ được ôm đuôi thôi đấy."

Cái đuôi hổ vàng thò vào lòng tôi. So với lông của Thời Trú, lông của Thời Dạ có vẻ mềm mại hơn, còn thoang thoảng mùi cỏ xanh và tuyết trắng.

Thơm thật. Tôi ôm lấy cái đuôi rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau tôi ngủ nướng đến tận trưa mới dậy. Thời Dạ đang bổ củi ngoài sân, lạ thay, dù sức dài vai rộng nhưng dưới mắt cậu ta lại có quầng thâm rõ rệt.

【Sao không thâm cho được? Bà chị bia đỡ đạn ngủ nghê không yên phận, ôm đuôi một hồi là ôm sang "cái đuôi" khác, chú hổ em nửa đêm lại phải ra lăn tuyết mấy bận nữa đấy.】

【Mấy người nói gì vậy? Chú hổ em bị khuyết tật à? Sao lại có tận hai cái đuôi?】

【Lầu trên ơi, đừng hỏi nữa, đi xem hoạt hình trẻ em đi cho tâm hồn thanh thản.】

Tôi nhìn quanh một vòng, nhà cửa đã sạch bong, gà đã cho ăn, đến cái tổ yến sứt sẹo trên xà nhà cũng được thay bằng một cái tổ gỗ mới tinh.

Không ngờ Thời Dạ lại là kiểu thanh niên "đảm đang", biết nhìn việc mà làm thế này.

Thấy tôi tỉnh, cậu ta lại trưng ra bộ mặt lạnh lùng, đưa cho tôi một ly sữa nóng và miếng bánh mì nướng.

Tôi nhấp một ngụm sữa, nhíu mày.

"Lại sao nữa? Có gì không đúng à?" Thời Dạ hỏi.

"Nhạt quá, em muốn thêm hai viên đường."

Thời Dạ: "Đúng là khó chiều."

Nói xong, cậu ta cầm ly sữa tu ực một hơi hết sạch, rửa sạch ly rồi pha cho tôi ly khác.

Tôi: "..." Không thêm đường trực tiếp vào được hả trời?

Bổ củi xong, cậu ta ngồi cạnh tôi lướt điện thoại, chắc là đang nhắn cho bạn: [Cô ta đúng là phiền phức thật, nhưng lúc tôi làm việc cũng chẳng thèm nể mặt cô ta đâu.]

Dòng bình luận lại chạy qua:

【Ơ kìa, mới có một ngày mà chú em đã bắt đầu "lạnh lùng giặt quần chíp" rồi à?】

【Lêu lêu, có một khả năng là bà chị bia đỡ đạn vốn chẳng nhìn thấy cái mặt lạnh của chú đâu!】

【Em trai: Mặc kệ, tôi có nhịp điệu của riêng tôi!】

3

Thời Dạ chắc là ghét việc tôi ôm đuôi ngủ lắm, nên đã đặt mua một cái máy điều hòa. Cậu ta nghĩ phòng ấm lên thì tôi sẽ hết hứng thú với cái đuôi của cậu ta.

Nhưng vì bão tuyết, thợ nghỉ hết nên điều hòa mãi chưa giao tới.

Mấy ngày liền chỉ được ôm mỗi cái đuôi làm tôi rất khó chịu. Hồi Thời Trú còn ở đây, tôi thích rúc cả tay chân vào lớp lông bụng dày của anh ta, ấm sực và cực kỳ an tâm.

【Chắc bia đỡ đạn đang nhớ anh hổ rồi. Anh hổ giờ đang mặn nồng bên nữ chính, còn chú em hổ thì thủ thân như ngọc, mặc cho bia đỡ đạn quyến rũ thế nào cũng chẳng lung lay.】

Chương tiếp
Loading...